MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLượng Tử Hữu LinhChương 9: Cuộc chạm trán đầu tiên với thực thể đa chiều

Lượng Tử Hữu Linh

Chương 9: Cuộc chạm trán đầu tiên với thực thể đa chiều

987 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố bảng tin, bầu không khí tại Giga-Newton không hề bình lặng trở lại. Ngược lại, nó đặc quánh một cảm giác bất an như thể ai đó vừa rút cạn oxy của ngôi trường. Trần Đăng ngồi trong phòng thay đồ sau giờ tập bóng rổ, đôi tay run rẩy khi cố thắt dây giày. Qua chiếc kính râm cực đen, cậu thấy các góc tường không còn là những đường thẳng 90 độ nữa; chúng đang uốn cong, nhòe nhoẹt như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước.

“Khuê, có gì đó không ổn. Chiều không gian thứ 4... nó đang tràn vào đây,” Đăng thì thầm vào bộ đàm.

“Cố giữ bình tĩnh, Đăng. Cảm biến của tôi đang ghi nhận một sự sụt giảm áp suất lượng tử đột ngột tại khu vực nhà thi đấu,” Giọng Khuê vang lên, kèm theo tiếng gõ phím dồn dập. “Giáo sư Lỗi không dùng virus nữa. Hắn đang mở một lỗ hổng trực tiếp.”

Bỗng nhiên, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt liên hồi rồi phụt tắt hẳn. Trong bóng tối, Đăng không thấy màu đen. Cậu thấy một luồng sáng neon kỳ quái phát ra từ hư không. Một sinh vật bước ra từ bức tường – không, nói đúng hơn là nó “hiện hình” từ những điểm ảnh rời rạc. Nó cao gần hai mét, không có mặt mũi, cơ thể là một khối đa diện liên tục biến đổi hình dạng: lúc là hình cầu, lúc là hình lập phương, lúc lại xoắn vặn như một dải Mobius.

Đó là một Thực thể Đa chiều – một cụm hạt Psion bị nén dưới áp suất cực cao từ tương lai.

“Ch... Chế ơi! Ma đa diện! Nó không có tất để hút đâu!” Đăng hét lên, ba chân bốn cẳng lao ra cửa nhưng cánh cửa đã biến mất, thay vào đó là một bức tường gạch đặc cứng.

“Đừng chạy, Đăng! Nó di chuyển theo quỹ đạo không-thời gian, cậu càng chạy nó càng bắt kịp!” Minh Khuê và Lê Chế đạp tung cửa thông gió chui xuống.

Chế lập tức giơ chiếc Vacuum-01 lên, nhưng lần này đầu hút của máy không phát ra tiếng rít. Nó phát ra những tia lửa điện đỏ rực. “Sếp ơi, hố đen nano không giữ được nó! Nó quá... nhiều chiều!”

Thực thể kia phát ra một âm thanh như tiếng kính vỡ. Mỗi nơi nó bước qua, vật chất tại đó đều bị “mã hóa” – chiếc ghế băng biến thành các khối pixel xanh rồi tan biến vào không trung. Nó đang xóa sổ thực tại.

“Đăng, nghe đây!” Khuê lao đến bên cậu, mở vali lấy ra một thiết bị mới: một chiếc mũ chụp đầy dây nhợ. “Chúng ta phải thực hiện ‘Đồng bộ hóa ngược’. Thay vì cậu nhìn thấy nó, cậu phải bắt nó nhìn thấy thực tại của chúng ta. Tôi sẽ dùng não của cậu làm bộ vi xử lý để ép nó hạ xuống chiều không gian thứ 3.”

“Lại là não tôi? Cậu coi tôi là cái CPU à?” Đăng mếu máo nhưng vẫn để Khuê chụp chiếc mũ lên đầu.

“Chuẩn bị! Đồng bộ hóa tần số trong 3... 2... 1!”

Một luồng đau đớn xé toạc đại não Đăng. Cậu cảm thấy mình như bị kéo giãn ra thành một sợi tơ, rồi lại bị nén chặt vào một điểm cực nhỏ. Tầm nhìn của cậu thay đổi. Cậu không còn thấy nhà thi đấu nữa, cậu thấy một đại dương dữ liệu mênh mông, nơi những linh hồn đang gào thét vì bị giam cầm trong những vòng lặp vô tận.

Thực thể đa chiều kia, trong mắt Đăng lúc này, hiện rõ bản chất: Đó là tập hợp của hàng trăm linh hồn học sinh từ một dòng thời gian bị hủy diệt, bị ép lại thành một vũ khí sinh học.

“Hết... hết chồi... tụi mày... nghỉ... nghỉ đi!” (Hết rồi... tụi mày... nghỉ đi!) Đăng gào lên bằng cái giọng nói ngọng đặc trưng của tác dụng phụ đồng bộ hóa.

Cậu đưa tay ra. Lần này cậu không sợ hãi. Cậu chạm vào khối đa diện đang rung động. Một luồng ánh sáng trắng từ cơ thể Đăng tràn sang thực thể kia. Dưới sự điều phối của Khuê trên máy tính, dải tần số của Đăng bắt đầu “khóa” các hạt Psion lại, buộc chúng phải dừng biến đổi.

Xoảng!

Khối đa diện vỡ vụn. Nhưng thay vì tan biến, nó biến thành hàng nghìn đốm sáng nhỏ li ti – những hạt Psion thuần khiết. Tiểu Hy từ trong túi áo Khuê bay ra, thích thú bay lượn giữa đám bụi sáng đó, hút lấy hút để như thể vừa tìm thấy một đại tiệc buffet.

“Hút... hút hết đi... Tiểu Hy...” Đăng lẩm bẩm rồi đổ ập vào lòng Khuê, ngất xịu vì quá tải thần kinh.

Nhà thi đấu trở lại bình thường. Đèn bật sáng. Lê Chế cầm cái máy hút bụi giờ đã vỡ tan tành, nhìn đống đổ nát mà thở dài: “Của đi thay người lần hai sếp ạ. Nhưng mà đại ca Đăng lúc nãy nhìn... ngầu phết, trừ cái giọng nói ngọng ra.”

Khuê không đáp, cô đang bận đỡ lấy Đăng. Cô khẽ chạm vào trán cậu, mắt nhìn vào những đốm sáng Psion đang dần lặn vào hư không. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sợ hãi. Không phải sợ ma quỷ, mà sợ rằng một ngày nào đó, chiếc “ăng-ten” này sẽ cháy rụi vì gánh vác quá nhiều dữ liệu của thế giới.

Trên màn hình laptop của cô, một dòng lệnh mới tự động xuất hiện: STAGING AREA CLEAR. INITIATING PHASE 2: THE CRY OF THE ARCHIVE.

“Cái gì ở Thư viện cơ chứ?” Khuê lẩm bẩm, mắt nhìn về phía dãy nhà cũ của trường Giga-Newton, nơi chứa đựng những cuốn sách cổ bằng giấy da đầy bí ẩn.