Sau trận đại chiến tại Rừng Chết, không gian nơi đây không còn vẻ u tịch, hoang phế như trước. Ma khí của Lục Diệt sau khi bộc phát đã không tan đi mà ngưng tụ lại, tạo thành một tầng kết giới đen kịt bao phủ vạn dặm, biến khu rừng thành một nội bất xuất, ngoại bất nhập cấm địa.
Bên trong kết giới, một sự thay đổi kỳ vĩ đang diễn ra. Chỉ trong một đêm, bằng sức mạnh khuynh đảo đất trời, Lục Diệt đã biến ngôi nhà gỗ đơn sơ thành một tòa tẩm cung lộng lẫy bằng đá đen và ngọc bích. Những hành lang dài hun hút được thắp sáng bởi những viên dạ minh châu tỏa ánh xanh dịu mắt, che đi vẻ hung hiểm vốn có của Ma giới.
Thẩm Nhược Hy tỉnh dậy trên chiếc giường lớn trải thảm lông linh thú mềm mại. Cô cảm thấy toàn thân rã rời, linh lực trong người sau khi cố gắng thanh tẩy sát khí cho Lục Diệt đêm qua đã cạn kiệt. Vừa định ngồi dậy, một bàn tay to lớn, nóng rực đã đè vai cô lại.
"Chị nằm yên đó. Tu vi của chị đang bị tổn hại, đừng cử động mạnh."
Giọng nói của Lục Diệt vang lên ngay sát bên tai, trầm thấp và mang theo một sự áp chế tự nhiên. Nhược Hy quay đầu, thấy hắn đã thay một bộ y phục bằng gấm đen thêu chỉ bạc sang trọng, mái tóc dài xõa tung đầy vẻ ngạo nghễ. Nhưng ánh mắt hắn khi nhìn cô vẫn vương vấn chút cuồng nhiệt và hối lỗi của trận chiến hôm qua.
"Lục Diệt... lũ trẻ đâu?" Nhược Hy thều thào hỏi, điều đầu tiên cô nghĩ đến vẫn là những tâm hồn nhỏ bé ấy.
Ánh mắt Lục Diệt tối sầm lại. Hắn rất ghét mỗi khi môi nàng thốt ra tên của kẻ khác, dù đó chỉ là mấy đứa trẻ ranh. Hắn cúi xuống, bàn tay thon dài lướt nhẹ trên gò má trắng ngần của cô, rồi dừng lại ở đôi môi hơi sưng mọng.
"Em đã cho người sắp xếp cho chúng ở một điện riêng phía Tây. Có đệ tử Ma tộc chăm sóc, chị không cần lo. Bây giờ, việc của chị là lo cho chính mình... và lo cho em."
Nhược Hy nhận ra điều gì đó lạ lùng trong hơi thở của Lục Diệt. Ma khí xung quanh hắn đang dao động không ổn định, lúc thì cuồng bạo như bão tố, lúc lại yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Cô hốt hoảng nắm lấy tay hắn: "Lục Diệt, em lại bị tâm ma quấy nhiễu sao? Để ta dùng linh lực Thanh Khiết giúp em..."
"Chị không còn linh lực để cho em nữa đâu." Lục Diệt cười khẩy, hắn bất ngờ leo lên giường, phủ bóng đen lên người cô. "Linh căn của chị vốn dĩ mỏng manh, lại vì cứu em mà suýt chút nữa đứt đoạn. Nếu không cứu vãn, chị sẽ sớm trở thành người phàm, rồi già đi, rồi bỏ em lại một mình giữa thế gian này."
Nỗi sợ hãi lớn nhất của Lục Diệt hiện rõ trong từng thớ cơ đang căng cứng của hắn. Hắn không sợ cái chết, hắn chỉ sợ thời gian sẽ cướp mất người duy nhất yêu thương hắn.
"Vậy... phải làm sao?" Nhược Hy lo lắng.
Lục Diệt nhìn nàng, đôi mắt đỏ rực bỗng chốc trở nên sâu thẳm, ẩn chứa một sự khao khát đầy dục vọng. Hắn từ từ cởi bỏ lớp áo khoác ngoài, lộ ra lồng ngực săn chắc với những đường vân ma tộc đang ẩn hiện.
"Song tu. Chỉ có cách để ma lực của em dung hòa vào kinh mạch của chị, dùng hơi ấm của em để nuôi dưỡng linh căn của chị, chị mới có thể trường sinh."
Nhược Hy sững sờ, mặt nàng nóng bừng như lửa đốt: "Lục Diệt, em... em nói gì vậy? Song tu là chuyện của phu thê, chúng ta..."
"Chúng ta đã là gì của nhau từ đêm trong hang động đó rồi, chị quên rồi sao?" Lục Diệt ngắt lời, giọng hắn khàn đặc đầy nguy hiểm. Hắn cúi xuống, bắt đầu hôn lên cổ nàng, những nụ hôn chậm rãi nhưng nóng bỏng, như muốn đánh dấu từng tấc da thịt. "Chị dạy em làm người tốt, nhưng chị chưa dạy em làm sao để kìm nén khi thấy người mình yêu đang yếu ớt trước mặt. Chị ơi, linh lực Thanh Khiết của chị vốn dĩ là mảnh ghép hoàn hảo cho Ma khí của em. Chúng ta sinh ra là để dành cho nhau."
Bàn tay Lục Diệt luồn vào dưới lớp y phục mỏng manh của Nhược Hy, vuốt ve vùng bụng phẳng lì rồi trượt dần lên phía trên. Nhược Hy run rẩy, cả người như nhũn ra dưới sự đụng chạm điêu luyện và đầy chiếm hữu của hắn. Cảm giác da thịt chạm vào da thịt khiến cô vừa sợ hãi, vừa có một sự thỏa mãn kỳ lạ từ sâu trong linh hồn.
"Nhưng... lũ trẻ... nhỡ chúng thấy..." Nhược Hy cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng.
Lục Diệt cười thấp trong cổ họng, nụ cười đầy tà mị. Hắn vung tay một cái, một bức màn ma quang màu tím sẫm bao phủ lấy chiếc giường, cắt đứt hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trong không gian chật hẹp ấy, chỉ còn lại hơi thở dồn dập và mùi long diên hương vương vấn ma khí.
"Sẽ không ai thấy, cũng không ai nghe thấy gì đâu. Chị chỉ cần gọi tên em thôi."
Hắn bắt đầu gỡ bỏ lớp rào cản cuối cùng giữa hai người. Trong ánh sáng mờ ảo của Ma điện, cơ thể Nhược Hy hiện ra đẹp tựa một bức tranh ngọc bích, khiến đồng tử Lục Diệt co rút lại đầy cuồng nhiệt. Hắn hôn nàng, từ đôi môi, xuống xương quai xanh nơi hắn từng bị xích sắt xuyên qua, như thể đang dùng tình yêu để xóa nhòa đi những đau thương cũ.
Sự va chạm nồng cháy bắt đầu. Không giống như sự thô bạo của những lần trước, lần này Lục Diệt chậm rãi và nâng niu hơn, nhưng sự chiếm hữu thì lại tăng lên gấp bội. Mỗi lần hắn tiến vào, Nhược Hy lại cảm thấy một luồng nhiệt lượng khổng lồ tràn vào kinh mạch, vừa đau đớn vừa sung sướng đến mức bật khóc. Cô vòng tay ôm chặt lấy bờ vai rộng của hắn, móng tay bấu sâu vào lưng Lục Diệt như muốn khảm mình vào hắn.
"Lục... Lục Diệt... chậm một chút..."
"Gọi tên khác đi." Hắn thầm thì, giọng nói đầy sự mê hoặc. "Gọi em là phu quân."
Nhược Hy hoàn toàn chìm đắm trong cơn sóng tình. Trong giây phút giao hòa giữa Ma và Tiên, giữa bóng tối và ánh sáng, cô nhận ra mình không còn đường lui nữa. Cô đã dùng tình yêu để chữa lành cho một con quỷ, và cái giá phải trả chính là sự tự do của chính mình. Con quỷ ấy không muốn phá hủy thế giới nữa, nó muốn biến cô thành thế giới của nó.
Khi trận mây mưa kết thúc, Lục Diệt nằm nghiêng, chống tay nhìn Nhược Hy đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Hắn nhẹ nhàng vén lọn tóc bết mồ hôi trên trán nàng, ánh mắt tràn đầy sự điên cuồng mãn nguyện. Linh căn của nàng đã bắt đầu hồi phục, nhưng quan trọng hơn, trên cơ thể nàng giờ đây đã tràn ngập mùi hương của hắn.
Hắn khẽ lẩm bẩm: "Chị nhìn xem, em đã bảo vệ được chị, cũng đã giữ được chị. Kẻ nào dám chạm vào chị, em sẽ khiến hắn sống không bằng chết."
Đúng lúc đó, một thị vệ ma tộc quỳ bên ngoài màn trướng, run rẩy báo cáo: "Tôn thượng, lũ trẻ ở phía Tây... chúng đòi gặp Mẫu thân. Tiểu Đậu còn nói muốn Cha nuôi dạy cách cầm kiếm."
Lục Diệt nhíu mày, sát khí thoáng hiện nhưng khi nhìn thấy gương mặt bình yên của Nhược Hy, hắn lại hừ lạnh một tiếng: "Nói với chúng, Cha chúng bận... dạy Mẹ chúng 'tu luyện'. Đứa nào còn khóc, ta sẽ ném vào vũng máu!"
Nói thì tàn nhẫn, nhưng Lục Diệt vẫn phất tay gửi một luồng ma lực ấm áp về phía điện phía Tây để xua đi cái lạnh đêm khuya cho lũ trẻ. Hắn đã thực sự trở thành một người đàn ông có gia đình, một gia đình vặn vẹo nhưng ấm áp theo cách của riêng hắn.
Nhưng bình yên không kéo dài lâu, ngoài kia, các tông môn đang bắt đầu liên minh lại, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công quy mô lớn nhất lịch sử vào Rừng Chết để tiêu diệt "Ma đầu và yêu nữ".