Tiếng nổ vang rền khiến cả tầng sâu nhất của cấm địa Ma Tôn rung chuyển. Bụi đá rơi lả tả, che lấp đi ánh sáng le lói từ những viên minh châu rẻ tiền. Đám đệ tử Chính đạo với y phục trắng muốt, cầm trên tay những thanh trường kiếm rực rỡ linh quang, hiên ngang xông vào. Kẻ dẫn đầu là một trưởng lão của phái Thiên môn, ánh mắt lão đầy vẻ khinh miệt khi nhìn thấy Nhược Hy đang đứng cạnh "vật thí nghiệm" Lục Diệt.
"Một đệ tử hèn mọn lại dám thông đồng với nghiệt chủng Ma tộc? Thẩm Nhược Hy, hôm nay ta sẽ thanh lý môn hộ, thay trời hành đạo!"
Lão trưởng lão phất tay, một đạo kiếm khí sắc lạnh như băng xé toạc không khí, lao thẳng về phía Nhược Hy. Cô nhắm nghiền mắt theo bản năng, đôi bàn tay không có sức chiến đấu đan chặt vào nhau. Nhưng, nỗi đau mà cô chờ đợi đã không đến.
Một luồng áp lực kinh hồn bạt vía đột ngột giáng xuống, đè bẹp toàn bộ linh áp của đám người Chính đạo. Lục Diệt đứng đó, bóng lưng hắn cao lớn như một ngọn núi hắc ám, một tay hắn chặn đứng lưỡi kiếm của lão trưởng lão bằng bàn tay trần. Máu tươi từ lòng bàn tay hắn chảy xuống, nhưng khuôn mặt hắn không chút biến sắc, trái lại còn nở một nụ cười tàn nhẫn đến cực điểm.
"Đụng vào ai cũng được... nhưng ai cho phép các ngươi chạm vào chị ấy?"
Răng rắc!
Thanh linh kiếm quý giá vỡ vụn dưới sức mạnh của Lục Diệt. Ma khí đen đặc từ đại trận dưới chân hắn bùng lên, nuốt chửng cả không gian. Những sợi xích sắt còn sót lại trên người hắn bị chấn gãy, bay tứ tung như những con mãng xà, xuyên thủng lồng ngực những kẻ vừa mới huênh hoang. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp hang động, nhưng Lục Diệt không mảy may quan tâm. Hắn quay lại, nhìn Nhược Hy với đôi mắt đỏ rực đang dần mất đi lý trí.
"Chị ơi... em đau quá."
Hắn lảo đảo bước về phía cô, cả người đẫm máu. Nhược Hy hoảng hốt chạy lại, ôm lấy cơ thể đang nóng như lửa đốt của hắn. Ma khí trong người Lục Diệt đang bạo tẩu, nó như muốn xé nát cơ thể hắn để hóa thành Ma Tôn thực thụ.
Trong cơn mê loạn, Lục Diệt đẩy Nhược Hy vào vách đá lạnh lẽo. Hai tay hắn chống sang hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Hơi thở của hắn dồn dập, nồng nặc mùi máu và một loại hương vị nam tính đầy nguy hiểm.
"Chị dạy em làm người... nhưng bọn họ không cho em làm người. Vậy em làm Ma, có được không?"
Hắn không đợi cô trả lời, cúi xuống chiếm lấy đôi môi của nàng bằng một nụ hôn thô bạo và tham lam. Đó không phải là nụ hôn của một đứa em trai dành cho chị, mà là sự bùng nổ của dục vọng bị kìm nén suốt năm năm qua. Nhược Hy run rẩy, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ lồng ngực hắn nhưng lại bị hắn nắm chặt, ép lên đỉnh đầu.
Lưỡi của hắn càn quét, cướp đoạt từng chút không khí của nàng. Sự va chạm của da thịt nồng cháy đến mức khiến Nhược Hy cảm thấy cả linh hồn mình cũng đang bị ma khí của hắn đồng hóa. Một bàn tay của Lục Diệt trượt xuống thắt lưng nàng, siết chặt như muốn khảm nàng vào trong máu thịt mình.
"Nói là chị yêu em đi... nói là chị sẽ không bao giờ bỏ rơi Ma đầu này đi..." Hắn thầm thì giữa những nụ hôn gấp gáp, giọng nói vừa có sự ra lệnh của một vị vua, vừa có sự van nài của một kẻ trắng tay.
Nhược Hy nghẹt thở, trái tim cô đập liên hồi. Trong phút giây ấy, cô nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại trong việc giáo dục hắn thành một "người bình thường". Cô đã nuôi dưỡng ra một con quỷ dữ, nhưng là một con quỷ chỉ nguyện quỳ dưới chân cô để xin một chút lòng thương hại.
"Ta yêu em... Lục Diệt... đừng giết thêm ai nữa..."
Câu nói của nàng như một liều thuốc an thần dịu nhẹ nhất, khiến ma khí cuồng bạo xung quanh bỗng chốc lắng xuống. Lục Diệt gục đầu vào vai nàng, tham lam hít lấy mùi hương thanh khiết. Hắn biết, từ giờ phút này, cả thế giới này có thể bị hắn hủy diệt, nhưng người phụ nữ này chính là chiếc xiềng xích duy nhất mà hắn tự nguyện đeo vào cổ mình cả đời.
Phía sau họ, đống đổ nát của Ma Quật đang bốc cháy, đánh dấu sự kết thúc của một đứa trẻ bị bỏ rơi và sự trỗi dậy của một Ma Tôn điên cuồng vì yêu.