MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!Chương 4: Cụ Tứ và bài toán tích phân định mệnh

Ma Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!

Chương 4: Cụ Tứ và bài toán tích phân định mệnh

1,113 từ · ~6 phút đọc

Bóng tối bao trùm Bản Mây nhanh như một cái chớp mắt của gã khổng lồ. Phan ngồi bó gối trên chiếc phản gỗ, tay cầm chiếc bút Thiên Long đang run bần bật, mắt dán chặt vào tờ giấy nháp trắng tinh dưới ánh đèn dầu leo lét. Đáng lẽ lúc này anh nên được ngủ một giấc thật sâu sau ngày đầu cuốc đất rã rời, nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn nhiều.

“Này, nhóc Phan, tập trung vào! f(x) = 1/{cos^2x} thì nguyên hàm là cái gì? Đừng có bảo là cậu quên rồi nhé!”

Cụ Tứ bay lơ lửng ngay trên đầu Phan, mái tóc bạc trắng của cụ rủ xuống gần sát gọng kính của anh. Cuốn sách Toán lớp 12 nát bươm cứ tự lật trang xoành xoạch dù chẳng có gió. Phan thở dài, cảm giác như mình đang bị một bóng ma giáo viên dạy toán tra tấn tinh thần.

“Cụ ơi, nguyên hàm của nó là tanx + C. Con đã nói mười lần rồi! Con cầu xin cụ, cho con ngủ một chút đi. Ngày mai cô Mây mà thấy con mắt thâm quầng như gấu trúc là cô ấy xách tai con ra ruộng ngô đấy!”

Cụ Tứ không thèm quan tâm đến lời van nài, cụ gõ ngón tay gầy guộc xuyên thấu qua mặt bàn gỗ: “Thằng chắt đích tôn nhà tôi, nó là hy vọng của cả dòng họ Thào này đấy. Nó khấn là bài này ở trong đề minh họa năm nay. Nếu tôi không giúp nó, ngộ nhỡ nó trượt đại học thì tôi mặt mũi nào đi gặp tổ tiên dưới kia?”

Phan gục đầu xuống bàn, giọng méo xệch: “Nhưng cụ đã gặp tổ tiên dưới đó rồi mà…”

“Cậu im đi! Viết lời giải ra đây, thật chi tiết vào. Rồi dùng cái ‘máy thông linh’ của cậu chụp lại, tôi sẽ tìm cách đưa nó vào giấc mơ của nó.”

Phan nhìn chiếc điện thoại thông minh đang đặt cạnh đèn dầu. Anh chưa bao giờ nghĩ cái iPhone đời mới lại có chức năng làm cầu nối giáo dục giữa hai thế giới. Với sự nhạy cảm tâm linh $99/100$, Phan có thể cảm nhận rõ ranh giới giữa cõi âm và dương đang mỏng dần trong căn phòng này. Anh cặm cụi viết, vừa viết vừa lẩm bẩm giải thích về các bước biến đổi lượng giác như thể đang đứng trước bục giảng.

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ từ phía cửa sổ khiến Phan suýt nhảy dựng lên. Ông Chín – Thần Núi – đang ngồi vắt vẻo trên bậu cửa, chân mang đôi dép tổ ong cũ mèm đung đưa. Trên tay ông là một bát thắng cố bốc khói nghi ngút, mùi nồng nồng đặc trưng của lòng ngựa quyện với gia vị núi rừng xộc thẳng vào mũi Phan.

“Lão Tứ, ông thôi hành hạ thằng nhỏ đi,” Ông Chín tặc lưỡi, húp một ngụm nước dùng rồi nhìn Phan với vẻ thương hại. “Cái thằng chắt nhà ông nó lười như hủi, có cho nó đáp án vào giấc mơ thì nó cũng tưởng là điềm báo… đề về con 44 thôi.”

Cụ Tứ trợn mắt: “Ông thì biết gì! Ông chỉ biết hóng hớt chuyện nhà người ta với uống rượu cần thôi!”

“Thì lão là Thần Núi mà, không hóng hớt thì núi lở ai hay?” Ông Chín quay sang Phan, nháy mắt một cái đầy tinh quái. “Này nhóc, tối nay con bé Mây nó sang kiểm tra xem mày có ‘làm chuyện mờ ám’ không đấy. Lo mà giấu cái đống giấy nháp này đi.”

Phan giật mình: “Sao? Cô Mây sang đây làm gì giờ này?”

Chưa kịp dứt lời, tiếng bước chân dứt khoát trên cầu thang gỗ đã vang lên. Phan hoảng loạn vơ vội xấp giấy nháp nhét vào dưới chiếu, rồi vội vàng nằm xuống giả vờ ngủ, miệng gáy khò khò một cách cực kỳ giả tạo. Cụ Tứ và Ông Chín nhìn nhau, rồi cả hai đồng loạt biến mất trong làn sương mù mờ ảo.

“Cạch!”

Cánh cửa gỗ mở ra, ánh đèn pin mạnh mẽ quét một vòng khắp phòng trước khi dừng lại trên mặt Phan. Mây bước vào, tay cầm một bát trà gừng nóng. Cô nhìn cái dáng vẻ “ngủ ngày cày đêm” của Phan bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

“Anh Phan, đừng có diễn nữa. Gáy thì gáy cho ra hồn, ai đời lại gáy theo nhịp 4/4 như đánh trống thế kia?”

Phan từ từ mở một mắt, rồi ngồi dậy cười gượng gạo: “Cô Mây… cô chưa ngủ à? Tôi… tôi đang tập thiền. Ở phố người ta gọi là thiền ngủ sâu.”

Mây đặt bát trà gừng xuống bàn, mắt lướt qua chiếc điện thoại vẫn còn đang sáng màn hình với trang web “Giải toán 12”. Cô nhíu mày: “Thiền mà lại tra tích phân? Anh định thi lại đại học à?”

Phan toát mồ hôi hột, trí não của một “kỹ sư tâm linh” bắt đầu hoạt động hết công suất để tìm lời nói dối: “À… không… tôi đang… ôn lại kiến thức để sau này nếu bản mình có em nào cần gia sư thì tôi giúp. Cô biết đấy, trí tuệ là sức mạnh mà!”

Mây nhìn Phan một hồi lâu, ánh mắt sắc sảo như muốn xuyên thấu qua lớp kính cận của anh. Cô thở dài, giọng nói bỗng dịu lại một chút: “Uống trà đi cho ấm bụng. Ở núi đêm lạnh lắm, đừng có thức khuya quá rồi lại nhìn gà hóa quốc, lại bảo là thấy người nọ người kia. Tôi không muốn trong bản có tin đồn khách thuê nhà của trưởng bản bị thần kinh đâu.”

Phan cầm bát trà, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh nhìn bóng lưng dứt khoát của Mây bước ra khỏi phòng, rồi lại nhìn vào khoảng không trống rỗng nơi Cụ Tứ vừa đứng. Một bên là sự thực tế phũ phàng nhưng ấm áp, một bên là thế giới tâm linh phiền phức nhưng đầy bi hài.

“Cụ Tứ ơi…” Phan thì thầm vào bóng tối. “Nếu thằng chắt cụ đỗ đại học, cụ phải hứa là để con yên đấy nhé.”

Một luồng gió mát lành thổi qua, cuốn theo tiếng cười khà khà của Ông Chín từ xa xăm. Phan thở dài, lại cầm bút lên. Đêm nay, tích phân định mệnh sẽ quyết định xem anh có được ngủ yên hay không. Bản Mây vẫn lặng lẽ giữa ngàn mây, chỉ có một thầy pháp nhát gan đang cặm cụi làm gia sư cho những linh hồn hướng nội.