MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!Chương 10: Phan nổi tiếng bất đắc dĩ – Khi cả bản gọi anh là "Thầy pháp mù chữ"

Ma Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!

Chương 10: Phan nổi tiếng bất đắc dĩ – Khi cả bản gọi anh là "Thầy pháp mù chữ"

1,014 từ · ~6 phút đọc

Tin tức ở vùng cao bay nhanh hơn cả gió ngàn. Chỉ trong vòng nửa ngày sau vụ "tìm trâu bằng tâm lý học", danh tiếng của Phan Duy Anh đã phủ sóng khắp các nẻo đường mòn của Bản Mây. Tuy nhiên, thay vì được tôn vinh như một bậc đại sư chính tông, Phan lại bị gán cho một cái biệt danh nghe muốn sang chấn tâm lý: "Thầy pháp mù chữ".

Lý do rất đơn giản: dân bản thấy anh chẳng bao giờ dùng bùa chú, không múa may quay cuồng, cũng chẳng biết gieo quẻ bằng đồng xu. Anh chỉ đeo cái kính cận dày cộm, lẩm bẩm một mình rồi... Google.

"Này, 'Thầy mù chữ' ơi! Cái bếp nhà tôi cứ nhóm lên là tắt, có phải bị ma bếp quở không?" Một bà cụ vừa đặt gánh củi xuống sân nhà sàn đã oang oang gọi.

Phan đang ngồi ôm bát mì tôm, suýt chút nữa thì sặc sợi mì lên mũi. Anh thò đầu ra ngoài ban công, mặt mếu máo: "Cụ ơi, con đã bảo con là nông dân thực tập mà! Bếp tắt thì cụ kiểm tra xem củi có bị ẩm không, hoặc ống khói có tổ chim không chứ..."

"Lắm chuyện! Củi nhà tôi khô cong nhá!" Bà cụ gạt phắt đi. "Anh cứ 'nhìn' hộ tôi một cái, không tôi xách tai sang thưa với trưởng bản bây giờ."

Phan thở dài, đẩy gọng kính lên. Chỉ số tâm linh 99/100 bắt đầu hoạt động. Anh nhìn sang phía gánh củi của bà cụ, thấy một bóng xám xịt đang ngồi thu lu trên đống củi khô, mặt mũi lấm lem bùn đất.

"Ông Chín, người quen của ông à?" Phan thì thầm vào khoảng không.

Thần Núi hiện ra, hôm nay ông đang bận dùng một chiếc tăm tàng hình để xỉa răng sau bữa sáng. "À, lão xám đó hả? Đó là linh hồn của một gã chuyên đi trộm củi ngày xưa, chết vì bị củi đè. Gã chẳng ác ý gì, chỉ là thích hơi ấm nên cứ bếp nào đỏ lửa là gã nhảy vào... ngồi lên lò để sưởi cho sướng. Hơi của gã lạnh quá nên lửa tắt là phải."

Phan nhăn mặt, quay sang bà cụ: "Dạ... cụ về cứ lấy một bát rượu ngô, đặt cạnh bếp rồi bảo: 'Ông bạn xám ơi, uống rượu đi đừng ngồi vào lò nữa' là bếp cháy ngay ạ."

Bà cụ bán tín bán nghi, nhưng cũng lủi thủi đi về. Khoảng mười phút sau, tiếng cười của bà vang vọng từ phía đầu bản: "Cháy rồi! Cháy to rồi! Đúng là thầy pháp giỏi có khác, mỗi tội... nói năng hơi ngáo ngơ!"

Chưa kịp thở phào, Phan đã thấy một hàng dài "khách hàng" đang đứng đợi dưới chân cầu thang nhà sàn. Người thì mất chìa khóa, người thì lo con cái lười học, người thì lại muốn hỏi xem... con lợn nái nhà mình đang nghĩ gì mà bỏ ăn.

Mây bước đến, tay cầm một rổ ngô vừa thu hoạch, nhìn cái cảnh tượng hỗn loạn ở sân nhà mình mà mặt tối sầm lại. Cô chen qua đám đông, leo phắt lên nhà sàn, chống nạnh nhìn Phan:

"Anh Phan! Tôi cho anh thuê nhà để làm nông, chứ không phải để anh mở văn phòng thám tử tâm linh nhá! Anh nhìn xem, người dân bỏ cả việc đồng áng để sang đây nghe anh lảm nhảm, năng suất lao động của bản tháng này mà tụt là tôi trừ tiền cọc nhà của anh đấy!"

Phan khổ sở giơ hai tay lên trời: "Cô Mây ơi, tôi có muốn thế đâu! Họ cứ tự đến, tôi đuổi không được!"

"Anh bớt lầm bầm với cái không khí đi!" Mây dí bắp ngô vào ngực Phan. "Anh có giỏi thì giải quyết hộ tôi cái vụ Cụ Tứ đằng sau lưng anh kia kìa. Cụ ấy cứ ám lấy thằng chắt nhà họ Thào khiến nó học không vào, cả bản đang đồn anh là đồng khỏa của cụ ấy đấy."

Phan quay lại, đúng là Cụ Tứ đang đứng lù lù ở góc nhà, tay cầm cuốn sách Toán lớp 12, mặt mày hầm hố: "Phan! Đồ lừa đảo! Cái bài thể tích khối chóp ban nãy cậu dạy, thằng chắt tôi nó áp dụng vào bài kiểm tra một tiết mà thầy giáo cho... 2 điểm! Cậu dạy kiểu gì đấy?"

Phan suýt ngất: "Cụ ơi! Con dạy đúng công thức V=

3

1

​

Bh mà! Nó được 2 điểm là vì nó... tính nhầm bảng cửu chương chứ lỗi tại con đâu!"

"Tôi không biết! Cậu là 'Thầy pháp giải toán', cậu phải có trách nhiệm!" Cụ Tứ gào lên, làm mấy tờ giấy nháp bay lơ lửng giữa phòng.

Mây nhìn thấy đống giấy bay tung tóe dù không có gió, rùng mình một cái nhưng vẫn cố cứng giọng: "Gió to quá! Anh Phan, đóng cửa sổ lại! Rồi ra cuốc nốt luống ngô kia kìa, đừng có ở đó mà làm trò ảo thuật rẻ tiền nữa!"

Phan nhìn Mây đi xuống cầu thang, rồi nhìn Cụ Tứ đang hờn dỗi, lại nhìn xuống đám đông đang gào thét tên "Thầy pháp mù chữ" dưới sân. Anh cảm thấy cái nghề kỹ sư tâm linh ở Hà Nội hóa ra vẫn còn nhàn chán chán so với việc làm "tổng đài 1080" cho cả cõi âm lẫn cõi dương ở cái Bản Mây này.

Sự nghỉ hưu của Phan chính thức phá sản hoàn toàn. Thay vì được làm một nông dân bình yên, anh đã trở thành nhân vật giải trí số một của cả thung lũng.

“Này nhóc,” Ông Chín cười khà khà, vỗ vỗ vào cái kính cận của Phan. “Chào mừng mày đến với thế giới của những người nổi tiếng. Để lão đi thông báo với mấy con ma ở đỉnh núi bên kia là có thầy mới về bản nhé!”

“Lạy ông! Ông để con sống với!” Tiếng gào tuyệt vọng của Phan tan biến vào tiếng rì rào của đại ngàn.