MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 6

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 6

1,576 từ · ~8 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua màn nước của thác bạt, vỡ tan thành những mảnh vụn lấp lánh như kim cương rơi đầy trên lối vào hang động. Thẩm Nhược Hy tỉnh dậy trong một cảm giác tê dại bao phủ khắp cơ thể. Hơi ấm nóng rực từ lồng ngực rắn chắc phía sau lưng khiến cô nhận ra mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của Lục Diệt.

Vạt áo choàng đen của hắn đắp trên người cô vẫn còn vương mùi máu thanh lãnh quyện lẫn với mùi hương tình ái nồng nàn từ đêm qua. Nhược Hy khẽ cử động, nhưng ngay lập tức, vòng tay to lớn kia lại siết chặt thêm một chút, như thể chỉ cần cô rời đi một phân thôi, hắn sẽ rơi vào vực thẳm.

“Chị tỉnh rồi?” Giọng Lục Diệt trầm đục, mang theo chút lười biếng của một kẻ vừa thỏa mãn. Hắn vùi mặt vào tóc nàng, hít sâu một hơi rồi khẽ cắn lên vành tai nàng khiến cô rùng mình.

“Lục Diệt… buông ra đi, chúng ta còn phải đi tiếp.” Nhược Hy khàn giọng nói, gương mặt nàng đỏ bừng khi nhớ lại những hình ảnh cuồng nhiệt đêm qua. Đứa trẻ mồ côi ngày nào giờ đây lại dùng sức mạnh vạn người khiếp sợ để áp chế nàng trên thảm lá khô, đòi hỏi và dâng hiến như một con thú hoang tìm được báu vật duy nhất.

Lục Diệt lật người, ép nàng nằm dưới thân mình. Đôi mắt đỏ rực của hắn giờ đây không còn sự điên cuồng sát mạc, mà là một sự dịu dàng nhuốm màu dục vọng chiếm hữu. Hắn nâng bàn tay nàng lên, hôn nhẹ vào những đầu ngón tay còn vương chút linh lực Thanh Khiết.

“Đi đâu? Cả thiên hạ này đều muốn giết em, và muốn bắt chị lại vì tội bao che cho Ma Tôn. Chúng ta không có chỗ để đi, trừ phi… em giết sạch tất cả bọn chúng.”

Nhược Hy nhìn vào đôi mắt ấy, cô thấy sự tổn thương thâm sâu vẫn còn ẩn hiện dưới lớp vỏ bọc quyền năng. Cô đưa tay vuốt ve gò má sắc sảo của hắn, thở dài: “Lục Diệt, em hứa với ta rồi. Không được giết người vô cớ nữa. Nếu em biến thế gian này thành địa ngục, ta sẽ không thể mỉm cười được.”

Lục Diệt im lặng một lúc lâu, rồi hắn thở dài, gục đầu vào hõm cổ nàng như một thói quen từ thuở còn ở trong cũi sắt. “Chỉ cần chị ở bên em, em sẽ cố gắng làm một con quỷ biết kiềm chế.”

Họ thu dọn hành trang đơn sơ và bắt đầu tiến sâu vào lõi của Rừng Chết. Đây là vùng đất mà ngay cả những đại năng tu tiên cũng không dám đặt chân đến vì chướng khí nồng đậm, nhưng với một kẻ mang dòng máu Hỗn Độn như Lục Diệt, nơi này lại như cá gặp nước. Hắn dùng ma khí xé toạc màn sương, tạo thành một con đường bằng phẳng cho Nhược Hy bước đi.

Đang đi, khứu giác nhạy bén của Nhược Hy bỗng ngửi thấy một mùi vị quen thuộc nhưng lạc lõng giữa rừng già: mùi cháo loãng bị cháy.

“Lục Diệt, dừng lại. Có người ở gần đây.”

Lục Diệt nhíu mày, sát khí lập tức bùng lên. Hắn chắn trước mặt nàng, tay phải đã ngưng tụ một đạo ma cầu đen kịt. Nhưng khi họ gạt bỏ bụi gai rậm rạp, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai sững sờ.

Dưới một gốc cây cổ thụ mục nát, có một nhóm khoảng năm, sáu đứa trẻ. Đứa lớn nhất chừng mười tuổi, đứa nhỏ nhất vẫn còn đang bò. Chúng gầy trơ xương, đôi mắt hõm sâu, da thịt tím tái vì nhiễm chướng khí. Trên người chúng đều mang những dấu ấn nô lệ của Ma tộc – những đứa trẻ bị coi là "phế phẩm", bị vứt bỏ vào đây để làm mồi cho linh thú.

Đứa trẻ lớn nhất đang dùng một chiếc nồi gốm nứt mẻ để nấu mớ rễ cây rừng. Khi thấy bóng dáng cao lớn của Lục Diệt, nó hoảng sợ hét lên một tiếng, giang tay che chở cho những đứa nhỏ hơn phía sau.

“Đừng giết tụi con! Đừng ăn thịt tụi con!”

Sát khí trong tay Lục Diệt khựng lại. Hắn nhìn đứa bé kia, rồi lại nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của mình. Hình ảnh này… quá giống với hắn năm năm trước trong Ma Quật. Một sự trùng lặp tàn nhẫn của số phận.

Nhược Hy không thể cầm lòng. Bản năng của một người quản lý trại mồ côi trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô gạt tay Lục Diệt ra, mặc kệ sự ngăn cản của hắn mà bước tới.

“Đừng sợ, ta không phải người xấu.” Cô dịu dàng ngồi xuống, dùng linh lực Thanh Khiết tỏa ra xung quanh để xua tan chướng khí đang hành hạ lũ trẻ. Cảm giác mát lạnh và bình yên từ cô khiến đứa trẻ cầm đầu dần buông lỏng sự cảnh giác.

“Chị… chị là tiên nữ ạ?” Đứa bé mếu máo hỏi.

“Ta là Nhược Hy. Đây là…” Cô nhìn về phía Lục Diệt đang đứng khoanh tay, mặt lạnh như tiền ở đằng xa, “…đây là anh trai của các em. Anh ấy tuy nhìn đáng sợ nhưng sẽ bảo vệ chúng ta.”

Lục Diệt nghe thấy hai chữ "anh trai", khóe môi khẽ giật giật. Hắn hừ lạnh một tiếng: “Tôi không phải anh trai của chúng. Tôi chỉ bảo vệ một mình chị.”

Nhược Hy lườm hắn một cái sắc lẹm – cái lườm mà chỉ có cô mới dám dành cho Ma Tôn. “Lục Diệt, em có sức mạnh, hãy giúp ta dựng một cái lán trại. Chúng ta không thể để chúng ở đây chờ chết được.”

“Chị định nuôi thêm một lũ rác rưởi này nữa sao?” Lục Diệt gằn giọng, sự chiếm hữu trong lòng hắn trỗi dậy. Hắn chỉ muốn thế giới này chỉ có hai người, hắn không muốn chia sẻ sự quan tâm của nàng cho bất kỳ ai, kể cả là những đứa trẻ tội nghiệp.

Nhược Hy đứng dậy, tiến đến sát bên hắn, kiễng chân lên hôn nhẹ vào môi hắn một cái – một chiêu "thu phục" mà cô vừa mới khám phá ra là có tác dụng cực mạnh.

“Giúp ta đi, được không? Em nhìn xem, chúng giống em ngày xưa lắm. Nếu ngày đó không có ai cứu em, em sẽ thế nào? Bây giờ em có khả năng cứu chúng, coi như là tích đức cho tương lai của hai chúng ta.”

Lục Diệt khựng lại trước nụ hôn bất ngờ. Ma khí cuồng bạo trong người hắn dường như bị nhấn chìm bởi sự dịu dàng ấy. Hắn nhìn lũ trẻ đang co quắp, rồi nhìn vào đôi mắt đầy kỳ vọng của Nhược Hy. Cuối cùng, vị Ma Tôn vạn người khiếp sợ chỉ có thể thở dài bất lực.

“Được rồi. Chỉ lần này thôi.”

Hắn phất tay một cái, ma khí biến hóa thành những lưỡi rìu sắc bén, chặt đổ những cây cổ thụ to lớn xung quanh. Chỉ trong vòng nửa canh giờ, một ngôi nhà gỗ kiên cố đã hiện ra giữa lòng Rừng Chết. Lục Diệt còn lén dùng linh lực tạo ra một vòng tròn bảo vệ xung quanh, khiến thú dữ không dám bén mảng tới.

Nhưng khi thấy Nhược Hy ôm một đứa bé nhỏ xíu vào lòng để sưởi ấm cho nó, gương mặt Lục Diệt lại tối sầm lại. Hắn bước tới, thô bạo nhưng không kém phần ghen tuông, bế xốc Nhược Hy lên và đặt nàng sang một bên.

“Chị chỉ được phép ôm em.”

Hắn trừng mắt nhìn đứa bé đang khóc nhè, khiến nó sợ đến mức nín bặt. Nhược Hy vừa buồn cười vừa bất lực: “Lục Diệt, em ghen với cả trẻ con sao?”

“Phải.” Lục Diệt thầm thì vào tai nàng, bàn tay lại bắt đầu lần mò xuống eo nàng dưới lớp áo. “Chị cứu chúng, em không cản. Nhưng ban đêm, chị vẫn phải là của riêng em. Nếu chị dám lơ là em vì lũ trẻ này, em sẽ đốt trụi cái nhà này ngay lập tức.”

Đêm đó, giữa khu rừng chết chóc, một ánh lửa ấm áp hiện lên. Nhược Hy nấu một nồi súp nóng từ những nguyên liệu cô mang theo, lũ trẻ ăn ngon lành và lần đầu tiên có được giấc ngủ ngon. Ở góc giường, Lục Diệt vẫn ôm chặt lấy Nhược Hy, đôi mắt hắn nhìn ra bóng tối bên ngoài, âm thầm lập lời thề.

Hắn sẽ biến nơi này thành một "Nghĩa Thục" như nàng muốn, không phải vì hắn có lòng tốt, mà vì hắn muốn tạo ra một thế giới hoàn mỹ nhất để giữ chân nàng ở lại. Nếu nàng muốn làm thánh nhân cứu thế, hắn sẽ làm thanh kiếm sắc nhất trong tay nàng, giết sạch mọi chướng ngại vật ngáng đường.

Sự chữa lành của Nhược Hy đã thành công một nửa: Cố Cửu Diệt đã biết bảo vệ kẻ yếu. Nhưng sự chiếm hữu vặn vẹo trong hắn thì chưa bao giờ tắt, trái lại, nó càng bùng cháy mãnh liệt hơn dưới sự tưới tắm của tình yêu.