MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬYChương 12

MÃ GEN X: KỶ NGUYÊN TRỖI DẬY

Chương 12

962 từ · ~5 phút đọc

Thành phố S rung chuyển. Tiếng thép bị vặn xoắn ở độ sâu hàng trăm mét vang lên như tiếng gào thét của một con quái vật đang hấp hối. Sau khi van xả áp bị phá hủy, sự mất cân bằng cấu trúc bắt đầu lan tỏa theo chiều dọc. Tầng Trung – nơi vốn là vùng đệm yên bình giữa sự hào nhoáng và nghèo khổ – giờ đây trở thành địa ngục.

Linh đứng trên một mỏm đá ngầm, tay ôm chặt lấy Mây, kinh hoàng nhìn những khối bê tông khổng lồ của Tầng Trung bắt đầu rơi xuống biển như những quân bài Domino. Những căn hộ cao cấp, những vườn treo nhân tạo và cả những hy vọng về một cuộc sống yên ổn của người dân nơi đây đang vỡ vụn.

"Lam! Nhìn kìa!" Linh thào thào qua bộ đàm.

Giữa làn khói bụi mù mịt dưới nước, Lam dần tỉnh lại nhờ luồng năng lượng từ Mây. Anh ngẩng đầu nhìn lên. Phía trên cao, tòa tháp không còn là một đường thẳng tắp uy nghi nữa. Nó đang nghiêng đi. Những kẻ ở Tầng Thượng, những kẻ từng tin rằng mình là thần thánh, giờ đây đang điên cuồng lên các phi thuyền cứu hộ.

Nhưng nước biển không chỉ kéo tòa tháp xuống, nó đang tràn ngược lên theo các đường ống kỹ thuật mà Lam đã mở ra.

"Chúng ta phải lên trên đó," Lam nói, giọng anh trầm đục và đầy uy lực. "Kẻ đứng đầu Dự án Eden vẫn còn ở đó. Hắn có mã điều khiển các vệ tinh oxy. Nếu hắn hủy diệt toàn bộ hệ thống trước khi bỏ chạy, thế giới này sẽ không còn một hạt khí sạch nào để thở."

Lam nắm lấy tay Linh, để cô bám vào lưng mình. Mây bơi bên cạnh, con bé giờ đây đã hoàn toàn thích nghi, những chiếc mang nhỏ sau tai rung động theo nhịp nước. Cả ba lao ngược lên trên, đi xuyên qua những vết nứt khổng lồ của tòa tháp.

Họ vượt qua Tầng Trung trong cảnh tượng hỗn loạn. Binh lính bỏ chạy, người dân gào khóc. Lam không dừng lại cứu ai, vì anh biết cách duy nhất để cứu tất cả là ngăn chặn kẻ đang nắm giữ nút bấm hủy diệt ở đỉnh tháp.

Khi họ chạm đến ranh giới của Tầng Thượng, bầu không khí đột ngột thay đổi. Nước biển bắt đầu rút xuống do hệ thống bơm áp lực cao ở tầng này vẫn còn hoạt động. Lam bước ra khỏi dòng nước, rũ bỏ lớp đồ lặn nát bươm. Da thịt anh đỏ rực, những vảy xanh lấp lánh dưới ánh đèn neon sang trọng của khu tinh hoa.

Cảnh tượng ở Tầng Thượng thật mỉa mai. Những đài phun nước bằng vàng, những hàng cây thật được chăm sóc kỹ lưỡng, giờ đây đang bị bỏ mặc.

"Đứng lại!"

Một nhóm robot an ninh đời mới nhất, nhỏ gọn và linh hoạt hơn nhiều so với lũ Kẻ Thanh Trừng, bao vây lấy họ. Chúng không dùng súng đạn, mà dùng những sợi dây xích năng lượng.

"Đừng phí sức," Linh hét lên, cô nhanh chóng kết nối thiết bị cầm tay vào một bảng điều khiển gần đó. "Tôi từng là kỹ sư trưởng của hệ thống này. Tôi biết mã ghi đè!"

Những ngón tay của Linh lướt trên màn hình ảo với tốc độ kinh ngạc. Những con robot bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt đỏ rực chuyển sang màu xanh rồi tự động tắt máy.

"Giỏi lắm," Lam gật đầu.

Họ tiến vào căn phòng trung tâm – nơi được gọi là "Vườn Địa Đàng". Tại đó, một người đàn ông già nua, mặc bộ vest trắng tinh khiết, đang bình thản ngồi nhâm nhi một ly rượu vang đỏ, mắt nhìn ra cửa sổ lớn hướng ra đại dương đang dậy sóng. Đó là Tổng giám đốc Vĩnh, kẻ đã ra lệnh nhấn chìm mặt đất 50 năm trước.

"Cậu đến nhanh hơn tôi tưởng, Lam," Vĩnh không quay đầu lại, giọng ông ta khô khốc như lá rụng. "Nhưng cậu mang theo một lời nguyền, không phải một món quà. Con người không thuộc về đại dương. Chúng ta thuộc về bầu trời."

"Ông đã giết hàng tỷ người chỉ để được ngồi trên cái ghế cao này," Lam bước tới, thanh thương Titan kéo lê trên mặt sàn đá cẩm thạch tạo ra những tia lửa. "Trò chơi kết thúc rồi, Vĩnh. Tắt hệ thống tự hủy vệ tinh ngay."

Vĩnh cười nhạt, xoay ghế lại. Trên tay ông ta là một thiết bị kích nổ sinh học kết nối trực tiếp với nhịp tim của chính mình.

"Nếu tim tôi ngừng đập, tất cả các vệ tinh oxy sẽ bốc cháy trong tầng khí quyển. Thế giới này sẽ trở thành một lò thiêu. Các người muốn tự do? Vậy hãy tự do trong đống tro tàn đi!"

Lam khựng lại. Một bài toán chết chóc: giết kẻ thù là giết cả nhân loại, nhưng để ông ta sống là tiếp tục kiếp nô lệ.

Ngay lúc đó, Mây bước lên phía trước. Con bé nhìn thẳng vào mắt Vĩnh. Một luồng sóng âm cực nhỏ phát ra từ miệng con bé, không phải để tấn công, mà để... giao tiếp.

"Ông cô đơn lắm, đúng không?" Giọng của Mây vang lên trong tâm trí của tất cả mọi người hiện diện.

Ánh mắt của Vĩnh bỗng dao động. Trong gương mặt của đứa trẻ đột biến này, ông ta dường như thấy lại hình ảnh đứa con gái đã mất của mình từ nửa thế kỷ trước – lý do thực sự khiến ông ta muốn xây dựng một "thiên đường không bao giờ chết" này.