MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLượng Tử Hữu LinhChương 7: Bữa tối của Tiểu Hy: Khi linh hồn đòi ăn pin sạc dự phòng

Lượng Tử Hữu Linh

Chương 7: Bữa tối của Tiểu Hy: Khi linh hồn đòi ăn pin sạc dự phòng

1,237 từ · ~7 phút đọc

Nếu có điều gì đáng sợ hơn một con ma đang giận dữ, thì đó chính là một linh hồn lượng tử đang đói.

Trần Đăng vừa đặt chân vào căn hầm số 4 sau tiết thể dục mệt nhoài, chưa kịp thở phào vì thoát khỏi những quả cầu lông bay vèo vèo trên sân thì đã thấy một cảnh tượng hỗn loạn. Tiểu Hy – thực thể số 001 đáng yêu thường ngày – giờ đây đang biến thành một khối cầu sáng màu xanh thẫm, rít lên những tiếng điện từ chói tai. Nó không còn bay lượn mềm mại nữa mà lao vun vút quanh phòng như một viên đạn lạc, mục tiêu của nó là... chiếc laptop đời mới của Minh Khuê.

"Ngăn nó lại, Đăng! Nó đang cố bẻ khóa giao thức sạc nhanh của tôi!" Khuê hét lên, tay cầm một tấm chắn điện từ cố che chắn cho dàn máy chủ.

"Nó bị làm sao vậy? Sáng nay tôi vừa cho nó nghe nhạc thiền mà!" Đăng hốt hoảng, định lao tới tóm lấy đốm sáng nhưng bị một luồng tĩnh điện bắn ngược trở ra, tóc dựng đứng như vừa chạm vào ổ điện.

"Vụ ma gương hôm qua tiêu tốn quá nhiều dữ liệu nền của nó!" Lê Chế vừa bò dưới gầm bàn vừa gào lên, tay ôm khư khư cái túi chứa đống pin sạc dự phòng. "Dòng năng lượng từ Đăng chỉ là món khai vị thôi, giờ nó cần 'đạm' lượng tử nồng độ cao. Nó đang đòi ăn pin sạc dự phòng loại 20.000mAh của em!"

Chíu!

Tiểu Hy lao thẳng vào cái túi của Chế. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, chiếc pin sạc dự phòng xịn xò bỗng dưng xẹp lép, vỏ nhựa sun lại như bị rút hết linh hồn, còn Tiểu Hy thì sáng rực lên trong tích tắc rồi lại xám xịt đi. Nó bắt đầu phát ra một đoạn âm thanh rè rè, nghe giống như một điệu nhạc TikTok bị tua ngược ở tốc độ x10.

"Nó đang thực hiện điệu nhảy 'Renegade' để... đòi ăn thêm à?" Đăng méo mặt nhìn cái linh vật đang uốn éo trong không trung một cách đầy đe dọa.

"Không, nó đang bị nhiễu loạn cấu trúc hạt do hấp thụ năng lượng thô!" Khuê lao đến bàn điều khiển. "Nếu không ổn định nó ngay, nó sẽ gây ra một vụ nổ xung điện từ (EMP) quét sạch toàn bộ dữ liệu trong bán kính 10 mét. Mọi nỗ lực nghiên cứu của chúng ta sẽ thành mây khói!"

"Vậy phải làm sao?"

"Cậu phải cho nó 'ăn' một thứ gì đó tinh khiết hơn pin sạc," Khuê nhìn Đăng, ánh mắt đầy vẻ xin lỗi. "Tôi cần cậu đồng bộ hóa với nó. Hãy dùng cơ thể cậu lọc dòng năng lượng thô từ đống pin này rồi truyền sang cho nó thông qua chiếc vòng tay. Cậu sẽ là một bộ sạc người."

Đăng xanh mặt: "Bộ sạc người? Cậu có biết tôi vừa suýt ngất vì chạy bền 1500 mét không? Giờ cậu muốn tôi làm trạm biến áp cho cái đốm sáng tăng động này ư?"

"Nhanh lên! 30 giây nữa là nó nổ!"

Không còn cách nào khác, Đăng nghiến răng cầm lấy hai cực của một khối pin dự phòng lớn mà Chế vừa ném tới. Ngay lập tức, một cảm giác tê dại khủng khiếp chạy dọc sống lưng cậu. Qua kính lượng tử, Đăng thấy dòng điện không còn là các electron đơn thuần mà là những dòng chảy Psion màu vàng rực đang cuộn xoáy.

"Tiểu Hy! Lại đây ăn... ăn cơm nào con!" Đăng hét lên, giọng run rẩy theo nhịp điện giật.

Tiểu Hy cảm nhận được luồng năng lượng đã được "lọc" qua cơ thể ăng-ten của Đăng, nó lập tức lao tới, bám chặt vào cánh tay cậu. Cảm giác lúc này giống như có hàng nghìn con kiến lửa đang nhảy múa dưới da. Đăng thấy tầm nhìn của mình bắt đầu mờ đi, những con số và mã code của Giáo sư Lỗi bỗng chốc hiện ra trong tâm trí, xen lẫn với những hình ảnh rời rạc về một phòng thí nghiệm cũ kỹ đầy rêu phong.

"Đăng! Giữ vững tần số! Đừng để nó nuốt chửng ý thức của cậu!" Tiếng Khuê vang lên bên tai, nhưng nghe xa xăm như từ một hành tinh khác.

Trong cơn mê sảng điện từ, Đăng bỗng thấy một hình ảnh kỳ lạ bên trong lõi của Tiểu Hy. Nó không phải là một cỗ máy, cũng không phải là quái vật. Nó là một ký ức bị mắc kẹt: Một cậu bé đang khóc trong phòng thí nghiệm, tay ôm một con robot đồ chơi bị hỏng. Tiểu Hy không phải đang đói năng lượng, nó đang đói... sự kết nối.

Đăng thả lỏng cơ thể, thay vì chống cự luồng điện, cậu bắt đầu truyền vào đó cảm giác yên bình của một buổi chiều nằm ngủ dưới gốc cây phượng. Dòng năng lượng vàng rực chuyển dần sang màu xanh dịu nhẹ.

Tiểu Hy từ từ bình tĩnh lại. Những tiếng rít điện từ biến mất, thay vào đó là một tiếng kêu chíp chíp nhẹ nhàng. Nó thu nhỏ lại thành một đốm sáng tròn trịa, đậu trên lòng bàn tay Đăng và phát ra một làn sóng ấm áp.

"Xong rồi..." Đăng đổ gục xuống ghế, mồ hôi chảy ròng ròng, hơi thở nồng nặc mùi ozone.

Khuê lao tới, kiểm tra các thông số trên vòng tay của Đăng. "Tỉ lệ đồng bộ 98%. Thật không thể tin nổi... Cậu vừa thực hiện một quá trình chuyển hóa năng lượng bằng... cảm xúc."

Lê Chế tiếc nuối nhặt đống vỏ pin sạc dự phòng đã biến thành nhựa phế thải: "Của đi thay người đại ca ạ. Cơ mà nhìn Tiểu Hy kìa, nó vừa nâng cấp firmware hay sao ấy?"

Tiểu Hy bây giờ rực rỡ hơn hẳn, đôi cánh nano của nó tỏa ra những hạt bụi sáng lung linh. Nó bay vòng quanh Đăng, rồi bỗng nhiên dừng lại trước màn hình máy tính của Khuê. Nó dùng cái đuôi ánh sáng của mình vẽ nhanh một dòng chữ lên màn hình:

“CẢM ƠN ĂNG-TEN. NGON LẮM.”

Đăng cười khổ: "Ngon cái nỗi gì, tôi suýt thành thịt nướng rồi đấy."

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Minh Khuê chỉ tay vào góc màn hình, nơi một biểu tượng thông báo đang nhấp nháy màu đỏ máu. Một email mới không có địa chỉ người gửi, tiêu đề chỉ có một dòng: ERROR 404: HUMANITY NOT FOUND.

"Giáo sư Lỗi vừa thấy những gì chúng ta làm," Khuê nói, giọng đầy lo âu. "Hắn biết điểm yếu của chúng ta là sự gắn kết này. Sáng mai, toàn bộ bảng tin điện tử của trường sẽ bị nhiễm virus 'Sự Thật'. Hắn định phơi bày mọi bí mật xấu xí của từng học sinh để phá hủy sự kết nối giữa người với người."

Đăng nhìn Tiểu Hy đang vô tư nhảy điệu Waddle trên bàn phím, rồi nhìn sang Khuê. "Vậy thì chúng ta sẽ cho hắn thấy, có những thứ dữ liệu không bao giờ tính toán được."

Lê Chế giơ cao cái máy hút bụi đã được dán thêm sticker hình trái tim: "Đúng thế! Bữa tối kết thúc rồi, ngày mai chúng ta sẽ đi 'diệt virus' thôi!"