Phan chưa kịp hoàn hồn sau một đêm làm trạm phát Wifi cho Thần Núi thì trời đã hửng sáng. Tiếng gà rừng gáy râm ran khắp thung lũng Bản Mây, và quan trọng hơn, tiếng bước chân "huỳnh huỵch" của Mây đang tiến gần về phía nhà sàn.
"Anh Phan! Dậy chưa? Hôm nay bản có hội, trưởng bản mời anh qua nếm thắng cố. Đừng có bảo là anh lại định nhốt mình trong nhà nói chuyện với tường nhé!"
Phan lật đật bò ra khỏi giường, mắt quầng thâm như vừa bị ai đấm. Anh vội vã khoác chiếc áo gió bảo bối, chỉnh lại kính cận rồi lảo đảo đi theo Mây. Suốt dọc đường đi, Mây cứ liếc nhìn anh với vẻ mặt đầy hoài nghi. Cô không hiểu nổi tại sao một gã thư sinh trông yểu điệu thế này lại có thể trụ lại căn nhà sàn đó quá một đêm mà không xách dép chạy thẳng về Hà Nội.
Tại sân nhà trưởng bản, một chiếc chảo gang khổng lồ đặt trên bếp lửa hồng đang bốc khói nghi ngút. Mùi nồng nồng, ngai ngái của các loại lá rừng và nội tạng ngựa quyện lại tạo nên một hương vị đặc trưng mà Phan chỉ cần ngửi thôi đã thấy... dạ dày biểu tình.
"Ngồi xuống đi," Mây hất hàm về phía chiếc ghế đòn gỗ. "Thắng cố là linh hồn của núi rừng đấy. Không ăn được là không làm rể Bản Mây được đâu."
Phan giật mình vì câu nói đùa của Mây, mặt đỏ bừng. Anh nhìn bát thắng cố đầy đặn được múc ra trước mặt, lòng thầm gào thét. Nhưng đúng lúc đó, hơi lạnh quen thuộc lại áp sát. Ông Chín hiện ra, ngồi xổm ngay cạnh nồi thắng cố, tay cầm một cái muôi tàng hình như đang nếm thử.
"Nhóc, nếm đi!" Ông Chín nháy mắt. "Nồi này ngon đấy, nhưng lão thấy có cái gì đó... sai sai dưới đáy nồi."
Phan tái mét mặt. Anh cầm thìa, múc một miếng nước dùng đặc sánh đưa vào miệng. Vị đắng thanh của lá đắng, vị béo của thịt ngựa và vị cay nồng của gừng, sả bùng nổ. Nhưng ngay khi miếng ăn trôi xuống cổ họng, Phan bỗng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Với chỉ số tâm linh 99/100, dạ dày anh bắt đầu "phiên dịch" những thông điệp lạ lùng.
Trong làn khói bốc lên từ bát thắng cố, Phan bỗng thấy hình ảnh một người đàn ông trung niên đang mếu máo bên cạnh một con ngựa trắng. Người đó không phải ai khác, chính là linh hồn của chủ nhân cũ con ngựa vừa được thịt để làm nồi thắng cố này.
"Thầy... thầy ơi..." – Tiếng thì thầm vang lên ngay trong đầu Phan khi anh húp thêm một ngụm nước dùng. "Bảo ông trưởng bản... trả cái lục lạc bạc cho con tôi với... Ông ấy mượn treo lên cổ con ngựa rồi quên trả... Giờ tôi không đi đầu thai được vì tiếc cái lục lạc gia bảo..."
Phan sặc sũng, nước dùng bắn cả ra ngoài. Mây vội vàng vỗ mạnh vào lưng anh, giọng mắng mỏ nhưng đầy lo lắng: "Trời đất, ăn uống kiểu gì đấy? Có mỗi bát thắng cố mà cũng sặc là sao?"
Phan ho sù sụ, mắt đỏ hoe nhìn Mây rồi nhìn sang ông trưởng bản đang cười hỉ hả uống rượu ngô đằng kia. Anh biết, nếu bây giờ anh nói "Nồi thắng cố của ông có linh hồn hiện về đòi lục lạc", chắc chắn Mây sẽ tống anh vào trại tâm thần ngay lập tức.
"Cô Mây... ông trưởng bản... có hay để quên đồ không?" – Phan hỏi nhỏ, giọng run run.
Mây nhíu mày: "Bố tôi á? Ông già rồi, hay quên là chuyện thường. Mà sao anh hỏi thế?"
"Dạ... tôi cảm thấy... cái lục lạc bạc trên cổ con ngựa trắng hôm qua... hình như không phải của nhà mình..."
Mây đứng khựng lại, đôi mắt sắc sảo nheo lại nhìn Phan. Cô không tin vào ma quỷ, nhưng cô biết bố mình vừa mượn đồ của nhà cụ Thào ở đầu bản để trang trí cho ngựa trong ngày hội thật. Làm sao một gã mới lên bản như Phan lại biết về cái lục lạc đó?
Phan cúi mặt, tiếp tục chiến đấu với bát thắng cố. Mỗi thìa nước dùng giờ đây như một "bản báo cáo" tâm linh. Anh nhận ra, khả năng thông linh của mình đã tiến hóa lên một tầm cao mới: Thông linh qua đường tiêu hóa. Khổ thân Phan, anh chỉ muốn nghỉ hưu, muốn làm một nông dân thực tập bình thường, nhưng đại ngàn này dường như không muốn để anh yên.
Ông Chín ngồi bên cạnh cười khà khà, tay vỗ vai Phan (dù Phan chỉ thấy một luồng gió lạnh): "Giỏi lắm nhóc! Ăn thêm đi, nếm nhiều vào mới biết bản này có bao nhiêu nỗi oan khuất cần mày giải quyết!"
Phan nuốt nước mắt vào trong, thầm nghĩ: Thà con giải toán tích phân cho cụ Tứ còn hơn phải ăn để hóng biến thế này!