Sau vụ án "Ma gương", căn phòng tầng hầm số 4 rơi vào một trạng thái tĩnh lặng kỳ lạ. Chỉ có tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Minh Khuê và tiếng ngáy khe khẽ của Lê Chế khi gục đầu bên đống linh kiện máy hút bụi. Trần Đăng ngồi ở góc phòng, tay vân vê chiếc vòng ổn định, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Cậu đang nghĩ về khoảnh khắc ở nhà vệ sinh. Khi Minh Khuê đặt tay lên vai cậu, luồng năng lượng ấy không lạnh lẽo như hạt Psion, nó cũng không khô khan như những con số trên màn hình. Nó... ấm.
"Này, ăng-ten sống. Cậu đang bị lỗi xung nhịp não bộ à?"
Khuê đẩy ghế xoay lại gần, đôi mắt sau lớp kính cận quét qua gương mặt vẫn còn hơi tái của Đăng. Cô cầm một chiếc máy quét nhỏ, dí sát vào trán cậu.
"Nhịp tim 95 nhịp/phút. Nhiệt độ da tăng 0.5 độ. Đồng tử hơi giãn. Đăng, cậu đang gặp phản ứng tâm sinh lý không nằm trong dự báo," Khuê lẩm bẩm, tay bắt đầu nhập dữ liệu vào máy tính bảng. "Có phải do dư chấn của việc tiếp xúc với Glitch không?"
Đăng hốt hoảng lùi lại: "Không... không có gì. Chỉ là tôi đang suy nghĩ một chút về mấy con ma thôi."
"Cảm xúc là một biến số gây nhiễu," Khuê nói, giọng cô trở lại vẻ thực dụng thường ngày. "Trong vật lý lượng tử, sự quan sát của con người có thể làm thay đổi trạng thái của hạt. Và cảm xúc của cậu chính là thứ khiến tần số của cậu bị 'nhảy' lung tung. Tôi cần hiểu rõ cơ chế này để hiệu chỉnh thiết bị."
Đăng thở dài, tựa lưng vào tường: "Khuê này, cậu có bao giờ cảm thấy... buồn cho chúng không? Ý tôi là những linh hồn đó. Họ không phải chỉ là đống dữ liệu lỗi. Họ là những con người đã từng sống, từng có người thương, có những việc chưa kịp làm."
Khuê dừng tay trên bàn phím. Cô nhìn vào những dòng mã nguồn xanh lét đang chạy trên màn hình lớn.
"Nỗi buồn không giúp giải quyết được lỗ hổng không gian, Đăng ạ," cô đáp, nhưng giọng thấp hơn một tông. "Nếu tôi để cảm xúc can thiệp vào phương trình, tôi sẽ không thể tính toán chính xác điểm rơi của các hạt Psion. Một sai số nhỏ thôi cũng đủ để cả cái trường này bị hút vào chiều không gian thứ 4."
"Nhưng cậu đã cứu tôi," Đăng nhìn thẳng vào mắt cô. "Lúc đó, cậu không dùng phương trình nào cả. Cậu chỉ nắm lấy vai tôi thôi."
Minh Khuê khựng lại. Lần đầu tiên, hội trưởng CLB Khoa học – người có thể giải tích phân trong đầu chỉ trong ba giây – lại im lặng lâu đến thế. Cô quay mặt đi, vờ như đang kiểm tra một sợi dây cáp bị lỏng.
"Đó là... biện pháp tiếp địa sinh học. Tôi chỉ dùng cơ thể mình để trung hòa dòng điện dư thừa từ vòng tay của cậu thôi. Đừng có tưởng tượng ra mấy cái kịch bản ngôn tình rẻ tiền."
Đăng phì cười. Cậu biết cô nàng đang che giấu sự bối rối bằng mớ thuật ngữ khô khan kia. Cậu tiến lại gần bàn làm việc của cô, nhìn vào một tấm ảnh cũ bị kẹp dưới góc bàn phím mà cậu chưa từng thấy trước đây. Đó là một cô bé nhỏ xíu đang cười rạng rỡ bên cạnh một người đàn ông mặc áo blouse trắng – người mà cậu thấy thấp thoáng trong ký ức của "Bóng ma phòng Lab".
"Đó là bố cậu phải không?" Đăng hỏi khẽ.
Gương mặt Khuê đanh lại. Cô nhanh chóng lật úp tấm ảnh xuống. "Nghỉ ngơi đủ rồi đấy. Tiểu Hy đang hết năng lượng, cậu mau qua kia cho nó 'ăn' một ít sóng não đi."
Linh vật Tiểu Hy nghe nhắc đến tên mình thì bay vọt ra từ hốc máy tính, nó cọ cọ cái đầu sáng rực vào má Đăng, phát ra tiếng kêu tit tit đầy nũng nịu. Đăng đành thở dài, tập trung tinh thần để phát ra một dải tần số êm dịu cho đốm sáng nhỏ.
Trong khi Đăng đang bận rộn với Tiểu Hy, Minh Khuê len lén nhìn bóng lưng của cậu. Cô lướt tay trên màn hình, mở ra một file dữ liệu bí mật mang tên Subject-001.
Bên trong không chỉ có các biểu đồ sóng não. Ở mục ghi chú cá nhân, Khuê đã viết một dòng mà chính cô cũng không giải thích được bằng logic: "Biến số Đăng: Có khả năng ổn định các hạt Psion bằng sự thấu cảm. Cần quan sát thêm về tác động điện từ của nụ cười đối tượng đối với hệ thống phòng thủ."
Cô khẽ chạm tay vào vị trí trái tim mình. Nhịp tim của cô lúc này là 88 nhịp/phút. Cao hơn mức trung bình 13 nhịp.
"Chết tiệt," Khuê lầm bầm. "Hệ thống của mình cũng bị nhiễu sóng rồi."
Từ phía sau, Lê Chế bỗng bật dậy, mắt vẫn nhắm mắt mở nhưng miệng thì hét lớn: "Ma! Có ma ăn trộm mì ly của tôi!"
Cả Đăng và Khuê đều giật bắn mình. Chế ngơ ngác nhìn quanh, thấy mình vẫn ở trong hầm thì gãi đầu cười hì hì: "Á, hóa ra là mơ. Cơ mà đại ca Đăng này, nhìn anh và sếp Khuê đứng cạnh nhau trong kính lượng tử của em... hai người đang phát ra màu hồng đấy nhé!"
"Lê Chế! Đi lau dọn máy hút bụi ngay cho tôi!" Khuê gắt lên, mặt đỏ bừng.
Đăng chỉ biết cười trừ, tay gãi gãi đầu. Cậu nhận ra rằng trong ngôi trường Giga-Newton này, có những thứ còn khó giải mã hơn cả virus từ tương lai. Đó chính là những rung động li ti của hạt Psion trong lồng ngực mỗi người khi họ bắt đầu quan tâm đến nhau.
Đúng lúc đó, hệ thống loa thông báo của trường bỗng phát ra một âm thanh rè rè chói tai. Một giọng nói vang lên, không phải của giám thị, mà là một giọng nói tổng hợp bị méo tiếng:
"Cảm xúc... là một lỗi bảo mật nghiêm trọng. Chương trình 'Trái tim máy' sẽ bắt đầu trong 24 giờ tới. Hãy tận hưởng những nhịp đập cuối cùng đi, các thiên tài."
Nụ cười trên môi Đăng vụt tắt. Khuê lập tức lao về phía máy tính chủ. Trò chơi của Giáo sư Lỗi đã chuyển sang một cấp độ mới: Tấn công trực tiếp vào biến số không thể lường trước nhất của con người.