MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLượng Tử Hữu LinhChương 5: Vụ án chiếc gương nhà vệ sinh: Linh hồn bị Glitch

Lượng Tử Hữu Linh

Chương 5: Vụ án chiếc gương nhà vệ sinh: Linh hồn bị Glitch

1,302 từ · ~7 phút đọc

Trần Đăng luôn có một quy tắc vàng để sinh tồn: Không bao giờ nhìn vào gương trong nhà vệ sinh công cộng sau 5 giờ chiều. Nhưng trớ trêu thay, tại trường Giga-Newton, các quy tắc vật lý thông thường luôn bị bẻ cong bởi những thực thể từ chiều không gian thứ 4, và quy tắc của Đăng cũng không ngoại lệ.

“Đăng! Mau tỉnh lại! Cậu đang soi gương hay đang cố giao tiếp với hố đen thế?” Giọng Minh Khuê đanh lại qua bộ đàm gắn trên tai.

Đăng giật mình, chiếc khăn giấy trên tay rơi xuống sàn gạch ẩm ướt của nhà vệ sinh nam tầng 2. Cậu đang đứng trước dãy gương dài, nhưng thay vì thấy bản mặt thâm quầng vì thiếu ngủ của mình, mặt gương lại hiển thị một khung cảnh hoàn toàn khác. Đó là một hành lang dài vô tận, xám xịt, và ở cuối hành lang đó, một "phiên bản" khác của Đăng đang đứng nhìn ngược lại cậu với nụ cười vặn vẹo.

“Khuê… Chế… Cái gương này bị lỗi rồi! Hình phản chiếu của tôi… nó đang không làm theo tôi!” Đăng hét lên, chân lùi lại nhưng dường như sàn nhà đã biến thành một thứ chất lỏng dẻo quánh, giữ chặt lấy đôi giày của cậu.

Thông qua kính lượng tử mà Chế vừa nâng cấp (với cái tên mỹ miều là Kính Nhãn Quang 2.0), Đăng thấy bề mặt gương không phải là thủy tinh tráng bạc thông thường. Nó là một màn hình hạt Psion đang dao động ở tần số cực cao, tạo ra một hiện tượng mà Khuê gọi là "Linh hồn bị Glitch" – một sự chồng lấn dữ liệu giữa thực tại và một bản sao kỹ thuật số bị lỗi.

Rầm!

Cánh cửa nhà vệ sinh bật mở. Minh Khuê lao vào, tay cầm một thiết bị trông giống như cái máy chiếu mini, theo sau là Lê Chế đang vác cái máy hút bụi Vacuum-01 với vẻ mặt hớn hở như đi hội.

“Đúng như tôi dự đoán,” Khuê đẩy gọng kính, mắt quét nhanh qua bề mặt gương đang gợn sóng. “Đây là một lỗ hổng logic không gian. Một đoạn code từ tương lai của Giáo sư Lỗi đã vô tình ‘copy-paste’ không gian nhà vệ sinh này vào một vòng lặp vô tận. Đăng, đừng nhìn vào mắt nó! Nó đang cố đồng bộ hóa ý thức của cậu để hoán đổi vị trí đấy.”

“Hoán đổi? Ý bạn là tôi sẽ bị nhốt vào trong gương còn cái thứ cười biến thái kia sẽ ra ngoài dùng thẻ căn tin của tôi hả?” Đăng gào lên, tay quờ quạng tìm túi muối nhưng sực nhớ mình đang đeo vòng tay ổn định của Khuê.

“Về lý thuyết là vậy. Và nó sẽ chiếm luôn 500 nghìn phụ cấp của cậu nữa,” Khuê thản nhiên đáp, tay điều chỉnh cái máy chiếu. “Chế! Chuẩn bị xung điện từ trường. Chúng ta phải ‘reset’ lại bề mặt phản xạ này.”

“Có ngay sếp ơi! Luồng điện 500 Volts chuẩn bị xuất kích!” Chế gạt công tắc, chiếc máy hút bụi kêu u u rồi bắt đầu tỏa ra những tia chớp tím.

Nhưng "bóng ma trong gương" không để họ yên. Bàn tay của nó – một bàn tay pixel xanh lét – bỗng dưng đâm xuyên qua mặt gương, chộp lấy cổ áo của Đăng. Cảm giác lạnh buốt như băng giá tràn vào cơ thể, khiến vòng tay ổn định của Đăng phát ra tiếng kêu tít tít cảnh báo quá tải.

“Nhiễu sóng! Tôi bị nhiễu sóng rồi!” Đăng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Tần số của cậu đang bị cưỡng chế kéo về phía cái gương. Cậu bắt đầu nghe thấy hàng nghìn tiếng thì thầm nhị phân: 01101101 01100001 00100000 01100111 01110101 01101111 01101110 01100111 (MA GƯƠNG).

“Đăng! Nghe tôi nói đây!” Minh Khuê bước tới, không hề sợ hãi, cô đặt tay lên vai Đăng. “Cảm giác bị nhốt trong gương chỉ là một thuật toán đánh lừa cảm giác. Cậu là ăng-ten, cậu có quyền chọn tần số của mình. Hãy tập trung vào nhịp tim của tôi!”

Đăng nhìn vào đôi mắt kiên định của Khuê. Giữa cái nhà vệ sinh đang rung chuyển bởi các hạt Psion, sự bình tĩnh đến mức "vô nhân tính" của cô bỗng trở thành điểm tựa duy nhất của cậu. Đăng nhắm mắt, cố gắng tách mình ra khỏi đống dữ liệu hỗn loạn.

“Chế! Bắn ngay!” Khuê ra lệnh.

Một luồng sóng xung kích từ máy của Chế bắn thẳng vào mặt gương. Xoảng! Một tiếng nổ không hề có mảnh kính vỡ, mà là một vụ nổ ánh sáng. Con ma gương rít lên một tiếng chói tai khi mã nguồn của nó bị ghi đè.

Trong khoảnh khắc đó, Đăng thấy mình bị kéo mạnh về phía trước. Cậu cảm nhận được một luồng dữ liệu khổng lồ lướt qua não bộ – đó là ký ức của chiếc gương. Nó đã chứng kiến hàng nghìn học sinh Giga-Newton soi gương, những lo âu về điểm số, những nụ cười thầm kín, tất cả bị nén lại thành một nỗi ám ảnh vật chất.

“Định luật bảo toàn… không cho phép mày tồn tại ở đây!” Đăng gầm lên, bàn tay cậu rực sáng ánh sáng trắng, áp chặt vào tâm điểm của lỗ hổng.

Mặt gương rung lên lần cuối rồi trở lại trạng thái bình thường. Hình ảnh phản chiếu hiện ra: Đăng đang thở hổn hển, Khuê đang cầm máy tính bảng, và Chế đang nhai kẹo mút ở phía sau. Con ma đã biến mất, chỉ còn lại một vệt mờ màu xanh trên kính.

“Hết rồi à?” Chế ngó nghiêng. “Tiếc quá, em định bắt nó về làm gương trang điểm cho Tiểu Hy.”

Khuê nhìn vào màn hình máy tính bảng, mặt tối sầm lại: “Không đơn giản thế. Đây không phải lỗi ngẫu nhiên. Có kẻ đã cài đặt một ‘trap-code’ (mã bẫy) vào hệ thống nước của trường để kích hoạt các linh hồn bị kẹt trong gương. Nếu Đăng bị hút vào, hắn sẽ có được chìa khóa sinh học để truy cập vào tầng hầm số 4.”

Đăng ngồi bệt xuống sàn nhà vệ sinh, mồ hôi đầm đìa: “Khuê này… tôi nghĩ tôi cần tăng lương. Vụ này không nằm trong danh mục ‘soi gương nhận lớp’ của tôi.”

“Được, tôi sẽ tặng cậu một suất cơm thêm đùi gà,” Khuê nói, rồi bỗng nhiên hạ giọng, “Làm tốt lắm, Đăng. Cảm ơn cậu vì đã… không để mình bị đồng bộ hóa.”

Đăng ngẩn người. Đây là lần đầu tiên cô nàng thiên tài lạnh lùng này nói lời cảm ơn cậu. Cậu gãi đầu, định nói gì đó thì thấy Tiểu Hy từ trong túi áo của Chế bay ra, đậu lên gương và bắt đầu vẽ một hình trái tim bằng ánh sáng bao quanh hình phản chiếu của Đăng và Khuê.

“Tiểu Hy! Đừng có làm trò mèo đó nữa!” Khuê đỏ mặt, quay đi chỗ khác.

Chế cười hố hố, vác máy hút bụi đi ra ngoài: “Về thôi sếp ơi, về ăn mì ly thôi! Ma gương ma gối gì tầm này nữa!”

Đăng đứng dậy, nhìn vào gương lần cuối. Cậu thấy hình ảnh mình trông có vẻ bớt nhát gan hơn một chút. Hoặc có lẽ, khi đi cùng những kẻ lập dị này, sự sợ hãi của cậu đã bị khoa học lượng tử "chia nhỏ" ra mất rồi.

Nhưng khi cả ba vừa rời khỏi, trên bề mặt gương nhà vệ sinh bỗng xuất hiện một dòng chữ nhỏ li ti, chạy liên tục như một đoạn quảng cáo lỗi:

SYSTEM UPDATE: 15%. SUBJECT 001 (TRAN DANG) STABILIZED. PROCEED TO STAGE 2: EMOTIONAL INTERFERENCE.