MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!Chương 9: Vụ mất tích của con trâu nhà trưởng bản

Ma Núi Đừng Làm Phiền, Tôi Đang Nghỉ Hưu!

Chương 9: Vụ mất tích của con trâu nhà trưởng bản

1,041 từ · ~6 phút đọc

Sương sớm ở Bản Mây hôm nay không còn mang vẻ thanh bình thường lệ. Nó đặc quánh, nồng nặc mùi bùn đất và sự lo âu. Ngay từ tờ mờ sáng, cả bản đã xôn xao vì con trâu đực to nhất, khỏe nhất của nhà trưởng bản – cũng là "đầu cơ nghiệp" của cả gia đình Mây – bỗng dưng biến mất không một dấu vết.

"Lạ thật, cái cổng chuồng vẫn đóng chặt, hàng rào không hỏng một kẽ hở, mà con trâu biến đi đâu được?" Mây vừa thắt lại dây gùi, gương mặt lộ rõ vẻ sốt ruột xen lẫn bực tức. Cô nhìn sang Phan – kẻ đang đứng co rố trong chiếc áo gió, đôi kính cận mờ tịt vì sương. "Anh Phan, anh ở nhà sàn ngay cạnh chuồng trâu, đêm qua có nghe thấy tiếng động gì không? Hay là lại bận... luyện kịch với cái hốc cây?"

Phan giật mình, xua tay lia lịa: "Dạ... không! Đêm qua tôi ngủ rất say, thề có bóng đèn... à không, thề có cái chảo thắng cố của bố cô là tôi không nghe thấy gì cả!"

Thực tế là Phan có nghe. Anh nghe thấy tiếng thở phì phò của con trâu và tiếng thì thầm của một "vị khách" nào đó, nhưng cái chỉ số can đảm 5/100 đã khiến anh trùm chăn kín đầu cho đến tận sáng.

Mây hừ lạnh một tiếng rồi xách rựa đi thẳng về phía bờ suối, nơi dấu chân trâu cuối cùng được tìm thấy. Phan lủi thủi đi theo sau, không phải vì anh muốn giúp, mà vì ở một mình trong căn nhà sàn lúc này còn đáng sợ hơn.

"Này nhóc, muốn tìm trâu không?"

Một giọng nói khàn khàn vang lên ngay sát tai Phan. Ông Chín hiện ra, hôm nay ông không đi dép tổ ong mà đi chân trần trên mặt nước suối, tay cầm một nhành liễu vẩy vẩy. "Lão thấy nó rồi. Nhưng không phải người dắt đi đâu. Có mấy 'đứa' ở bờ suối đang chơi đùa với nó đấy."

Phan tái mét mặt, nói khẽ qua kẽ răng: "Ông Chín, làm ơn đi! Ma nào mà lại đi trộm trâu?"

"Ai bảo trộm? Chúng nó chỉ là lâu ngày không có gì chơi, thấy con trâu béo tốt quá nên dắt đi... tham quan lòng suối thôi."

Mây đột nhiên dừng lại, nhìn vào vũng bùn bên bờ suối. "Dấu chân trâu dừng lại ở đây. Vô lý, suối đoạn này sâu và nhiều đá hộc, trâu không bao giờ tự ý xuống cả."

Nhìn thấy Mây đang định lội xuống dòng nước lạnh ngắt để tìm kiếm, Phan bỗng thấy lòng mình thắt lại. Anh không muốn cô gặp nguy hiểm, nhất là khi "nhân chứng" của vụ này lại là những linh hồn không mấy tỉnh táo. Anh hít một hơi thật sâu, cố nén cơn run rẩy:

"Cô Mây... đứng lại đã! Để tôi... để tôi thử hỏi 'nhân chứng' xem sao."

Mây quay lại, tay cầm rựa hạ xuống, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: "Nhân chứng? Ở đây ngoài tôi, anh và mấy con nòng nọc thì làm gì có nhân chứng nào?"

Phan không đáp. Anh tiến lại gần mép nước, nơi có một phiến đá lớn bị rêu phủ xanh rì. Với con mắt 99/100 tâm linh, anh thấy rõ mồn một ba linh hồn trẻ con đang ngồi vắt vẻo trên phiến đá, cười khúc khích và kéo đuôi một bóng trâu mờ ảo dưới lòng nước.

"Này các em..." Phan lên tiếng, giọng run run nhưng cố tỏ ra nghiêm túc. "Con trâu đó là của nhà trưởng bản. Trả lại cho người ta đi, rồi chú... chú sẽ đốt cho mỗi đứa một bộ mô hình Lego bằng giấy xịn nhất Hà Nội."

Ba linh hồn nhỏ bé khựng lại, nhìn Phan bằng đôi mắt đen láy không có lòng trắng. Một đứa lên tiếng: "Lego là cái gì? Có ngon bằng ngô nướng không?"

"Ngon hơn nhiều! Nó có thể lắp thành lâu đài, thành máy bay..." Phan bắt đầu dùng Google trong đầu để mô tả về thế giới đồ chơi hiện đại, tay chân khua khoắng để minh họa.

Mây đứng sau lưng anh, mặt nghệt ra. Cô nhìn Phan đang say sưa thuyết trình về "Lego" với một phiến đá rêu phong. "Anh Phan... anh lại phát bệnh rồi à? Hay là thiếu oxy quá nên não bị 'phẳng' hóa rồi?"

Đúng lúc đó, một tiếng "Nghé o..." vang lên từ phía lùm cây rậm rạp phía bên kia bờ suối. Con trâu nhà trưởng bản lững thững bước ra từ làn sương, dây thừng vẫn còn nguyên nhưng trông nó có vẻ hơi ngơ ngác như vừa trải qua một giấc mơ dài.

Mây sững người. Cô nhìn con trâu, rồi nhìn Phan. Khoảng cách từ vị trí họ đứng đến lùm cây kia rất xa, và cô cam đoan là mình đã rà soát kỹ nãy giờ không thấy bóng dáng nó đâu.

"Làm sao... làm sao anh làm được?" Mây lắp bắp, lần đầu tiên sự thực tế phũ phàng của cô bị rạn nứt nghiêm trọng.

Phan lau mồ hôi trán, cười gượng gạo: "Tôi đã bảo rồi, tôi có khiếu tư vấn tâm lý mà. Con trâu này chắc nó bị stress, tôi chỉ... trò chuyện để nó giải tỏa áp lực thôi."

Mây nhìn anh, ánh mắt không còn chỉ là khinh bỉ nữa. Có một chút gì đó tò mò, một chút sợ hãi và một chút... nể phục len lỏi trong lòng cô gái rừng xanh. Cô dắt trâu đi trước, nhưng thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn gã thư sinh đang lầm bầm: "Nhớ đấy nhé, Lego ba tầng, màu xanh đỏ tím vàng có đủ!"

Ông Chín ngồi trên lưng trâu, cười khà khà: "Nhóc khá lắm! Nhưng chuẩn bị tiền mua giấy màu đi, bản này còn nhiều 'đứa trẻ' hám của lạ lắm!"

Bóng tối dần tan, nhưng trong lòng Mây, những nghi ngờ về gã "kỹ sư tâm linh" này bắt đầu lớn dần như những mầm ngô sau cơn mưa. Còn Phan, anh chỉ thầm mong từ giờ đến chiều không có con trâu nào đòi đi "tham quan" nữa.