MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 2

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 2

908 từ · ~5 phút đọc

Đêm hôm sau, không khí trong cấm địa Ma Tôn dường như càng thêm buốt giá. Thẩm Nhược Hy khoác một chiếc áo choàng xám cũ kỹ, nép mình vào những góc tối để tránh tầm mắt của đám cai ngục đang say khướt bên vò rượu trung phẩm. Trong giỏ tre nhỏ cô mang theo, ngoài thức ăn còn có vài lọ thuốc trị thương cơ bản và những dải băng sạch mà cô phải đổi bằng cả tháng tiền lương đệ tử cấp thấp của mình.

Càng đi sâu vào tầng chót, hơi thở của Nhược Hy càng trở nên khó khăn. Áp lực từ ma khí ở đây quá nặng, nhưng kỳ lạ thay, linh căn "Thanh Khiết" trong người cô lại tự động vận hành, tạo ra một màng bọc mỏng manh bảo vệ kinh mạch. Khi đứng trước cũi sắt của Cố Cửu Diệt, cô thấy cậu đang co giật từng hồi. Vết thương nơi xương quai xanh bị nhiễm trùng, mủ vàng rỉ ra quyện lẫn với máu đen, bốc lên mùi hôi tanh nồng nặc.

"Cửu Diệt, là ta đây." Nhược Hy khẽ thầm thì, luồn đôi bàn tay mềm mại qua khe sắt.

Cố Cửu Diệt từ từ mở mắt. Cơn sốt cao khiến ý thức cậu mơ hồ, nhưng mùi hương thanh tân dịu nhẹ trên người Nhược Hy giống như một sợi dây cứu sinh kéo cậu ra khỏi vực thẳm tâm ma. Cậu không còn gầm gừ như sói con nữa, mà chỉ lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt đỏ sậm ánh lên vẻ khao khát vô thức.

Nhược Hy lấy chìa khóa – thứ cô đã dùng mẹo tâm lý để đánh tráo từ tên cai ngục say xỉn – nhẹ nhàng mở cửa lồng. Tiếng "cạch" của ổ khóa vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Cô bước vào, không ngần ngại ngồi xuống bên cạnh cậu, để cơ thể nhỏ bé của mình làm điểm tựa cho cậu thiếu niên đang run rẩy.

"Sẽ hơi đau một chút, em ráng chịu đựng nhé."

Nhược Hy thấm nước sạch lau đi những vết máu khô cứng. Khi ngón tay cô chạm vào làn da nóng bỏng của cậu, Cửu Diệt khẽ rên rỉ, đầu cậu vô thức tựa vào vai cô. Khoảng cách gần đến mức cậu có thể cảm nhận được nhịp tim của cô và hơi thở ấm áp phả vào mang tai mình. Đối với một kẻ chưa từng biết đến sự vỗ về, sự tiếp xúc da thịt này nồng cháy hơn bất kỳ loại hỏa hình nào.

Bàn tay Nhược Hy run rẩy khi nhìn kỹ hai sợi xích xuyên qua xương thịt cậu. Cô đổ thuốc bột lên vết thương. Sự xót xa tột độ khiến nước mắt cô khẽ rơi, thấm vào vai áo của Cửu Diệt.

"Sao chị lại khóc?" Cửu Diệt thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự tò mò vặn vẹo. "Đau là em đau, máu là của em... chị khóc cái gì?"

Nhược Hy nghẹn ngào, bàn tay áp lên gò má gầy sạm của cậu: "Vì em không đáng phải chịu thế này. Từ giờ, nỗi đau của em, cứ chia cho ta một nửa."

Cố Cửu Diệt nhìn chằm chằm vào giọt nước mắt lăn trên má cô. Một ý nghĩ đen tối nhen nhóm trong lòng cậu thiếu niên: Cô ấy đang đau lòng vì mình. Cô ấy là sinh vật duy nhất trên đời này nhỏ lệ vì mình. Cậu muốn giữ lấy giọt nước mắt ấy, muốn giam cầm người con gái này trong lồng ngực mình mãi mãi để nàng không thể khóc vì bất cứ ai khác.

Nhược Hy không nhận ra sự chiếm hữu đang lớn dần trong ánh mắt cậu bé. Cô tập trung dùng linh lực Thanh Khiết để đẩy lùi ma độc đang tàn phá cơ thể cậu. Khi những dải băng trắng được quấn cẩn thận quanh ngực và vai, Cửu Diệt bất ngờ vòng đôi tay vẫn còn vướng xiềng xích, ôm chặt lấy eo cô.

Hắn vùi mặt vào ngực nàng, hít hà mùi hương của ánh sáng. Sự va chạm này khiến Nhược Hy khựng lại, một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng cô. Dù cậu chỉ là một đứa trẻ, nhưng sức mạnh và sự mãnh liệt trong vòng tay ấy khiến cô cảm thấy mình không phải đang ôm một đứa trẻ mồ côi, mà là đang ôm một ngọn núi lửa đang chờ ngày bùng phát.

"Đừng đi..." Cửu Diệt thì thầm, giọng nói mang theo sự cầu xin ẩn giấu trong sự đe dọa. "Chị đã nói sẽ ở đây với em. Nếu chị đi, em sẽ bẻ gãy cổ mình bằng sợi xích này."

Nhược Hy thở dài, vòng tay ôm lấy cái đầu bù xù của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve. Cô vốn là người đi chữa lành cho những đứa trẻ bị tổn thương, nhưng cô không ngờ rằng, việc chữa lành cho một Ma Tôn tương lai lại giống như đang đùa với lửa. Một ngọn lửa nồng nàn, u tối và đầy dục vọng chiếm hữu ngay từ hơi thở đầu tiên.

"Ta không đi. Ta sẽ ở đây cho đến khi em không còn cần ta nữa."

Cố Cửu Diệt siết chặt vòng tay hơn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị trong bóng tối. Không bao giờ có ngày đó đâu, chị ạ.