Tiếng còi tàu hú dài một tiếng rợn người như tiếng kêu oan của một linh hồn bị bỏ rơi, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Phan Duy Anh. Anh ngồi thu mình trong góc toa ghế cứng, hai tay ôm khư khư chiếc ba lô cũ kỹ trước ngực như một tấm khiên chống lại cả thế giới. Chiếc áo khoác gió màu xanh thẫm dày cộp mặc dù đang là giữa mùa hè khiến Phan trông lạc quẻ hoàn toàn giữa đám đông hành khách đang mồ hôi nhễ nhại.
Phan đẩy gọng kính cận dày cộm lên sống mũi, mắt dán chặt vào khoảng không bên cạnh lối đi. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một gã thanh niên thư sinh có vẻ ngoài hơi ngáo ngơ, nhưng Phan thì đang thấy một "vị khách" không mời mà đến. Đó là một gã đàn ông trung niên, mặc bộ đồ vest rách tả tơi, khuôn mặt xám xịt, đang ngồi vắt vẻo trên vai một bà cụ đi bán hàng rong.
"Này cậu em, cho xin điếu thuốc đi," con ma thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ.
Phan nhắm nghiền mắt lại, miệng lẩm bẩm như tụng kinh: "Tôi không thấy gì hết. Tôi là người bình thường. Tôi không thấy gì hết."
"Đừng có điêu," con ma cười hì hì, thò cái bàn tay xuyên thấu qua đùi Phan. "Cậu em có 'mắt thần' mà, nhìn tôi rõ thế kia cơ mà. Xuống ga sau tôi dẫn cậu đi tìm kho báu, chỉ cần cậu đốt cho tôi một cây thuốc lá loại xịn thôi."
Phan nghiến răng, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài sau gáy. Đây chính là lý do anh phải chạy trốn. Ở cái đất Hà Nội chật chội này, người sống đã đông mà người "không còn sống" còn đông hơn gấp bội. Đi ăn bát phở cũng có đứa đứng nhìn, đi ngủ cũng có kẻ ngồi đầu giường xin tư vấn tình cảm. Phan, một "kỹ sư tâm linh" tài năng vốn có dòng máu thông linh cực mạnh, giờ đây đã kiệt sức. Anh không muốn làm thầy pháp, không muốn làm người hùng. Anh chỉ muốn được yên tĩnh để trồng rau và nuôi gà.
Khi đoàn tàu dừng lại ở một ga xép nhỏ ven vùng núi phía Bắc, Phan vội vàng nhảy xuống như bị ma đuổi – mà đúng là bị ma đuổi thật. Anh bắt thêm một chuyến xe khách cũ nát, rồi lại lội bộ thêm ba cây số đường đèo để đến được Bản Mây.
Không khí ở đây khác hẳn. Mùi sương sớm lành lạnh quyện với mùi nhựa thông thơm nồng khiến lồng ngực Phan giãn ra. Những thửa ruộng bậc thang xếp chồng lên nhau như những phím đàn đại dương xanh mướt dưới ánh nắng nhạt màu. Phan dừng lại trước một căn nhà sàn nằm tách biệt hẳn với xóm làng, dựa lưng vào vách núi dựng đứng.
"Đây rồi," Phan thở phào, lôi mảnh giấy ghi địa chỉ ra đối chiếu. "Nhà thuê giá 500k một tháng. Trưởng bản bảo nhà này 'hơi ồn ào' một chút, nhưng chắc chắn không ồn bằng tiếng còi xe và tiếng ma phố đòi nợ."
Phan bước lên những bậc cầu thang gỗ đã mục mòn. Vừa đặt chân lên sàn nhà, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến anh rùng mình một cái rõ mạnh. Anh chậm rãi nhìn lên xà nhà.
Trên đó, không phải một, mà là ba linh hồn đang ngồi lù lù, nhìn anh bằng ánh mắt tò mò. Một ông cụ ôm cuốn sách nát, một người phụ nữ trẻ mặc áo chàm, và một đứa bé đang nghịch con châu chấu tre.
"Ồ, có khách mới à?" Ông cụ (mà sau này Phan mới biết là cụ Tứ) đẩy nhẹ chiếc kính gãy gọng, nhìn Phan một cách soi mói. "Trông trắng trẻo, thư sinh thế kia chắc là biết giải toán chứ nhỉ?"
Phan đứng hình. Tim anh đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chỉ số can đảm 5/100 của anh bắt đầu báo động đỏ. Anh định quay đầu chạy thẳng, nhưng đúng lúc đó, một giọng nói đanh thép vang lên từ phía dưới sân:
"Này anh kia! Đứng đực ra đấy làm gì? Định quỵt tiền cọc nhà của bố tôi à?"
Phan giật mình quay lại. Một cô gái trẻ với mái tóc tết đuôi sam dài, đôi mắt sắc sảo như dao cau và dáng vẻ khỏe khoắn đang đứng chống nạnh nhìn anh. Cô đeo một chiếc gùi nhỏ trên vai, tay cầm chiếc rựa sáng loáng. Đó là Mây – con gái trưởng bản.
Phan nhìn Mây, rồi lại nhìn ba con ma đang ngồi trên xà nhà. Anh nuốt nước bọt cái ực, cố giữ cho đôi chân không run rẩy:
"Tôi... tôi là Phan. Tôi đến thuê nhà để... để làm nông dân."
Mây nhìn Phan từ đầu đến chân, khinh khỉnh hừ một tiếng: "Nông dân gì mà mặt trắng như bột, lại còn mặc áo khoác giữa trời nắng? Anh bị hâm à? Thôi xuống đây ký giấy tờ rồi ra mà dọn cái chuồng gà, đừng có đứng đó mà lảm nhảm nói chuyện với không khí nữa."
Phan nhìn lên xà nhà một lần nữa. Cụ Tứ vừa lật một trang sách, vừa nhìn anh đầy ẩn ý: "Này chàng trai, giải hộ lão bài tích phân này rồi lão cho ngủ yên, không thì đêm nay lão ngồi đầu giường giảng đạo đức học cho nghe nhé."
Phan nhắm mắt lại, thở dài một hơi đau khổ. Hóa ra, thoát khỏi "ma phố" không có nghĩa là được bình yên. Ở Bản Mây này, ma không chỉ biết ám, mà còn biết... đòi học thêm.
Cuộc đời "nghỉ hưu" của Phan Duy Anh chính thức bắt đầu trong một sự hỗn loạn không lối thoát.