MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!Chương 2: Căn nhà sàn giá năm trăm và những "vị khách" không mời

Ma Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!

Chương 2: Căn nhà sàn giá năm trăm và những "vị khách" không mời

1,070 từ · ~6 phút đọc

Phan đứng chôn chân giữa sàn nhà, chiếc ba lô trĩu nặng trên vai như muốn kéo tuột anh xuống những kẽ hở của lớp ván gỗ mục. Căn nhà sàn này vốn là của ông nội Mây để lại, bỏ hoang đã lâu nên mùi bụi bặm quyện với mùi gỗ ẩm xộc thẳng vào mũi. Nhưng đó không phải là thứ khiến Phan toát mồ hôi hột.

Trên xà nhà cao tít, Cụ Tứ vẫn đang gác chân chữ ngũ, tay lật lật cuốn sách giáo khoa Toán lớp 12 rách nát. Cụ nhìn Phan, đôi mắt mờ đục lộ ra vẻ hào hứng như vừa vớ được một món đồ chơi mới lạ.

"Này, cậu thanh niên," Cụ Tứ hắng giọng, âm thanh nghe như tiếng gió lùa qua vách nứa khô khốc. "Giải xong bài tích phân này, tôi sẽ bảo thằng bé con nhà kia đừng có giấu chìa khóa của cậu nữa. Công bằng chứ?"

Phan nhìn xuống tay mình, chùm chìa khóa vừa mới cầm đây thôi giờ đã biến mất tăm. Cách đó không xa, cái bóng mờ ảo của một đứa bé chừng năm tuổi đang nhe răng sún cười toe toét, tay đung đưa chùm chìa khóa bạc. Phan nuốt nước bọt, chân trái bắt đầu run theo nhịp điệu quen thuộc mỗi khi chỉ số can đảm chạm đáy. Anh cố gắng không nhìn lên, thầm nhủ: “Không có ai cả. Chỉ là ảo giác do say xe thôi. Mình là người bình thường. Người bình thường không thấy ma đòi giải toán.”

"Anh Phan! Anh có xuống đây không thì bảo?"

Tiếng quát của Mây từ dưới sân vọng lên như tiếng sấm, cắt đứt bầu không khí âm u. Phan giật thót, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau. Anh lật đật chạy ra lan can, nhìn xuống thấy Mây đang đứng chống nạnh, đôi mắt sắc lẹm hình viên đạn.

"Dạ... dạ tôi xuống ngay!"

Phan lóng ngóng leo xuống cầu thang. Mây đưa cho anh một tờ giấy cam kết thuê nhà với vẻ mặt không thể nào khinh bỉ hơn. Cô nhìn cái dáng vẻ run rẩy, đôi kính cận dày cộm và chiếc áo khoác kín cổng cao tường của anh mà thở dài.

"Bố tôi nể anh là người thành phố lên đây làm ăn nên mới cho thuê giá đó. Nhưng nói trước, bản này không có rạp chiếu phim, không có trà sữa, và quan trọng nhất là không có chỗ cho kẻ lười biếng. Ngày mai anh ra ruộng ngô sau nhà, tôi sẽ hướng dẫn cách cuốc đất."

Phan cầm tờ giấy, tay vẫn run: "Cô Mây này... cô có thấy căn nhà này hơi... ồn ào không?"

Mây nhíu mày, nhìn quanh sân vườn vắng lặng: "Ồn ào? Anh nghe thấy tiếng dế kêu mà bảo ồn ào à? Hay là ở phố quen tiếng còi xe nên lên đây bị ù tai?"

"Không... ý tôi là... cô có bao giờ thấy cảm giác có người nhìn mình không?"

Mây tiến lại gần, ghé sát mặt vào Phan làm anh giật mình lùi lại. Cô gằn giọng: "Anh Phan, bớt lảm nhảm với cái không khí đi. Ở đây chỉ có tôi, anh và những luống ngô đang chờ được chăm sóc. Nếu anh định dùng mấy cái chiêu trò 'nhà có ma' để đòi giảm giá tiền thuê thì quên đi nhé. Ra cuốc nốt luống ngô kia kìa, làm việc cho máu nó lưu thông lên não đi!"

Nói rồi, Mây quay lưng đi thẳng, chiếc gùi trên vai đung đưa theo nhịp bước dứt khoát của một "trùm" bảo vệ rừng. Phan đứng trơ trọi giữa sân, miệng há hốc. Anh nhìn lên cửa sổ tầng hai, Cụ Tứ đang thò đầu ra vẫy vẫy cuốn sách Toán thay cho lời chào.

Đêm đó, Bản Mây chìm trong màn sương dày đặc. Phan cuộn tròn trong chiếc chăn bông cũ, mắt thao láo nhìn trần nhà. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng mọt nghiến gỗ ken két. Bỗng nhiên, một luồng hơi lạnh buốt tỏa ra ngay bên tai anh.

"Nguyên hàm của hàm số f(x)=

x

1

​

là gì nhỉ? Thằng chắt tôi nó bảo là ln∣x∣+C, nhưng tôi cứ thấy nó sai sai thế nào ấy..."

Phan bật dậy, hét lên một tiếng thất thanh rồi lao ra khỏi giường. Anh chạy thẳng vào góc phòng, tay cầm chiếc điện thoại làm vũ khí, đèn flash bật sáng trưng.

"Cụ ơi! Con lạy cụ! Con lên đây để nghỉ hưu mà! Cụ đi tìm giáo viên toán đi, đừng tìm con!"

Cụ Tứ hiện ra ngay trước mặt anh, vẻ mặt dỗi hờn: "Giáo viên toán trong bản này chết hết từ thời chống Pháp rồi, giờ lấy đâu ra? Cậu biết dùng cái máy đen đen trên tay kia mà, tra giúp tôi một tí thì chết ai?"

Chưa kịp để Phan trả lời, từ phía góc tối của gian bếp, một luồng sáng vàng nhạt bắt đầu tỏa ra. Một ông lão mặc bộ đồ chàm cũ kỹ, chân đi đôi dép tổ ong cũ mèm, tay cầm một chén rượu cần đang lững thững bước ra. Đó là Thần Núi – người mà sau này Phan gọi là Ông Chín.

Ông Chín nhấp một ngụm rượu, nhìn Phan khinh khỉnh: "Thằng nhãi này gan thỏ đế thật. Mới thấy lão Tứ đã khóc thét thế kia thì tí nữa lão Thần Sông ghé qua đòi tư vấn chuyện ngoại tình thì chắc nó ngất luôn tại chỗ quá."

Phan nhìn hai "thực thể" đang đứng trong phòng mình, đầu óc quay cuồng. Một con ma nghiện toán và một vị thần nghiện rượu đang dùng nhà anh làm nơi đàm đạo. Phan ôm đầu, thầm than thở: “Cha mẹ ơi, con muốn về Hà Nội! Con thà bị ma đòi nợ còn hơn bị ma đòi giải toán tích phân!”

Nhưng ngay lúc đó, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ phía dưới.

"Anh Phan! Anh lại gào cái gì đấy? Có để cho dân bản ngủ không?" – Tiếng Mây gào lên giữa đêm khuya.

Phan nhìn hai vị "khách", rồi nhìn ra cửa. Anh nhận ra rằng, ở Bản Mây này, người sống đôi khi còn đáng sợ hơn cả người chết. Và hành trình nghỉ hưu của "thầy pháp chạy bộ" Phan Duy Anh, thực sự chỉ mới bắt đầu theo cách kinh hoàng nhất có thể.