Bầu trời phía trên cấm địa Ma Tôn bị xé toạc bởi những luồng sét tím lịm. Lục Diệt bế ngang Nhược Hy, sải bước đi ra từ đám cháy tàn khốc. Mỗi bước chân hắn đi qua, cỏ cây xung quanh đều héo úa rồi lại bùng lên ngọn lửa đen kỳ dị. Hắn không dùng ngự kiếm, mà dùng chính ma khí đặc quánh để đạp không mà đi, lao thẳng vào rừng rậm sương mù – nơi được mệnh danh là "Rừng Chết" để trốn tránh sự truy quét của các tông môn đang rầm rộ kéo đến.
Vào sâu trong một hang động tự nhiên được che phủ bởi thác nước bạc, Lục Diệt mới nhẹ nhàng đặt Nhược Hy xuống thảm lá khô. Ánh mắt hắn vẫn đỏ rực, nhưng khi nhìn thấy vết bầm tím trên cổ tay nàng – dấu vết do chính hắn gây ra lúc mê loạn – đồng tử hắn co rút lại đầy hối lỗi.
"Đau không?" Hắn quỳ sụp xuống dưới chân nàng, đôi bàn tay vừa mới bóp nát cổ họng kẻ thù giờ đây lại run rẩy chạm vào vết thương của cô.
Nhược Hy thở dốc, lồng ngực phập phồng sau trận kinh hoàng. Nhìn thiếu niên năm nào nay đã là một nam nhân đầy quyền uy nhưng lại đang quỳ gối trước mình, lòng cô dâng lên một cảm xúc hỗn tạp. Cô nhẹ nhàng đưa tay vuốt đi vết máu khô trên trán hắn.
"Ta không sao. Nhưng em... Lục Diệt, em đã thực sự mở ra phong ấn đó rồi."
Lục Diệt cười lạnh, một nụ cười ngạo nghễ nhưng đầy chua chát: "Nếu không mở, em lấy gì bảo vệ chị? Để bọn chúng mang chị đi thanh lý môn hộ sao? Chị ơi, thế giới này vốn dĩ đã mục nát, chỉ có chị là sạch sẽ."
Hắn đột ngột tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi hai người gần như chạm nhau. Không khí trong hang động nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên nóng bỏng và dính dấp. Lục Diệt bắt đầu tháo bỏ lớp giáp tay đẫm máu, để lộ cơ bắp săn chắc và làn da chằng chịt những vết sẹo cũ – những dấu vết mà Nhược Hy đã từng tự tay băng bó.
"Chị nói... chị yêu em. Câu đó có còn hiệu lực không?"
Hắn thì thầm, bàn tay to lớn luồn qua eo, kéo nàng sát vào lồng ngực nóng rực của mình. Nhược Hy cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn, một nhịp tim đầy rẫy dục vọng chiếm hữu. Cô định lên tiếng, nhưng đôi môi đã bị hắn chặn lại bằng một nụ hôn nồng nàn hơn tất thảy những lần trước.
Lần này, nụ hôn không còn sự thô bạo của cơn điên, mà là sự khao khát được dâng hiến và chiếm đoạt. Lục Diệt nhẹ nhàng đẩy Nhược Hy nằm xuống thảm lá, cơ thể cao lớn của hắn phủ lên người nàng như một bóng râm che chở nhưng cũng đầy áp chế. Bàn tay hắn trượt từ gáy xuống sống lưng, mỗi nơi đi qua đều nhen nhóm một ngọn lửa tình rạo rực.
"Lục Diệt... đừng..." Nhược Hy thốt lên giữa những hơi thở gấp, nhưng chính cô cũng nhận ra cơ thể mình đang phản ứng lại sự đụng chạm của hắn. Linh căn Thanh Khiết của nàng khi chạm vào Ma khí của hắn không hề bài trừ, mà lại như nước quyện vào sữa, hòa hợp một cách kỳ lạ.
"Em đã đợi năm năm rồi... Từng đêm trong cái cũi sắt đó, em đều nghĩ đến mùi hương này." Hắn vùi đầu vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà, giọng khàn đặc: "Chị dạy em làm người tốt, nhưng em lại chỉ muốn làm kẻ xấu để có thể giữ chị lại bên mình, bằng mọi cách."
Bàn tay hắn run rẩy tháo bỏ dải thắt lưng của nàng, động tác chậm rãi nhưng kiên quyết. Trong ánh sáng lờ mờ của hang động, làn da trắng ngần của Nhược Hy hiện ra như một viên ngọc quý giữa bóng tối. Lục Diệt nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái xen lẫn dục vọng điên cuồng. Hắn hôn lên từng vết sẹo nhỏ, từng tấc da thịt, như thể đang cử hành một nghi lễ tôn giáo thiêng liêng nhất.
Đêm đó, giữa tiếng thác nước gào thét bên ngoài, bên trong hang động chỉ còn lại những tiếng rên rỉ khẽ khàng và hơi thở quyện chặt. Nhược Hy nhận ra, hành trình chữa lành này đã đi đến một bước ngoặt không thể quay đầu. Cô không chỉ chữa lành vết thương cho hắn, mà còn vô tình đánh thức một con quỷ tình ái chỉ biết tôn thờ duy nhất một vị thần là nàng.
Khi cơn sóng tình qua đi, Lục Diệt ôm chặt lấy Nhược Hy trong lòng, đắp cho nàng chiếc áo choàng của mình. Hắn hôn nhẹ lên trán nàng, ánh mắt đỏ rực giờ đây dịu lại, chứa đựng một lời thề độc:
"Từ nay, trời cản em giết trời, Phật cản em sát Phật. Chị là mạng sống của em."