MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLượng Tử Hữu LinhChương 4: Lê "Chế" và chiếc máy hút bụi "vong" đầu tiên

Lượng Tử Hữu Linh

Chương 4: Lê "Chế" và chiếc máy hút bụi "vong" đầu tiên

1,510 từ · ~8 phút đọc

Sau vụ nổ lượng tử ở phòng Hóa học, Trần Đăng đã hy vọng vào một buổi chiều yên ả để tiêu xài 500 nghìn "máu và nước mắt" vừa kiếm được. Nhưng đời không như mơ, nhất là khi đồng nghiệp của cậu là một tay kỹ sư dở hơi mang tên Lê Chế.

"Đại ca, nhìn này! Thành quả cả đêm của em đấy!"

Chế hào hứng đập tay bộp bộp vào một thứ cổ quái đang đặt giữa bàn thí nghiệm hầm số 4. Đó là một chiếc máy hút bụi cầm tay hiệu đời cũ, nhưng đã bị tháo tung lớp vỏ nhựa, thay vào đó là một mê cung dây đồng quấn quanh lõi pin graphite, bên trên gắn thêm một cái kính lúp và ba cột đèn tín hiệu đỏ - vàng - xanh.

"Đây là The Vacuum-01," Chế hất hàm, ra vẻ một nhà phát minh đại tài. "Nó hoạt động trên nguyên lý bẻ cong không gian cục bộ. Khi tia hồng ngoại từ kính lúp xác định được tọa độ hạt Psion, máy sẽ tạo ra một hố đen siêu nhỏ cấp độ nano để cưỡng chế hút thực thể vào bình chứa chân không. Đảm bảo sạch vong, sạch luôn cả bụi mịn PM2.5!"

Đăng nhìn chiếc máy với vẻ hoài nghi tột độ: "Chế này, tôi không muốn dập tắt sự sáng tạo của ông, nhưng cái máy này nhìn giống... một đống đồng nát được dán bằng keo 502 hơn là thiết bị lượng tử đấy."

"Xì, đại ca chỉ biết dùng trực giác, làm sao hiểu được vẻ đẹp của cơ khí?" Chế bĩu môi, rồi quay sang Minh Khuê đang ngồi hiệu chỉnh thông số trên màn hình. "Sếp thấy sao? Cho em đi thực tập thực tế đi!"

Khuê không ngẩng đầu lên, giọng lạnh lùng: "Thông số lý thuyết thì ổn, nhưng độ ổn định của lõi graphite chỉ đạt 65%. Nếu hút phải thực thể có mật độ dữ liệu quá lớn, hố đen có thể bị tràn và... bùm, nó sẽ hút ngược cả người sử dụng vào trong."

Đăng nghe đến chữ "bùm" thì mặt cắt không còn giọt máu, định lẻn ra cửa thì bị Khuê tóm cổ áo.

"Đi đâu? Tiền cơm gà trưa nay là do CLB chi trả. Bây giờ là lúc cậu làm việc. Có báo cáo về một thực thể loại B đang quấy phá ở khu vực tủ đồ cá nhân dãy nhà B. Nó chuyên ăn trộm... tất bên trái của học sinh."

"Ăn trộm tất?" Đăng ngớ người. "Ma quỷ gì mà biến thái vậy?"

"Đó không phải biến thái, đó là hiện tượng 'Vật chất thất lạc'. Thực thể này đang cố gắng thu thập các vật dụng có chứa DNA và mồ hôi người sống để tái tạo lại cấu trúc sinh học ở chiều không gian thứ 3," Khuê giải thích, đồng thời ném cho Đăng chiếc vòng tay ổn định. "Đi đi. Chế sẽ vận hành máy, cậu sẽ làm nhiệm vụ định vị."

Khu vực tủ đồ dãy nhà B lúc xế chiều vắng lặng như tờ. Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ tạo nên những mảng sáng tối chập chờn. Đăng đeo kính lượng tử, cảm giác lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa dọc sống lưng. Qua làn kính, khu vực tủ đồ hiện lên với những quầng sáng pixel màu tím đậm.

"Kìa! Tủ số 104!" Đăng thầm thì, tay chỉ về phía cái tủ đang rung lên bần bật.

Một bàn tay pixel mờ ảo, dài loằng ngoằng đang thò ra từ khe hở tủ đồ, kẹp theo một chiếc tất màu xanh neon. Con ma này trông giống như một đống giẻ lau khổng lồ bị thắt nút lại, liên tục phát ra những tiếng chẹp... chẹp... ghê rợn.

"Đúng là nó rồi! Để em!" Chế phấn khích gạt công tắc.

Chiếc máy hút bụi bắt đầu gầm rú. Tiếng động của nó không phải tiếng mô tơ thông thường mà là một âm thanh trầm đục, như tiếng gió rít qua một hang động hẹp. Đầu hút của Vacuum-01 lóe lên tia chớp xanh điện trường.

"Định vị mục tiêu! Khóa tần số!" Chế hét lớn như phi công đang điều khiển chiến đấu cơ.

Luồng gió xoáy cực mạnh bùng phát. Con ma "ăn tất" rú lên một tiếng chói tai, cố gắng bám chặt vào cánh cửa tủ đồ. Nhưng sức hút của hố đen nano quá mạnh. Từng mảng pixel của nó bị xé toạc, cuốn vào họng máy.

"Ngon rồi đại ca ơi! Nó sắp vào rồi!" Chế cười khoái chí.

Nhưng đúng lúc đó, đèn tín hiệu trên máy bỗng chuyển sang màu đỏ rực và nhấp nháy liên tục. Máy bắt đầu rung lắc dữ dội, phát ra tiếng kêu khục... khục... như người bị hóc xương.

"Chế! Máy bị sao vậy?" Đăng hốt hoảng nhìn luồng gió đang bắt đầu đổi chiều.

"Chết tiệt! Con ma này nặng hơn em tưởng! Nó chứa quá nhiều tất... ý em là quá nhiều vật chất hữu cơ, lõi pin bị quá tải rồi!" Chế cuống cuồng bấm nút reset nhưng không có tác dụng.

Chiếc máy hút bụi bắt đầu phát ra lực đẩy ngược lại. Thay vì hút ma, nó bắt đầu thổi ra một luồng khí đen kịt mùi... tất thối kinh khủng. Tệ hơn nữa, một lực hút vô hình bắt đầu kéo cả Chế lẫn Đăng về phía miệng máy.

"Cứu! Nó hút ngược tôi rồi!" Chế gào lên, hai chân hổng khỏi mặt đất, tay vẫn bám chặt vào thân máy.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Đăng nhìn thấy một sợi dây cáp bị tuột ra khỏi lõi máy. Trực giác của một "ăng-ten sống" cho cậu biết nếu không cắm lại sợi dây đó để trung hòa điện tích, cả hành lang này sẽ bị biến thành một bãi rác lượng tử.

"Chế! Giữ chặt lấy!"

Đăng lao tới, bỏ qua nỗi sợ hãi về mùi hôi thối và những mảng pixel nhầy nhụa đang văng tung tóe. Cậu chộp lấy sợi dây điện, nhưng ngay khi chạm vào, luồng xung điện Psion khiến não cậu đau nhức như bị búa bổ. Hình ảnh về những đôi tất bị mất, những tiếng khóc thút thít của học sinh bị mất đồ bỗng hiện ra trong đầu Đăng.

"Hóa ra... mày chỉ là một linh hồn cô đơn muốn được chạm vào thế giới này thôi sao?" Đăng lẩm bẩm.

Cậu nhắm mắt, dùng bàn tay không đeo vòng bảo vệ áp thẳng vào lõi pin. Một luồng ánh sáng trắng bùng lên từ cơ thể Đăng, đóng vai trò như một cầu nối ổn định tần số. Lực hút ngược biến mất. Con ma "ăn tất" bị thuần hóa bởi năng lượng ấm áp từ Đăng, nó thu nhỏ lại thành một đốm sáng hiền hòa rồi trôi tuột vào bình chứa.

Cạch. Máy dừng hoạt động.

Chế ngã ngồi xuống sàn, thở hồng hộc, quần áo lấm lem bụi bẩn. Đăng cũng quỳ thụp xuống, đầu óc quay cuồng, tay vẫn còn tê rần vì điện giật.

"Đại ca... anh làm cách nào mà... ổn định được cái lõi đó vậy?" Chế nhìn Đăng với ánh mắt đầy tôn sùng.

"Tôi không biết... tôi chỉ cảm thấy nó cần được vỗ về thôi," Đăng uể oải đáp.

"Vỗ về? Đó là hiện tượng 'Giao thoa cảm xúc' làm suy yếu liên kết hạt," tiếng Minh Khuê vang lên từ phía sau. Cô đã đứng đó từ lúc nào, tay cầm một chai xịt khử trùng, liên tục xịt vào không khí. "Làm tốt lắm. Dù cách làm hơi... thiếu khoa học, nhưng kết quả là chúng ta đã thu thập được mẫu vật thực thể loại B đầu tiên."

Khuê đi tới, nhặt một chiếc tất xanh neon rơi dưới đất lên bằng hai ngón tay, rồi ném cho Đăng: "Đây, tiền thưởng thêm cho cậu. Mang về mà dùng."

"Tôi không cần tất cũ của người khác!" Đăng gào lên.

"Đó là vật chứng lượng tử, có giá trị nghiên cứu đấy," Khuê nhếch môi, rồi quay lưng bước đi. "Về thôi. Chế, lo mà sửa lại cái máy hút bụi đi. Lần sau nếu nó nổ, tôi sẽ trừ tiền lương của cậu vào quỹ mua mì ly."

Lê Chế lật đật vác máy chạy theo, không quên quay lại nháy mắt với Đăng: "Đại ca, tối nay ăn mừng bằng mì ly thêm trứng nhé, em bao!"

Đăng nhìn theo hai kẻ lập dị kia, rồi nhìn xuống chiếc vòng tay đang nguội dần. Cậu chợt nhận ra, giữa những máy móc khô khan và những linh hồn dữ liệu, dường như có một thứ gì đó vượt xa cả vật lý lượng tử đang kết nối họ lại với nhau. Hoặc đơn giản là vì cậu đã quá quen với mùi tất thối này rồi.

"Đợi đã! Chế! Ông cầm nhầm cái tất của tôi rồi!"

Tiếng la của Đăng vang vọng hành lang dãy nhà B, đánh dấu một ngày làm việc "bình thường" nữa của CLB Lượng Tử Hữu Linh.