Mặt trời bắt đầu lặn sau những rặng pơ-mu cổ thụ, đổ những bóng dài loang lổ xuống mặt đất Bản Mây. Sau buổi chợ phiên đầy "biến cố", Phan cảm thấy kiệt sức như vừa chạy marathon qua hai thế giới. Tuy nhiên, kỳ nghỉ hưu mơ ước của anh lại một lần nữa bị cắt ngang bởi một "khách hàng" không thể từ chối.
Đó là một gốc đa già cỗi nằm ngay lối vào bản, nơi những hốc cây mục nát trông như những cái miệng đang há hốc. Đứng dưới gốc đa là một linh hồn bé nhỏ, mặc chiếc áo chàm bạc phếch, đôi mắt rưng rưng nhìn lên tán lá cao vút.
"Chú ơi... chú tìm giúp con con diều giấy với. Con lỡ làm vướng nó lên cành cao kia rồi, mẹ con mắng con chết mất..."
Phan nhìn đứa bé, rồi nhìn lên tán cây tối om, lòng anh thắt lại. Chỉ số can đảm 5/100 hét vào tai anh rằng hãy bỏ chạy, nhưng cái tâm linh 99/100 lại khiến anh không thể giả điếc. Anh loay hoay, tháo chiếc kính cận dày cộm ra lau lau, rồi lại đeo vào để nhìn rõ hơn cái bóng mờ ảo đang sụt sùi.
"Được rồi, để chú thử... nhưng chú không biết trèo cây đâu nhé."
Phan bắt đầu lầm bầm, tay quờ quạng vào không trung như đang đo đạc tọa độ: "Này nhóc, con diều ở cành thứ ba bên trái đúng không? Chờ tí, để chú dùng cái sào này khều..."
"Anh Phan! Anh đang làm cái trò quỷ gì đấy?"
Tiếng quát như sấm bên tai khiến Phan giật bắn mình, chiếc sào tre trên tay rơi cái "độp" xuống đất. Mây đứng đó từ lúc nào, đôi lông mày nhướn lên đầy vẻ phán xét. Cô đang trên đường đi tuần rừng về, trên tay vẫn cầm chiếc rựa sáng loáng.
Phan đứng hình, tay vẫn đang giơ lên cao một cách ngớ ngẩn: "À... cô Mây... tôi đang... tập thể dục buổi chiều! Động tác này gọi là 'vươn tới tầm cao', rất tốt cho cột sống của người hay ngồi văn phòng."
Mây không cười, cô tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào cái cây rồi lại nhìn vào đôi mắt đang láo liên sau gọng kính của Phan. "Tập thể dục mà lại nói chuyện với cái hốc cây? Lại còn hứa 'chú tìm giúp con'? Anh Phan, anh đừng bảo với tôi là ở đây có đứa trẻ nào nhé, vì từ nãy tới giờ chỉ có tôi và anh đứng đây thôi."
Phan đổ mồ hôi hột, chiếc áo gió bảo bối cũng không ngăn được cái lạnh sống lưng. "Tôi... tôi đang luyện kịch! Đúng rồi, tôi đang chuẩn bị cho một vở kịch về tình phụ tử ở Hà Nội. Tôi đóng vai người cha đang tìm đồ chơi cho con..."
Mây tiến sát lại, khoảng cách gần đến mức Phan có thể ngửi thấy mùi nhựa thông và mùi sương rừng trên tóc cô. Ánh mắt sắc sảo của cô như muốn mổ xẻ từng sợi dây thần kinh của anh.
"Anh Phan này," Mây trầm giọng, "Từ lúc anh lên đây, tôi thấy anh rất lạ. Anh biết cái lục lạc bạc của nhà cụ Thào, anh biết mật ong chua dưới đáy hũ, và bây giờ anh lại đứng lảm nhảm với một cái cây cổ thụ. Ở Bản Mây này, người ta gọi đó là bị 'ma rừng che mắt', hoặc đơn giản là bị điên."
"Tôi không có điên!" Phan phản kháng yếu ớt.
Mây khoanh tay trước ngực: "Nếu không điên thì chứng minh đi. Anh bảo anh đang tìm đồ chơi đúng không? Thế đồ chơi đâu?"
Đứa bé linh hồn đứng cạnh Phan bỗng chỉ tay lên cao: "Chú ơi, con diều kẹt ở kia kìa!"
Phan liếc mắt thấy một mảnh giấy đỏ mờ nhạt kẹt giữa hai cành khô. Anh đánh liều, cầm chiếc sào tre khều mạnh một cái. Một khung tre dán giấy bản màu đỏ cũ nát rơi xuống ngay dưới chân Mây. Mây nhíu mày, nhặt con diều lên. Nó cũ đến mức giấy đã mủn ra, tre đã mục, trông như vật phẩm từ hàng chục năm trước.
"Con diều này... là của thằng bé nhà họ Vàng mất tích từ ba mươi năm trước mà?" Mây thì thầm, sắc mặt hơi biến đổi.
Phan thấy thời cơ đã đến, liền chữa cháy: "Đấy! Tôi thấy nó mắc kẹt nên muốn lấy xuống cho đỡ chướng mắt thôi. Cô thấy đấy, tôi chỉ là một người yêu môi trường và thích dọn dẹp rác thải trên cao thôi mà!"
Mây im lặng nhìn con diều, rồi nhìn Phan với ánh mắt kỳ lạ chưa từng thấy. Sự thực tế phũ phàng trong cô đang bị lung lay bởi một mảnh giấy đỏ mục nát. Cô không tin vào ma quỷ, nhưng cô bắt đầu nghi ngờ rằng bộ não của "anh chàng ngáo ngơ" này chứa đựng những tần số mà cô không thể bắt sóng được.
"Anh Phan, bớt lảm nhảm với cái không khí đi," Mây lấy lại vẻ đanh đá thường ngày nhưng giọng nói có chút run rẩy nhẹ, "Cầm lấy con diều này mà về đốt đi. Ra cuốc nốt luống ngô kia kìa, tối nay có bão đấy, đừng có ở đó mà tập kịch nữa!"
Mây quay lưng đi nhanh, bước chân có phần vội vã hơn mọi khi. Phan thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
“Khá khen cho mày, nhóc ạ,” Ông Chín hiện ra, ngồi vắt vẻo trên tán đa, ném một quả dại xuống đầu Phan. “Lừa được con bé Mây không dễ đâu. Nhưng mày làm nó sợ rồi đấy, tối nay chuẩn bị tinh thần đi, nó sẽ sang 'tra tấn' mày bằng một đống câu hỏi thực tế cho mà xem.”
Phan nhìn con diều giấy đỏ trong tay, rồi nhìn đứa bé đang mỉm cười biến mất vào làn sương. Anh chợt nhận ra, Bản Mây không chỉ có ngô và lúa, mà còn có những mảnh ký ức vụn vỡ đang chờ anh thu nhặt.
“Về thôi,” Phan lẩm bẩm, “Hy vọng tối nay Cụ Tứ không hỏi về đạo hàm cấp hai.”