Sáng thứ Hai tại trường Giga-Newton bắt đầu bằng một tiếng "ting" đồng loạt từ hàng nghìn chiếc điện thoại thông minh. Nhưng đó không phải là thông báo thời khóa biểu hay tin nhắn từ hội crush. Đó là âm thanh của một thảm họa dữ liệu.
Trần Đăng vừa bước chân qua cổng trường đã thấy một đám đông học sinh tụ tập trước bảng tin điện tử khổng lồ giữa sân. Bình thường, cái màn hình LED này chỉ dùng để chạy những dòng chữ khô khan như "Chào mừng đoàn thanh tra" hay "Đăng ký thi Olympic Vật lý". Nhưng hôm nay, nó đang nhấp nháy một màu đỏ rực với dòng chữ to tướng: ERROR 404: YOUR SECRETS ARE MINE.
"Cái gì thế này?" Đăng lẩm bẩm, cậu vội vã đeo kính râm loại cực đen lên, không phải để ngầu, mà vì qua lớp kính, cậu thấy hàng nghìn hạt Psion màu xám đang bò lổm ngổm trên bề mặt màn hình như những con vi khuẩn.
"Đăng! Đừng nhìn lâu vào đó!" Minh Khuê từ đâu lao đến, tay cô lỉnh kỉnh bộ đàm và chiếc máy quét cầm tay. "Giáo sư Lỗi đang thực hiện một cuộc tấn công cưỡng chế. Hắn đã xâm nhập vào bộ nhớ đệm của toàn bộ thiết bị cá nhân trong phạm vi trường học thông qua lỗ hổng lượng tử của Wi-Fi Giga-Net."
"Hắn muốn gì?" Đăng lo lắng hỏi.
"Nhìn kìa," Khuê chỉ lên màn hình.
Dòng chữ đỏ biến mất, thay vào đó là danh sách tên của các học sinh khối 12, kèm theo đó là những dòng thông tin cá nhân mà lẽ ra chỉ có nhật ký hoặc lịch sử duyệt web mới biết.
“Lê Tuấn Anh (12A1): Đã dùng AI để viết thư tình cho hội trưởng hội học sinh.” “Nguyễn Thảo Linh (12C3): Bí mật nuôi một con mèo trong ký túc xá và đặt tên nó là ‘Thầy Hiệu Trưởng’.”
Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng thành những tiếng hét và sự hoảng loạn. Sự kết nối giữa các học sinh đang rạn nứt ngay lập tức. Những ánh mắt nghi kị, những tiếng cãi vã bùng nổ.
"Đó là virus 'Sự Thật'," Khuê nói nhanh, tay cô gõ liên tục lên máy tính bảng. "Hắn không chỉ bôi nhọ, hắn đang thu thập 'năng lượng xấu hổ'. Khi một con người cảm thấy bị phản bội hoặc nhục nhã, não bộ sẽ phát ra một dải tần số Psion cực mạnh. Hắn đang dùng trạm thu phát sóng trên sân thượng để hút lấy đống năng lượng đó!"
"Chúng ta phải chặn nó lại!" Đăng hét lên giữa đám đông đang hỗn loạn.
"Chế đang ở phòng điều khiển trung tâm nhưng bị kẹt vì hệ thống cửa từ đã bị khóa," Khuê đẩy chiếc kính lượng tử cho Đăng. "Đăng, cậu phải dùng khả năng 'ăng-ten' của mình để ghi đè dữ liệu. Tôi sẽ điều chỉnh tần số của cậu thông qua vòng tay, nhưng việc này sẽ rất đau đớn."
"Lại đau à? Sao lần nào cũng là tôi chịu đau thế?" Đăng mếu máo, nhưng vẫn bước tới gần trạm bảng tin.
Càng lại gần, những tiếng thì thầm của hàng nghìn linh hồn bị mã hóa trong virus càng lọt vào tai Đăng. “Xấu hổ đi… Phản bội đi… Sụp đổ đi…” Cậu cảm thấy hệ thần kinh mình như đang bị hàng triệu cây kim châm vào.
"Sẵn sàng chưa? Tôi bắt đầu đồng bộ hóa đây!" Khuê hét lên.
Một luồng điện từ vòng tay ổn định chạy thẳng vào não Đăng. Lần này, nó không gây hoại tử mà khiến lưỡi cậu tê rần. Một tác dụng phụ hài hước bùng phát ngay lúc cao trào: Đăng bỗng nhiên không thể phát âm chuẩn các phụ âm.
"Khuê! Chôi... chôi bị... nói... ngọng... chồi!" (Khuê! Tôi bị nói ngọng rồi!)
"Kệ cái lưỡi của cậu đi! Hãy tập trung vào việc phát ra sóng não tích cực!" Khuê cuống cuồng điều chỉnh thông số. "Định luật bảo toàn linh hồn! Cậu không thể xóa bỏ virus, cậu phải chuyển hóa nó thành thứ khác!"
Đăng áp hai lòng bàn tay vào khung thép của bảng tin. Qua kính lượng tử, cậu thấy con virus System-X đang nhìn cậu dưới hình dạng một bóng đen đầy mã code. Nó đang cười nhạo cậu.
"Mày... mày chẻ... chẻ con... chúa... chúa chể... đùa... đùa dai!" (Mày là trẻ con, chúa tể đùa dai!) Đăng gầm lên một cách khó khăn.
Cậu bắt đầu nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ của CLB. Nhớ lúc Lê Chế làm nổ nồi cơm điện, nhớ lúc Tiểu Hy nhảy TikTok, nhớ cả nụ cười hiếm hoi của Khuê tối qua. Đăng dùng trái tim của một kẻ nhát gan nhưng đầy bao dung để bao phủ lấy đống mã độc.
"Đồng bộ hóa 90%... 95%... Chế! Kích hoạt máy hút bụi ngay!" Khuê ra lệnh qua bộ đàm.
Từ cửa sổ phòng điều khiển tầng 2, Lê Chế thò người ra, vác chiếc Vacuum-01 đã được độ lại với một cái phễu khổng lồ. "Ăn rác công nghệ đi cưng!"
Một lực hút cực mạnh bùng phát. Nhưng thay vì hút linh hồn học sinh, nó hút lấy những dòng code đang chạy trên màn hình. Nhờ dải tần số 'thấu cảm' mà Đăng đang phát ra, virus 'Sự Thật' bị biến tính. Những bí mật đen tối trên màn hình bỗng nhiên bị ghi đè bởi... những meme mèo hài hước và hình ảnh Tiểu Hy đang múa quạt.
Đám đông đang căng thẳng bỗng khựng lại. Một tiếng cười vang lên, rồi hai tiếng, rồi cả sân trường rộ lên những tràng cười sảng khoái khi thấy hình ảnh thầy hiệu trưởng bị ghép mặt vào một con mèo béo đang nhảy disco.
Dòng năng lượng xấu hổ biến mất, thay vào đó là năng lượng của sự giải tỏa. Bảng tin điện tử chớp liên hồi rồi tắt lịm.
Đăng buông tay khỏi bảng tin, ngã ngồi xuống đất, lưỡi vẫn còn tê cứng: "Xong... xong chồi... Khuê... chôi... giỏi... không?" (Xong rồi... Khuê... tôi giỏi không?)
Khuê nhìn cậu, đôi mắt cô thoáng chút cảm động, nhưng ngay lập tức trở lại vẻ nghiêm nghị: "Cũng... tạm được. Nhưng tần số của cậu làm hỏng luôn cái bảng mạch trị giá 200 triệu của trường rồi. Để xem hiệu trưởng có bắt cậu đền không."
"Cái gì? Chôi... chôi cứu... trường... mà!"
Lê Chế chạy xuống, tay cầm một xấp ảnh vừa in ra từ máy hút bụi: "Đại ca ơi! Nhìn này, cái máy của em không chỉ hút vong mà còn lọc được cả 'dữ liệu rác' để in thành sticker này! Em sẽ bán đống sticker meme này để bù tiền bảng tin cho anh!"
Tiểu Hy bay lượn vòng quanh ba người, nó cũng đang bận rộn... bắt chước điệu cười của Đăng bằng cách nhấp nháy ánh sáng theo nhịp.
Giữa sân trường Giga-Newton, cuộc tấn công của Giáo sư Lỗi đã bị đẩy lùi bằng một cách không ai ngờ tới: Sự hài hước và một cái lưỡi nói ngọng. Nhưng trên đỉnh tháp thu phát sóng, một bóng đen vẫn lặng lẽ quan sát.
"Giai đoạn 1 kết thúc. Sự đồng bộ hóa đã đạt mức cảnh báo. Kích hoạt thực thể đa chiều vào đêm hội thao."
Đăng rùng mình, cảm giác lạnh lẽo lại ập đến. Cậu nhìn Khuê, cô đang bận rộn giải thích với các thầy cô về "sự cố điện từ". Cậu biết, cuộc chiến này mới chỉ là sự khởi đầu của một thuật toán dài hơi.