Sau khi Mây rời đi, căn phòng áp mái lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng giả tạo. Phan thở phào một hơi, đặt bát trà gừng còn nóng hổi xuống bàn. Anh định bụng sẽ chợp mắt một chút để hồi phục cái chỉ số can đảm đang mấp mé ở mức 0%, nhưng ngay khi vừa ngả lưng, một luồng ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại bỗng lóe lên.
Phan giật mình ngồi bật dậy, mắt chữ O miệng chữ A nhìn cái điện thoại đang tự nhảy cảm ứng bần bật trên bàn.
“Này, nhóc Phan. Cái ‘gương ma thuật’ này của mày kết nối với cõi tiên kiểu gì đấy?”
Ông Chín – Thần Núi – từ bao giờ đã ngồi vắt vẻo trên bệ cửa sổ, một tay ngoáy tai, một tay chỉ trỏ vào chiếc smartphone của Phan. Đôi dép tổ ong của ông đung đưa nhịp nhàng, tỏa ra một mùi cao su cháy và khói bếp nồng nặc.
Phan nuốt nước bọt, đẩy gọng kính cận: “Dạ… thưa Ông Chín, đây là điện thoại di động ạ. Nó dùng sóng điện từ để kết nối mạng, chứ không có tiên thuật gì đâu ạ.”
“Sóng gì lão không quan tâm!” Ông Chín dẩu môi, nhảy phắt từ bệ cửa sổ xuống sàn nhà không gây ra một tiếng động. “Lão nghe mấy đứa trẻ trong bản hay nhắc đến cái gọi là ‘Quai-Phai’. Lão muốn xem mấy cái video người ta dạy cách ủ rượu cần bằng men lá cổ truyền ở dưới xuôi. Mày mở cho lão xem, không lão lại thổi gió sương muối vào nhà mày cho mày khỏi ngủ bây giờ.”
Phan mếu máo, tay run run mở máy: “Nhưng ở đây sóng 4G yếu lắm ông ơi, vạch sóng nó cứ nhảy múa như đang khiêu vũ ấy. Muốn xem mượt thì phải có mật khẩu mạng nhà trưởng bản cơ.”
“Thế mật khẩu là gì?” Ông Chín tò mò ghé sát cái khuôn mặt nhăn nheo vào màn hình.
“Con cũng không biết ạ, ban nãy cô Mây không có cho.”
Ông Chín hừ mạnh một tiếng, một luồng gió lạnh buốt thổi bùng qua căn phòng làm nến tắt phụt. “Mày đúng là đồ vô dụng. Để đó, để lão bay sang nhà con bé Mây xem nó đặt là gì.”
“Ấy ấy! Ông Chín, ông đừng có làm chuyện trái đạo đức thế chứ!” Phan hoảng hốt kêu lên, nhưng bóng dáng vị thần ham hóng hớt đã tan biến vào làn sương mù ngoài cửa sổ.
Trong lúc Phan còn đang loay hoay tìm bật lửa thì Cụ Tứ bỗng từ dưới gầm giường trồi lên, tay vẫn ôm khư khư cuốn sách Toán: “Phan này, tôi vừa nghĩ ra rồi. Cái bài tích phân ban nãy, nếu mình dùng phương pháp đổi biến số đặt u=cosx thì có nhanh hơn không?”
Phan gào lên trong câm lặng, hai tay ôm lấy đầu: “Cụ ơi! Con lạy cụ lần thứ mười một! Con không phải là giáo sư Ngô Bảo Châu, con chỉ là thằng thầy pháp thất nghiệp thôi! Đêm nay là đêm đầu tiên của con ở Bản Mây, xin hãy để con có một giấc ngủ bình thường như một con người bình thường!”
“Ngủ cái gì mà ngủ!” Tiếng Ông Chín lại vang lên, ông hiện ra với vẻ mặt vô cùng đắc thắng, tay vuốt râu lởm chởm. “Mật khẩu nhà nó là ‘MayKhongSoMa2026’. Mày nhập vào đi!”
Phan đờ người ra: “Gì cơ ạ? Mây không sợ ma?”
“Ừ, con bé này nó bướng lắm. Nó bảo trên đời này đứa nào tin có ma là đứa đó bị hâm. Lão đứng ngay cạnh giường nó, thổi hơi lạnh vào cổ mà nó chỉ lầm bầm bảo là chắc do cửa sổ hở, rồi nó kéo chăn ngủ tiếp.” Ông Chín tặc lưỡi có vẻ hơi tự ái vì uy nghiêm của Thần Núi bị xúc phạm.
Phan thở dài, tay bấm mật khẩu mạng. Ngay khi kết nối thành công, chiếc điện thoại rung lên liên hồi vì hàng loạt thông báo từ Facebook và Zalo ở dưới xuôi.
“Đây, con mở YouTube cho ông rồi đây. Ông cầm lấy mà xem, nhưng nhớ đeo cái tai nghe này vào, đừng có để tiếng nhạc nó lọt ra ngoài cô Mây nghe thấy là con chết chắc.”
Thế là, trong căn nhà sàn cô quạnh giữa đại ngàn, một cảnh tượng kỳ quái diễn ra: Một anh thanh niên thư sinh ngồi co rố ở góc giường, mắt thâm quầng nhìn một vị Thần Núi đang say sưa xem video “Hướng dẫn nấu rượu cần” qua tai nghe Bluetooth, và một con ma già đang miệt mài gạch xóa trên những tờ giấy nháp tích phân.
Sự cô đơn mà Phan hằng sợ hãi ở Hà Nội bỗng chốc tan biến, nhưng thay vào đó là một sự phiền phức mang tầm vóc tâm linh. Phan nhìn ra cửa sổ, sương mù vẫn dày đặc, tiếng rừng già thì thầm những bí mật mà chỉ anh mới có thể nghe thấy. Anh nhận ra rằng, ở Bản Mây này, người sống và người chết đều có những nỗi niềm riêng, và bằng một cách oái oăm nào đó, anh chính là cái cầu nối giữa hai thế giới ấy.
Đêm dần về sáng, Phan gục đầu xuống gối trong cơn buồn ngủ rũ rượi. Trước khi chìm vào giấc nồng, anh còn nghe thấy tiếng Ông Chín lầm bầm: “Quái lạ, sao cái mạng này nó lại hiện quảng cáo ‘Thuốc trị đau lưng’ nhỉ? Bộ lão trông giống người bị đau lưng lắm sao?”
Đêm đầu tiên ở Bản Mây, Phan chính thức mất ngủ. Không phải vì sợ, mà vì anh bận làm… nhà cung cấp dịch vụ Internet cho thần linh.