MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 7

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 7

1,030 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Rừng Chết vốn dĩ im lìm như một bãi tha ma bỗng chốc trở nên ồn ào đến lạ kỳ. Tiếng khóc của đứa nhỏ nhất, tiếng đùa nghịch của mấy đứa lớn và tiếng bát đĩa va chạm khiến cái không gian u ám này bỗng chốc mang theo hơi thở của nhân gian.

Thẩm Nhược Hy thức dậy sớm, cô dùng linh lực Thanh Khiết để lọc nước suối, nấu một nồi cháo lớn cho lũ trẻ. Nhìn cảnh năm, sáu đứa nhỏ ngồi vây quanh đống lửa, xoa xoa đôi bàn tay nhỏ bé mong chờ bữa sáng, trái tim cô dịu lại. Đây chính là cuộc sống cô từng có ở hiện đại, chỉ khác là bên cạnh cô bây giờ không phải là những đồng nghiệp thiện nguyện, mà là một vị Ma Tôn đang tỏa ra sát khí nồng nặc.

Lục Diệt ngồi trên một tảng đá cao, khoanh tay trước ngực, đôi mắt đỏ rực trừng trừng nhìn đứa bé lớn nhất đang cố gắng tiếp cận Nhược Hy.

"Đại ca ca, anh có muốn ăn cháo không?" Đứa bé cầm đầu, tên là Tiểu Đậu, run rẩy đưa bát cháo về phía Lục Diệt. Nó thấy Lục Diệt xây nhà, lại thấy hắn rất mạnh nên trong lòng vừa sợ vừa ngưỡng mộ.

"Cút." Lục Diệt phun ra một chữ lạnh băng, không thèm liếc nhìn đứa trẻ lấy một cái.

"Lục Diệt!" Nhược Hy nghiêm giọng gọi, cô bước đến chỗ hắn, gõ nhẹ vào trán vị Ma Tôn khiến lũ trẻ bên dưới hít một ngụm khí lạnh. "Em lại bắt nạt trẻ con nữa rồi."

Lục Diệt hừ lạnh, nhảy xuống khỏi tảng đá, ngay lập tức vòng tay qua eo Nhược Hy, kéo nàng sát vào lòng mình trước mặt tất cả lũ trẻ. Hành động chiếm hữu này thô bạo và rõ ràng đến mức Nhược Hy phải đỏ mặt.

"Chúng nó phiền phức. Chị dành cả buổi sáng để lo cho chúng, còn chưa nhìn em lấy một cái." Lục Diệt cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên cổ nàng, giọng điệu hờn dỗi như một đứa trẻ to xác nhưng hành động lại đầy tính xâm lược của một người đàn ông.

"Cha nuôi! Cha nuôi đừng làm mẹ nuôi đau!" Tiểu Đậu đột ngột hét lên, đôi mắt nó ngây thơ nhìn cảnh tượng hai người ôm nhau. Trong tiềm thức đơn giản của nó, người đàn ông xây nhà che chở là cha, người phụ nữ cho ăn là mẹ.

Cụm từ "Cha nuôi" vừa thốt ra, không khí trong nhà gỗ lập tức đông cứng lại.

Gân xanh trên trán Lục Diệt giật nảy. Ma khí trong người hắn bùng lên khiến chiếc bát trên tay Tiểu Đậu suýt chút nữa vỡ vụn. Hắn trừng mắt nhìn đứa bé mười tuổi: "Ngươi gọi ai là cha nuôi? Ta trông già đến thế sao? Hay ngươi muốn ta cắt lưỡi ngươi?"

Tiểu Đậu sợ hãi nấp sau lưng Nhược Hy, khóc nấc lên: "Oa... Mẹ nuôi ơi, cha nuôi đáng sợ quá!"

Nhược Hy vừa buồn cười vừa bất lực, cô vỗ nhẹ vào ngực Lục Diệt để trấn an con quái vật đang xù lông này. "Thôi nào, chúng còn nhỏ, biết gì đâu. Mà nghe cũng hay đấy chứ, Ma Tôn đại danh đỉnh đỉnh lại đi làm cha của một lũ trẻ mồ côi."

Lục Diệt siết chặt eo nàng, ép sát cơ thể nàng vào vách gỗ của ngôi nhà, bỏ mặc lũ trẻ đang ngơ ngác nhìn. Hắn cúi xuống, giọng khàn đặc đầy đe dọa: "Chị muốn làm mẹ của chúng? Được thôi. Vậy tối nay, chúng ta phải làm chuyện mà cha mẹ vẫn hay làm... thì em mới nhận chức danh này."

Bàn tay hắn luồn xuống dưới lớp áo lót của nàng, khẽ vuốt ve vùng da nhạy cảm nơi mạn sườn. Nhược Hy run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập. Sự va chạm da thịt giữa ban ngày, lại có lũ trẻ ngay gần đó khiến cô cảm thấy một sự kích thích và xấu hổ tột độ.

"Đừng... chúng đang nhìn..." Nhược Hy thều thào, đôi mắt phủ một tầng sương nước.

Lục Diệt cười tà mị, hắn dùng một đạo ma lực dựng lên một bức màn đen che kín tầm mắt của lũ trẻ, biến không gian xung quanh hai người thành một thế giới riêng biệt. Hắn áp sát tai nàng, cắn nhẹ vào thùy tai: "Bây giờ thì không ai thấy nữa rồi. Chị ơi, năm năm qua em học rất nhanh... không chỉ có giết người đâu."

Nụ hôn của hắn rơi xuống như mưa rào, từ trán, mắt, rồi dừng lại thật lâu trên đôi môi đỏ mọng của Nhược Hy. Sự chiếm hữu của Lục Diệt không chỉ dừng lại ở tình yêu, nó là một loại khát khao muốn hòa làm một, muốn khảm nàng vào xương tủy để nàng vĩnh viễn không thể rời xa.

Trong khi Nhược Hy đang chìm đắm trong sự nồng nàn của Lục Diệt, linh giác của nàng chợt nhận thấy một sự dao động mạnh từ bên ngoài Rừng Chết. Một luồng linh lực chính đạo mạnh mẽ đang dò tìm.

"Lục Diệt, dừng lại... có người của Tiên môn!"

Lục Diệt khựng lại, đôi mắt đỏ rực ánh lên tia nhìn khát máu. Hắn không hề sợ hãi, trái lại còn cảm thấy hưng phấn vì có kẻ đến tìm chết. Hắn buông Nhược Hy ra, vuốt lại mái tóc rối của nàng, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

"Chị ở trong này trông lũ trẻ. Để 'Cha nuôi' ra ngoài tiếp khách."

Hắn bước ra khỏi nhà gỗ, thanh kiếm hắc ám ngưng tụ từ ma khí xuất hiện trong tay. Phía chân trời, hàng chục đạo kiếm quang đang lao tới. Lục Diệt ngoảnh lại nhìn Nhược Hy một lần cuối, nụ cười của hắn lúc này không còn sự ngoan ngoãn giả tạo, mà là sự ngạo nghễ của một vị vua.

Hắn sẽ không để bất kỳ ai phá hủy cái "trại mồ côi" nhỏ nhoi này, vì đây là nơi duy nhất Nhược Hy gọi hắn là người nhà.