MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 10

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 10

958 từ · ~5 phút đọc

Thẩm Nhược Hy tỉnh dậy khi những tia sáng tím huyền ảo từ trần điện Ma Cung phản chiếu xuống lớp rèm lụa mỏng. Cô cảm thấy một luồng sức mạnh dồi dào chưa từng có chảy xuôi trong huyết quản. Linh căn vốn dĩ mỏng manh của cô sau đêm song tu nồng cháy đã được bồi đắp bởi ma nguyên thuần khiết nhất của Lục Diệt, trở nên kiên cố và rực rỡ hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, cảm giác vui mừng vừa chớm nở đã bị dập tắt bởi sự vắng lặng đến gai người của tẩm điện. Cố Cửu Diệt không còn ở bên cạnh cô như mọi khi.

Cô ngồi dậy, định bước xuống giường thì phát hiện cổ chân mình nặng trĩu. Một tiếng leng keng trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Nhược Hy bàng hoàng nhìn xuống: một sợi xích bằng vàng ròng tinh xảo, khắc đầy những phù văn trấn áp rực rỡ, đang khóa chặt lấy cổ chân trắng nõn của cô. Sợi xích dài đủ để cô di chuyển trong phạm vi tẩm điện, nhưng không thể bước ra khỏi cửa.

"Lục Diệt! Cố Cửu Diệt! Em đâu rồi?" Nhược Hy lớn tiếng gọi, giọng nói chứa đựng sự run rẩy và cả một chút tức giận.

Cánh cửa đá nặng nề chậm rãi mở ra. Lục Diệt bước vào, trên người vẫn còn vương mùi khói lửa của chiến trường và vị tanh nồng của máu. Hắn tiến lại gần, vẻ mặt bình thản như thể việc xiềng xích người phụ nữ mình yêu là điều hiển nhiên nhất thế gian.

"Chị tỉnh rồi à? Tu vi cảm thấy thế nào?" Hắn quỳ xuống bên cạnh giường, bàn tay thô ráp vuốt ve sợi xích vàng rồi hôn nhẹ lên mu bàn chân cô, ánh mắt tràn đầy sự si mê vặn vẹo.

"Em đang làm cái gì thế này? Tại sao lại xích ta?" Nhược Hy uất nghẹn, nước mắt dâng đầy tròng mắt. "Ta đã dạy em cách làm người, ta đã dạy em cách yêu thương... vậy mà em lại học cách xích người ta giống như những kẻ đã xích em trong Ma Quật sao?"

Cố Cửu Diệt khựng lại, đôi mắt đỏ rực dao động dữ dội. Hắn đột ngột chồm tới, ép Nhược Hy xuống đệm giường, đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy bả vai cô, hơi thở dồn dập hòa quyện với sự điên cuồng.

"Không! Chị không hiểu! Ngoài kia, hàng vạn tu sĩ Chính đạo đã bao vây Rừng Chết. Chúng gọi chị là 'Yêu nữ mê hoặc Ma Tôn', chúng đòi thiêu chết chị trên đài trừng phạt!" Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc vì lo sợ. "Em không thể mất chị. Một lần cũng không thể! Chỉ có ở đây, trong cái lồng này, em mới chắc chắn rằng chị vĩnh viễn là của em, sạch sẽ và an toàn."

Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương Thanh Khiết như một kẻ nghiện đang tìm thuốc. Sợi xích vàng dưới sự xúc động của hắn lại phát ra những tiếng leng keng lạnh lẽo. Nhược Hy cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể cường tráng của nam nhân này. Cô chợt nhận ra, sự chữa lành của mình đã tạo ra một tác dụng phụ khủng khiếp: Lục Diệt không còn muốn diệt thế, nhưng hắn đã biến cô thành "thế giới duy nhất" mà hắn phải bảo vệ bằng mọi giá, bất chấp sự tự do của nàng.

"Chị ơi... đừng ghét em." Hắn thầm thì, nụ hôn của hắn từ cổ trượt dần lên môi nàng, vừa dịu dàng vừa như muốn nghiền nát. "Sau khi em giết sạch lũ người ngoài kia, em sẽ dâng cả thiên hạ này cho chị. Chúng ta sẽ ở đây, cùng lũ trẻ, không bao giờ phải xa nhau."

Đúng lúc đó, một chấn động cực lớn từ bên ngoài làm rung chuyển cả Ma Cung. Tiếng chuông của Tiên môn vang vọng tới tận tầng sâu nhất. Lục Diệt đứng phắt dậy, sát khí bùng phát khiến tẩm điện xung quanh rung rinh. Hắn cầm lấy thanh kiếm hắc ám, nhìn Nhược Hy một lần cuối đầy quyến luyến.

"Em đi một chút rồi về. Nếu em không về... sợi xích này sẽ tự đứt, khi đó chị hãy chạy đi thật xa."

Nói đoạn, hắn phất tay tạo ra một kết giới bảo vệ tuyệt đối quanh giường rồi biến mất vào không trung. Nhược Hy ngồi đơn độc trong bóng tối, sợi xích vàng trên cổ chân vẫn tỏa sáng một cách mỉa mai. Cô nhìn ra hướng chiến trường, nơi người nam nhân cô nuôi lớn đang đánh cược cả mạng sống để bảo vệ cái lồng giam cầm nàng.

Lúc này, ở phía Tây của Ma Cung, Tiểu Đậu và lũ trẻ mồ côi cũng đang run rẩy nép vào nhau. Nhược Hy biết, nếu cô không thoát ra, cả Lục Diệt và lũ trẻ đều sẽ bị nhấn chìm trong biển máu của sự thù hận giữa hai phe Chính - Tà.

Sức mạnh mới trong người cô bắt đầu sôi sục. Nhược Hy nhắm mắt lại, cô không dùng nó để phá xích, mà dùng linh lực Thanh Khiết truyền vào chính sợi xích vàng kia, cố gắng liên kết tâm linh với Lục Diệt qua vật dẫn này.

"Lục Diệt, nếu em chết, ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho em!"

Thông điệp tâm linh vang lên trong đầu Lục Diệt giữa chiến trường đầy xác chết, khiến thanh kiếm trong tay hắn khựng lại một nhịp, cứu hắn khỏi một đạo lôi kiếp chí mạng từ phía không trung.