Trong căn phòng Vườn Địa Đàng, thời gian như ngưng đọng. Tiếng kim đồng hồ của thiết bị tự hủy trên tay Vĩnh kêu tích tắc đều đặn, mỗi nhịp như một nhát búa nện vào lồng ngực Lam.
Lam siết chặt cán thương, gân xanh nổi dọc cánh tay. Bản năng của một kẻ bị ruồng bỏ thúc giục anh lao tới nghiền nát cổ họng kẻ độc tài. Nhưng Linh đã kịp nắm lấy vai anh, ánh mắt cô cầu khẩn: "Đừng, Lam! Nếu ông ta chết, bầu khí quyển sẽ biến thành địa ngục trong chưa đầy mười phút."
Vĩnh nhìn Mây, đôi môi run rẩy. Đã bao nhiêu thập kỷ rồi ông ta không nhìn thấy một đôi mắt trẻ thơ không chứa đựng sự sợ hãi hay thù hận?
"Cô đơn?" Vĩnh lặp lại lời con bé bằng giọng khàn đặc. "Ta đã xây dựng nên sự vĩnh cửu. Ta đã đưa nhân loại thoát khỏi bùn lầy để chạm đến những vì sao..."
"Ông không đưa họ thoát khỏi bùn lầy," Mây bước thêm một bước, đôi bàn tay nhỏ bé của nó tỏa ra ánh xanh lục dịu mát, làm dịu đi cái không khí nồng nặc mùi điện tử và sát khí. "Ông chỉ nhốt họ vào một cái lồng cao hơn thôi. Ông nhìn xem... biển đang đòi lại những gì thuộc về nó. Ông không thắng được mẹ đại dương đâu."
Vĩnh nhìn ra cửa sổ. Một đợt sóng thần cao hàng trăm mét do sự sụp đổ của các tầng dưới đang cuộn trào, chuẩn bị nuốt chửng đỉnh tháp. Cái thiên đường ông ta dày công xây dựng đang tan rã như một lâu đài cát.
"Quá muộn rồi," Vĩnh thở dài, ngón tay ông ta đặt lên nút bấm đỏ rực. "Ta sẽ không để thế giới này rơi vào tay những kẻ quái thai như các người. Nếu ta không thể là thần, thì không ai được phép làm người."
"Ông sai rồi!" Linh hét lên, cô tung chiếc máy tính cầm tay lên không trung, tạo ra một màn hình ảo đa chiều ngay giữa phòng. "Mã Gen X không phải là lỗi. Nó là sự thích nghi! Nhìn vào dữ liệu này đi Vĩnh! Các vệ tinh oxy của ông đang hỏng dần, chúng vốn không thể tồn tại quá 100 năm. Dự án Eden đã thất bại ngay từ khi nó bắt đầu!"
Vĩnh sững sờ nhìn vào những biểu đồ kỹ thuật mà Linh đưa ra. Sự thật phũ phàng hiện lên: hệ thống vệ tinh sẽ tự sụp đổ dù có kích nổ hay không. Những gì ông ta đang cố bảo vệ chỉ là một xác chết lộng lẫy.
Lúc này, tòa tháp nghiêng hẳn sang một bên. Tiếng kính vỡ tan tành. Nước biển bắt đầu tràn vào Vườn Địa Đàng.
Lam tận dụng giây phút Vĩnh mất cảnh giác, anh không dùng thương. Anh lao tới, nhưng không phải để giết, mà để nắm lấy bàn tay đang giữ thiết bị kích nổ của Vĩnh. Bàn tay Lam tỏa nhiệt, một luồng điện nhẹ từ mã gen chạy vào người Vĩnh, không đủ để làm tim ông ta ngừng đập, nhưng đủ để làm tê liệt hệ thống thần kinh trong vài giây.
"Để tôi cho ông thấy sự tự do thật sự," Lam thì thầm.
Anh bế bổng Mây, nắm tay Linh và kéo cả Vĩnh lao thẳng ra khỏi cửa sổ vỡ, rơi tự do từ độ cao một nghìn mét xuống đại dương đang gào thét phía dưới.
"Khôngggg!" Vĩnh gào lên trong gió.
Nhưng tiếng gào của ông ta nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng nước. Khi cả bốn người chạm mặt biển, Lam không để họ chìm. Anh điều khiển dòng nước, tạo ra một xoáy khí khổng lồ bao bọc lấy tất cả.
Dưới làn nước sâu, Lam áp bàn tay mình vào ngực Vĩnh. Thông qua mã gen, anh truyền cho ông ta khả năng nhìn thấy những gì anh thấy: những rặng san hô phát sáng, cộng đồng Cư dân Thủy Triều đang cứu giúp người dân Tầng Đáy, và một mầm xanh đang vươn lên từ một xác tàu đắm.
Vĩnh mở to mắt. Đây là thế giới mà ông ta hằng kinh sợ – một thế giới không có sự kiểm soát, không có phân tầng, nhưng lại đầy ắp sự sống nguyên thủy.
Thiết bị kích nổ trên tay Vĩnh rơi xuống vực thẳm. Ông ta không buồn nhặt lại. Một giọt nước mắt mặn chát hòa vào biển cả.
"Ra là vậy..." Vĩnh thào thào, phổi ông ta bắt đầu tự động thích nghi dưới tác động từ năng lượng của Lam. "Hóa ra... ta mới là kẻ bị nhốt trong lồng."
Trên mặt biển, tòa tháp Thành phố S khổng lồ từ từ đổ sập, chìm hoàn toàn vào lòng đại dương, tạo ra một cơn chấn động lan xa hàng nghìn dặm. Nhà tù lớn nhất lịch sử nhân loại đã bị xóa sổ.