Năm năm trôi qua trong cấm địa Ma Tôn như một cái chớp mắt của thời gian, nhưng đối với Cố Cửu Diệt, đó là quá trình lột xác đầy đau đớn và âm ỉ dục vọng. Những sợi xích xuyên qua xương quai xanh ngày nào giờ đây đã được Thẩm Nhược Hy dùng linh lực Thanh Khiết và trăm phương ngàn kế để nới lỏng, chỉ còn là những vết sẹo mờ nhạt nhưng lại trở thành dấu ấn của sự gắn kết giữa hai người.
Cậu thiếu niên gầy gộc năm ấy giờ đây đã trổ mã thành một nam tử hán với bờ vai rộng và vóc dáng cao lớn áp đảo. Gương mặt hắn được tôi luyện giữa ranh giới tà mị và chính trực, đôi mắt đỏ sậm mỗi khi nhìn Nhược Hy lại thu liễm hết thảy sát khí, chỉ còn lại một sự ngoan ngoãn giả tạo đến đáng sợ.
Trong gian phòng ngục tối được Nhược Hy dọn dẹp sạch sẽ và lén lút trang trí bằng vài nhành cỏ thơm, cô đang cặm cụi vá lại chiếc áo choàng đen cho hắn. Cửu Diệt ngồi bệt dưới sàn, đầu gối lên đùi nàng, mái tóc đen dài xõa tung trên lớp váy vải thô của Nhược Hy. Hắn nhắm mắt, tận hưởng hơi ấm từ đôi bàn tay nhỏ bé của nàng đang thỉnh thoảng lướt qua trán mình.
"Chị ơi, sao tay chị lại lạnh thế này?"
Giọng nói của Cửu Diệt đã vỡ trầm, khàn đặc và mang theo một sức quyến rũ chết người. Hắn không đợi nàng trả lời, vòng tay to lớn đã siết lấy eo nàng, kéo sát cơ thể Nhược Hy vào lòng mình. Nhược Hy khẽ giật mình, chiếc kim khâu suýt chút nữa đâm vào tay.
"Cửu Diệt, em lớn rồi, không thể cứ bám lấy ta như đứa trẻ thế được." Nhược Hy khẽ đẩy vai hắn, nhưng nàng nhận ra sức mạnh của hắn giờ đây như một bức tường đồng vách sắt, không hề nhúc nhích.
Cửu Diệt mở mắt, ánh nhìn rực cháy xoáy sâu vào đôi môi đang mấp máy của nàng. Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ luồn vào kẽ tóc nàng, ép nàng phải cúi xuống đối diện với mình.
"Lớn sao? Chị chê em phiền à?" Hắn thầm thì, hơi thở nóng rực phả lên mặt nàng. "Năm năm qua, mỗi một tấc da thịt này đều là chị chạm vào, mỗi một dòng máu này đều nhờ linh lực của chị mà chảy. Chị nuôi em lớn, bây giờ lại muốn đẩy em đi?"
Nhược Hy cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Cô vốn dùng kỹ năng tâm lý để thuần hóa hắn, nhưng dường như cô đã quên mất một điều: Động vật săn mồi khi trưởng thành sẽ không bao giờ thỏa mãn với việc được vuốt ve, chúng muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đã nuôi dưỡng mình.
Bàn tay Cửu Diệt bắt đầu không yên phận, hắn vuốt ve dọc theo sống lưng nàng, dừng lại ở thắt lưng tinh xảo. Sự va chạm qua lớp áo mỏng khiến Nhược Hy run lên. Hắn không còn là đứa trẻ mồ côi cần được che chở, mà là một giống loài nguy hiểm đang khao khát chiếm đoạt.
"Em... em đang làm gì vậy?" Nhược Hy lắp bắp.
Cửu Diệt vùi đầu vào hõm cổ nàng, hít sâu mùi hương thanh khiết đã ám ảnh hắn suốt nghìn đêm đơn độc. Hắn cắn nhẹ lên vành tai nàng, một hành động đầy tính đánh dấu chủ quyền.
"Em đang nghĩ... làm sao để nhốt chị lại. Để thế giới này không ai thấy được chị, để chị chỉ có thể nhìn một mình em." Hắn cười thấp, thanh âm rung động từ lồng ngực truyền sang cả người nàng. "Chị dạy em làm người tốt, nhưng chị chưa dạy em cách kìm nén dục vọng khi ở gần người mình yêu nhất."
Nhược Hy sững sờ. Ánh sáng của sự chữa lành mà cô dày công gây dựng dường như đang bị nhuốm một màu sắc tăm tối của sự chiếm hữu. Cô nhận ra mình không còn quản lý một đứa trẻ mồ côi, mà đang nuôi dưỡng một con quỷ dữ biết cách yêu thương một cách cực đoan.
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn từ phía cổng Ma Quật vang lên. Lệnh thanh trừng của Tiên môn đã bắt đầu. Cửu Diệt đứng phắt dậy, che chắn hoàn toàn Nhược Hy phía sau lưng. Ánh mắt hắn lập tức biến đổi, đỏ rực và đầy sát phạt. Hắn nắm lấy bàn tay nàng, mười ngón tay đan chặt không kẽ hở.
"Chị ở đây chờ em. Đứa trẻ ngoan của chị... đi giết người cho chị xem."
Nụ cười cuối cùng hắn để lại trước khi lao ra chiến trường vừa tàn nhẫn vừa tràn đầy sự quyến luyến, khiến Nhược Hy rùng mình nhận ra: Ngày thế giới này sụp đổ không còn xa, và cô chính là lý do duy nhất để nó còn tồn tại.