MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 8

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 8

1,219 từ · ~7 phút đọc

Bầu trời phía trên Rừng Chết đột ngột bị nhuộm bởi một tầng mây xám xịt, những đạo kiếm quang từ phía chân trời lao xuống như mưa sao sa, cắm phầm phập xuống mặt đất xung quanh ngôi nhà gỗ. Mười hai vị trưởng lão của Thanh Vân Tông – những kẻ tự xưng là thủ hộ của chính đạo – đang vây hãm nơi này.

Lục Diệt đứng giữa khoảng sân nhỏ, mái tóc đen tung bay trong gió lộng, thanh kiếm Ma Sát trong tay hắn tỏa ra thứ hào quang đen đặc như nuốt chửng ánh sáng. Phía sau cánh cửa gỗ khép hờ, Thẩm Nhược Hy đang ôm chặt lấy lũ trẻ, hơi thở của cô nghẹn lại nơi cổ họng. Cô nhìn qua khe cửa, thấy bóng lưng của người nam nhân mình nuôi lớn đơn độc đối đầu với cả giới tu tiên.

"Nghiệt chủng! Ngươi trốn trong vùng đất bẩn thỉu này cùng nữ tử phản đạo kia, tưởng rằng thiên hạ không biết sao?" Lão trưởng lão cầm đầu quát lớn, thanh âm mang theo linh lực chấn động khiến lũ trẻ trong nhà bật khóc nức nở.

Lục Diệt khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ mất kiên nhẫn. Hắn không nhìn đám người kia, mà chỉ liếc mắt về phía cánh cửa gỗ. Hắn sợ tiếng thét của hắn sẽ làm nàng sợ, sợ máu tươi sẽ vấy bẩn đôi mắt trong trẻo của nàng. Nhưng sát niệm trong lòng hắn đã bùng lên đến mức không thể kiềm chế.

"Các ngươi... làm lũ trẻ của nàng khóc."

Thanh âm của Lục Diệt trầm xuống, lạnh lẽo như băng từ vạn năm dưới đáy vực. Ngay giây tiếp theo, hắn biến mất. Một vệt đen dài xé toạc không gian. Xoẹt! Một tiếng động khô khốc vang lên, thủ cấp của vị trưởng lão vừa lên tiếng đã bay lên không trung, máu tươi phun ra thành một vòi đỏ thẫm trước khi thi thể kịp ngã xuống.

Sự tàn bạo diễn ra quá nhanh khiến những kẻ còn lại không kịp trở tay. Lục Diệt không dùng ma pháp hoa mỹ, hắn dùng cách nguyên thủy và đẫm máu nhất: xé xác. Hắn lao vào đám đông như một con sói vào bầy cừu, mỗi nhát kiếm, mỗi cú đấm đều mang theo hận thù tích tụ từ mười mấy năm bị giam cầm. Ma khí đen đặc quấn lấy chân các vị trưởng lão, khiến họ như bị sa vào vũng bùn, trơ mắt nhìn cái chết đến gần.

Nhược Hy không kiềm chế được nữa, cô đẩy cửa bước ra. Cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ. Mặt đất đầy rẫy những mảnh thi thể không nguyên vẹn. Lục Diệt đang bóp nghẹt cổ một đệ tử trẻ tuổi, đôi mắt hắn không còn chút tính người, chỉ có sự điên cuồng tột độ.

"Lục Diệt! Dừng lại!" Nhược Hy hét lớn, giọng nói run rẩy.

Lục Diệt khựng lại. Hắn quay đầu, gương mặt tuấn mỹ giờ đây nhuốm đầy những vệt máu nóng. Nhìn thấy ánh mắt bàng hoàng xen lẫn sợ hãi của Nhược Hy, trái tim hắn đột ngột thắt lại. Hắn vội vàng buông kẻ đang thoi thóp trên tay ra, giống như một đứa trẻ phạm lỗi bị bắt quả tang.

"Chị... chị vào trong đi. Đừng nhìn." Hắn lúng túng lấy vạt áo lau vội vết máu trên mặt, nhưng càng lau, máu càng lem luốc, khiến hắn trông càng đáng sợ hơn.

Nhược Hy bước tới, giẫm lên những vũng máu, đi thẳng đến trước mặt hắn. Đám người Chính đạo còn sống sót run rẩy rút lui, không hiểu tại sao một nữ tử không có tu vi lại dám đối đầu với con quỷ này.

"Em đã hứa gì với ta?" Nhược Hy hỏi, nước mắt cô chảy dài trên má. Không phải vì cô thương xót những kẻ Chính đạo kia, mà vì cô sợ người nam nhân cô yêu sẽ vĩnh viễn đánh mất bản tâm, trở thành một cỗ máy giết chóc không lối thoát.

Lục Diệt nhìn giọt nước mắt của nàng, đôi đồng tử đỏ rực co rút dữ dội. Hắn tiến lại gần, bất chấp cơ thể mình đang nồng nặc mùi tử khí, thô bạo ôm chặt lấy nàng. Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, run rẩy thì thầm:

"Họ muốn cướp chị đi... Họ gọi chị là kẻ phản đạo... Em không thể để họ sống. Chị ơi, em thà giết cả thế giới còn hơn để bất kỳ ai mang chị ra khỏi tầm mắt em."

Sự chiếm hữu của hắn đã đạt đến mức cực đoan. Hắn siết chặt nàng đến mức Nhược Hy cảm thấy xương sườn mình đau nhức. Trong cơn xúc động và sợ hãi, Lục Diệt đẩy nàng vào gốc cây cổ thụ lớn gần đó. Hắn không quan tâm đến những kẻ còn sống đang đứng đó, cũng chẳng quan tâm đến trời đất. Hắn cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của nàng, rồi nghiến ngấu đôi môi nàng bằng một sự khao khát điên cuồng.

Nụ hôn này mang theo vị mặn của nước mắt và vị rỉ sắt của máu. Nó nồng cháy đến mức khiến Nhược Hy cảm thấy như mình đang bị thiêu rụi. Đôi tay đẫm máu của Lục Diệt luồn vào tóc nàng, ép nàng phải đón nhận sự giận dữ và yêu đương vặn vẹo của hắn.

"Nói đi... chị là của em. Nói là chị sẽ không bao giờ sợ em..." Hắn khản giọng ra lệnh, hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau.

Trong giây phút ấy, Nhược Hy nhận ra, linh hồn mình đã vĩnh viễn bị trói buộc với con quỷ này. Cô vòng tay ôm lấy cổ hắn, đáp lại nụ hôn ấy như một cách để xoa dịu con thú dữ đang lồng lộn. Một luồng linh lực Thanh Khiết từ cơ thể cô tỏa ra, bao bọc lấy cả hai, thanh tẩy đi sát khí nồng đậm xung quanh.

Đám người Chính đạo kinh hãi nhìn cảnh tượng Ma Tôn đang quỳ dưới chân một nữ tử, đắm chìm trong nụ hôn tội lỗi giữa một bãi chiến trường đầy xác chết. Họ biết, thế giới này từ nay về sau sẽ không còn yên ổn, bởi vì "nghịch lân" của Ma Tôn đã thực sự xuất thế.

Lục Diệt buông môi nàng ra, ánh mắt hắn giờ đây chỉ còn lại bóng hình của Nhược Hy. Hắn xoay người, vung tay một cái, một bức tường ma khí khổng lồ dựng lên, ngăn cách Rừng Chết với thế giới bên ngoài.

"Cút về nói với bọn chúng. Ai dám bước vào Rừng Chết một bước, ta sẽ dùng đầu của hắn làm đồ chơi cho lũ trẻ của nàng."

Đêm đó, trong ngôi nhà gỗ, khi lũ trẻ đã ngủ say sau trận kinh hồn bạt vía, Lục Diệt quỳ bên giường Nhược Hy, lặng lẽ lau sạch từng ngón tay cho nàng. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm, một kế hoạch chiếm hữu lớn hơn đang dần hình thành trong đầu: Hắn phải trở thành bá chủ của cả thế giới này, để nàng vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về vương quốc của riêng mình hắn.