MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 1

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 1

956 từ · ~5 phút đọc

Trong không gian u tối và ẩm thấp của tầng sâu nhất địa đạo Ma Tôn, mùi rêu mốc quyện lẫn với vị rỉ sét của máu tạo nên một bầu không khí đặc quánh, buồn nôn. Thẩm Nhược Hy lảo đảo tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, đầu óc quay cuồng bởi luồng ký ức lạ lẫm vừa tràn vào đại não. Cô đã xuyên không. Kinh khủng hơn, cô lại rơi đúng vào khoảnh khắc tồi tệ nhất trong cuộc đời của nam phụ phản diện Cố Cửu Diệt.

“Này, con chó hoang, đến giờ ăn rồi.”

Giọng nói chói tai phát ra từ chính miệng Nhược Hy khiến cô giật mình. Trong tay cô lúc này là một bát gốm sứt mẻ, đựng thứ nước vo gạo đen ngòm, nổi lềnh bềnh vài cọng rau nát đã bốc mùi chua loét. Theo đúng cốt truyện, cô sẽ hất thẳng bát nước này vào mặt đứa trẻ đang co quắp trong góc tối kia, kèm theo những lời sỉ nhục cay độc để thỏa mãn thú tính của nguyên chủ.

Nhược Hy nén cơn buồn nôn, phóng tầm mắt về phía góc tẩm ngục. Ở đó, một thiếu niên khoảng mười hai, mười ba tuổi đang bị xiềng xích nặng nề khóa chặt. Hai sợi xích sắt to bản xuyên qua xương quai xanh của cậu, mỗi lần cử động là một lần máu tươi rỉ ra, thấm đẫm mảng áo rách nát. Đôi mắt cậu không có lấy một tia thần thái của con người, chỉ có một màu đỏ sẫm âm u, chứa đựng sự thù hận vặn vẹo dành cho cả thế giới. Đó chính là Cố Cửu Diệt – kẻ mà mười năm sau sẽ luyện hóa cả tu tiên giới này thành một biển máu để trả thù.

Cái nhìn ấy khiến Nhược Hy – một người vốn dành cả thanh xuân ở trại mồ côi để vỗ về những tâm hồn vụn vỡ – cảm thấy nhói lòng. Đây không phải là một ác ma, đây là một đứa trẻ đang bị băm vằn bởi nỗi đau.

Đôi tay cô run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi mà vì xót xa. Thay vì hất bát cơm thiu như kịch bản, Nhược Hy chậm rãi đặt nó xuống nền đất bẩn thỉu. Cô quỳ thụp xuống, bỏ qua sự ghê tởm của vũng nước đọng, nhích lại gần chiếc cũi sắt.

Cố Cửu Diệt gầm gừ trong cổ họng như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, đôi môi khô khốc nứt nẻ của cậu mấp máy, thanh âm khản đặc: “Cút… giết ta đi… hoặc ta sẽ giết ngươi.”

Nhược Hy không nói gì, cô luồn tay vào trong lớp áo lót, lấy ra một chiếc bánh bao trắng ngần còn vương chút hơi ấm mà cô đã lén giấu từ nhà bếp. Cô bẻ nhỏ miếng bánh, đưa qua khe hở của cũi sắt.

“Ăn đi, không có độc đâu.” Giọng cô dịu lại, mềm mại như tơ liễu mùa xuân, hoàn toàn khác hẳn với sự chanh chua thường ngày của nguyên chủ.

Cố Cửu Diệt khựng lại. Ánh mắt đỏ ngầu nghi hoặc nhìn miếng bánh, rồi lại nhìn vào gương mặt thanh tú đang đẫm mồ hôi của Nhược Hy. Cậu không ăn, mà bất ngờ chồm tới, bàn tay đầy sẹo chộp lấy cổ tay cô, móng tay sắc nhọn găm vào da thịt Nhược Hy đến chảy máu.

“Ngươi lại bày trò gì? Định hạ độc ta để kết thúc sớm sao?” Hắn cười lạnh, hơi thở mang theo mùi máu tươi phả vào mặt cô.

Nhược Hy không lùi bước, cô dùng bàn tay còn lại nhẹ nhàng bao phủ lấy mu bàn tay gầy gộc, xanh xao của cậu. Một luồng linh lực Thanh Khiết nhàn nhạt từ lòng bàn tay cô nhẹ nhàng thẩm thấu qua da thịt cậu, như một dòng suối mát lành tưới lên vùng đất khô hạn. Cảm giác đau đớn từ vết thương xuyên xương bỗng chốc dịu đi lạ thường.

Cố Cửu Diệt sững người, lực tay buông lỏng. Trong bóng tối lờ mờ, cậu thấy đôi mắt của người con gái trước mặt không có sự kinh tởm, không có sự sợ hãi, mà chỉ có một sự bao dung đến nao lòng.

“Đau lắm phải không?” Cô thầm thì, ngón tay cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay cậu như đang dỗ dành một đứa trẻ mồ côi gặp ác mộng. “Ta không phải là họ. Từ nay về sau, có ta ở đây, sẽ không ai được phép bỏ đói em nữa.”

Lần đầu tiên sau mười năm bị giam cầm trong bóng tối của Ma Tôn cấm địa, trái tim của Cố Cửu Diệt khẽ run lên. Một miếng bánh bao nhỏ, một cái chạm tay ấm áp, và một câu nói "có ta ở đây" – những thứ vốn dĩ bình thường với người khác, lại chính là mồi lửa thiêu rụi lớp băng giá dày đặc trong lòng kẻ phản diện.

Cậu nhìn theo bóng lưng Nhược Hy rời đi sau khi để lại chiếc khăn tay sạch, trong đầu lặp đi lặp lại một ý nghĩ điên cuồng: Nếu đây là một cái bẫy, cậu nguyện ý bị nhốt trong đó cả đời. Còn nếu cô dám lừa dối cậu… cậu sẽ bẻ gãy đôi cánh của cô, để cô vĩnh viễn chỉ có thể nhìn thấy một mình cậu trong địa ngục này.

Đêm đó, trong căn phòng tồi tàn của mình, Thẩm Nhược Hy nhìn vết bầm trên cổ tay, khẽ thở dài. Hành trình chữa lành một ác ma hóa ra còn nồng nặc mùi nguy hiểm và dục vọng chiếm hữu hơn cô tưởng.