Sáng sớm ở Bản Mây, sương đặc đến mức Phan có cảm giác mình đang bơi trong một cốc sữa khổng lồ. Anh bước xuống cầu thang gỗ, chân run lẩy bẩy vì cái lạnh sương muối luồn qua lớp áo khoác gió Hà Nội. Đêm qua Phan gần như thức trắng vì bị Cụ Tứ và Ông Chín xoay như chong chóng quanh mấy câu hỏi về sự khác nhau giữa đạo đức và giải tích.
Vừa xuống đến sân, một bóng người vụt qua khiến Phan giật nảy mình, suýt nữa thì ngã sấp mặt vào đống củi khô.
"Dậy rồi đấy à? Người thành phố có khác, sương tan đến nửa ngọn núi rồi mới mò mặt ra."
Mây đứng đó, tay cầm một chiếc cuốc sắt bóng loáng, đôi mắt sắc lẻm nhìn Phan như nhìn một sinh vật lạ cần được nghiên cứu. Cô mặc bộ đồ chàm gọn gàng, bắp tay săn chắc lộ ra dưới lớp vải thô. Phan chỉnh lại gọng kính cận, cố gắng lấy lại chút phong thái tự tin còn sót lại.
"Cô Mây... chào buổi sáng. Tôi đang định ra tìm cô để xem việc ruộng vườn thế nào."
Mây không đáp, chỉ hất hàm về phía luống đất đỏ rực sau nhà: "Việc của anh đây. Cuốc tơi chỗ đó lên, nhặt sạch đá sỏi. Nếu trước trưa mà chưa xong thì đừng mong có bát cơm nào nhé. Ở đây không có dịch vụ giao hàng tận nơi đâu."
Phan cầm lấy chiếc cuốc, nó nặng hơn anh tưởng rất nhiều. Vừa cuốc được ba cái, mồ hôi đã túa ra như tắm. Đúng lúc anh đang định than thở thì một luồng khí lạnh quen thuộc lướt qua gáy.
"Cuốc nông thế thì ngô nó mọc vào mắt à?"
Ông Chín – Thần Núi – hiện ra ngay trên bờ rào, chân vẫn đi đôi dép tổ ong cũ mèm, tay cầm một nhánh cỏ nhai nhai. Phan giật mình, chiếc cuốc văng ra suýt trúng chân. Anh nghiến răng, nói khẽ qua kẽ răng:
"Ông Chín, làm ơn đi! Cô Mây đang đứng đằng kia kìa, ông hiện ra thế này lỡ cô ấy thấy thì sao?"
Ông Chín cười khà khà, điệu bộ vô cùng đắc chí: "Nó mà thấy được lão thì nó đã chẳng bắt thằng thư sinh trói gà không chặt như mày đi cuốc đất. Con bé này là người trần mắt thịt chính hiệu, nó chỉ tin vào cái gì nó sờ được thôi. Mà mày cuốc tiếp đi, dưới cái hốc đá kia có một 'vị' đang ngủ đấy, đừng có chạm vào kẻo nó vật cho trẹo xương."
Phan xanh mặt, nhìn chằm chằm vào cái hốc đá trước mặt. Anh bắt đầu thấy hối hận vì chỉ số can đảm 5/100 của mình. Trong khi đó, Mây đứng từ xa quan sát, thấy Phan cứ đứng thẫn thờ nhìn vào bụi cỏ rồi lầm bầm một mình, cô thở dài ngao ngán.
"Anh Phan! Tôi bảo anh cuốc đất chứ không bảo anh đứng đó cầu hồn! Anh nói chuyện với ai đấy?"
Phan giật bắn mình, lắp bắp: "Dạ... dạ không có ai! Tôi đang... đang tập kịch! Đúng rồi, tôi đang ôn lại lời thoại cho một vở kịch về nông dân!"
Mây tiến lại gần, giật lấy chiếc cuốc từ tay Phan rồi làm mẫu một đường cơ bản. Đất đỏ tơi xốp tung lên, dứt khoát và mạnh mẽ. Cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy hoài nghi: "Kịch với chả kẹo. Đầu óc anh chắc bị thiếu oxy trên cao rồi. Cứ làm tiếp đi, tôi vào gùi ít ngô giống ra đây. Đừng có để tôi quay lại mà thấy anh đang ngồi tâm sự với con giun nào đấy nhé!"
Mây quay đi, dáng đi dứt khoát khiến Phan thầm cảm thán. Cô gái này đúng là một đóa hoa rừng đầy gai, đẹp nhưng chạm vào là chảy máu.
"Này nhóc..." – Cụ Tứ bỗng nhiên thò đầu ra từ tán cây cổ thụ gần đó – "Giúp tôi một tí, bài toán thể tích khối chóp này khó quá, thằng chắt tôi nó lại đang khấn cầu cứu kìa. Giải xong tôi sẽ chỉ cho anh chỗ nào đất mềm nhất để cuốc."
Phan ôm đầu đau khổ. Một bên là cô nàng Mây "hung thần" sẵn sàng bỏ đói mình, một bên là biệt đội linh hồn hám học. Anh nhìn chiếc cuốc, rồi nhìn lên bầu trời Bản Mây xanh ngắt, tự hỏi liệu quyết định lên núi của mình có phải là sai lầm lớn nhất đời không.
"Được rồi các đại ca! Để con giải toán! Để con cuốc đất! Đừng ai dọa con nữa là được!"
Tiếng gào của Phan vang vọng khắp thung lũng, khiến đàn chim rừng giật mình bay tán loạn. Mây ở trong nhà nghe thấy, chỉ lắc đầu lẩm bẩm: "Đúng là đồ ngáo thành phố, mới cuốc được mấy cái đã phát điên rồi."
Buổi sáng đầu tiên ở Bản Mây của Phan Duy Anh kết thúc bằng một ván cờ vây tưởng tượng với Ông Chín và một tờ giấy nháp đầy công thức toán học bị gió thổi bay tứ tung khắp ruộng ngô.