MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLượng Tử Hữu LinhChương 10: Khi khoa học bó tay và nỗi sợ trở thành sức mạnh

Lượng Tử Hữu Linh

Chương 10: Khi khoa học bó tay và nỗi sợ trở thành sức mạnh

1,036 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng tầng hầm số 4 tràn ngập mùi dây điện cháy khét và sự im lặng đáng sợ. Trần Đăng tỉnh dậy trên chiếc ghế xoay, đầu óc vẫn còn ong ong như thể vừa có một đoàn tàu hỏa chạy ngang qua đại não. Cậu nhìn sang Minh Khuê; cô đang đứng bất động trước dàn máy chủ, đôi bàn tay thiên tài vốn luôn gõ phím thoăn thoắt giờ đây đang run rẩy đặt lên mặt bàn kim loại lạnh ngắt.

Dưới chân họ, chiếc máy Vacuum-01 của Lê Chế đã nát bấy, những linh kiện điện tử văng tung tóe. Trận chiến với thực thể đa chiều ở nhà thi đấu không chỉ vắt kiệt sức lực của Đăng mà còn giáng một đòn chí mạng vào niềm tin sắt đá của Khuê: Khoa học của cô đã chạm đến giới hạn.

"Hỏng hết rồi," Khuê thì thầm, giọng khàn đặc. "Toàn bộ thuật toán khóa chiều không gian bị bẻ gãy. Súng Giam Cầm Ion không thể tái cấu trúc hạt Psion ở mức độ phức tạp đó. Đăng... nếu lần sau hắn gửi tới một thực thể có mật độ dữ liệu lớn hơn, chúng ta sẽ tan biến trước khi kịp nhấn nút khởi động."

Lê Chế ngồi bệt dưới sàn, cố gắng lắp ghép lại cái máy hút bụi trong vô vọng. "Lần đầu tiên em thấy máy móc nó... sợ, sếp ạ. Lúc nãy khi đối mặt với cái khối đa diện đó, cảm biến của em nhảy số âm. Vật lý không tồn tại ở đó."

Đăng đứng dậy, bước từng bước loạng choạng đến bên Khuê. Cậu tháo chiếc kính râm ra. Đôi mắt thâm quầng của cậu không nhìn vào màn hình máy tính đang báo lỗi đỏ rực, mà nhìn thẳng vào khoảng không nơi các hạt Psion vẫn đang lờ lững trôi như những đốm tro tàn.

"Khuê, nhìn tôi này," Đăng nói, lần này giọng cậu không còn run rẩy. "Cậu luôn nói nỗi sợ là một biến số gây nhiễu. Nhưng chính nỗi sợ đã cứu chúng ta ở nhà thi đấu."

Khuê quay lại, ánh mắt mệt mỏi: "Cậu nói gì vậy? Chính nỗi sợ khiến cậu suýt ngất xỉu và làm nhiễu toàn bộ hệ thống của tôi."

"Không, chính vì tôi sợ mất các cậu, sợ ngôi trường này biến mất, nên tôi mới 'chạm' được vào nó," Đăng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Khuê. "Khoa học của cậu cố gắng phân tích ma quỷ bằng những con số vô hồn. Nhưng ma quỷ thực chất là những mảnh ký ức đau thương bị mã hóa thành virus. Cậu không thể dùng một cái máy hút bụi để giải quyết một nỗi đau, Khuê ạ."

Khuê định rút tay lại theo phản xạ, nhưng hơi ấm từ bàn tay Đăng khiến cô khựng lại. Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng cô – không phải tĩnh điện, mà là một sự kết nối sinh học thuần túy.

"Ý cậu là... tôi phải đưa cảm xúc vào phương trình?" Khuê hỏi, vẻ hoài nghi vẫn hiện rõ.

"Tôi gọi đó là 'Định luật của sự thấu cảm'," Đăng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi không có vẻ nhát gan. "Thay vì cố tiêu diệt chúng, hãy dùng nỗi sợ của chính mình làm chất dẫn. Khi chúng ta sợ, tần số của chúng ta rung động mạnh nhất. Nếu cậu có thể điều hướng sự rung động đó thay vì cố dập tắt nó, cậu sẽ có một nguồn năng lượng vô tận."

Tiểu Hy từ trên vai Chế bay xuống, nó nhấp nháy ánh sáng màu tím – màu của sự giao thoa giữa logic và tâm linh. Nó đậu lên tay hai người, tạo thành một vòng tròn ánh sáng khép kín.

Lê Chế bỗng vỗ đùi cái đét: "Đúng rồi! Sếp ơi! Nếu mình không dùng hố đen để nhốt chúng, mình dùng chính 'ăng-ten' của đại ca Đăng làm bộ lọc thì sao? Em sẽ chế một cái máy không phải để hút, mà để khuếch đại cảm xúc!"

Khuê im lặng một lúc lâu, đôi mắt bắt đầu lóe lên những tia sáng tính toán quen thuộc. Cô quay lại màn hình, ngón tay bắt đầu lướt trên bàn phím nhưng lần này cô không mở các hàm tích phân khô khan. Cô mở sơ đồ hệ thần kinh của Đăng và bắt đầu thiết lập một giao thức mới: The Empathy Protocol (Giao thức Thấu cảm).

"Đăng... việc này sẽ khiến cậu đối mặt với những cơn ác mộng kinh khủng nhất của các linh hồn," Khuê nói, giọng cô đầy sự kiên định nhưng cũng thấp thoáng nỗi lo âu. "Cậu sẽ không còn là một ăng-ten thụ động nữa. Cậu sẽ là người gánh vác nỗi đau của chiều không gian thứ 4."

"Tôi đã quen với việc thiếu ngủ rồi," Đăng nhún vai, lại đeo chiếc kính râm lên. "Với lại, 500k phụ cấp mỗi tháng đâu có dễ ăn thế."

Khuê khẽ mỉm cười – một nụ cười thực sự, không phải sự nhếch mép thực dụng. Cô nhận ra rằng khoa học không hề bó tay, nó chỉ đang cần một trái tim để dẫn lối. Nỗi sợ không còn là kẻ thù, nó đã trở thành vũ khí mạnh mẽ nhất của CLB Nghiên cứu Siêu nhiên.

Ngay lúc đó, một tiếng động lạ phát ra từ phía cầu thang dẫn lên Thư viện cũ. Tiếng giấy sột soạt như có hàng triệu con côn trùng đang bò, kèm theo một mùi mực in nồng nặc.

"Có vẻ như Giáo sư Lỗi không đợi chúng ta nâng cấp xong đâu," Khuê cầm lấy chiếc Súng Giam Cầm Ion đã được nạp đầy năng lượng mới. "Đăng, chuẩn bị tần số đi. Lần này, chúng ta sẽ 'đọc' chúng."

Hồi kết của giai đoạn khởi đầu đã điểm. Ba con người – một thiên tài vật lý, một kỹ thuật viên lập dị và một chàng trai nhát gan – bước ra khỏi căn hầm, sẵn sàng đối mặt với thư viện ảo ảnh, nơi những cuốn sách biết "lag" đang chờ đợi để kể những câu chuyện kinh hoàng nhất.