Bên ngoài Ma Cung, bầu trời Rừng Chết đã biến thành một màu đỏ thẫm như huyết mục. Tiếng vạn kiếm reo hò, tiếng pháp bảo va chạm tạo thành những đợt sóng xung kích khiến vách đá rung chuyển liên hồi.
Trong tẩm điện, Thẩm Nhược Hy đứng bên bậu cửa sổ đá, đôi mắt nhìn đăm đăm về hướng linh quang chói lòa phía chân trời. Sợi xích vàng dưới chân nàng mỗi khi chạm xuống nền ngọc lại phát ra tiếng leng keng nghe đến xót xa. Lục Diệt đã đi được ba canh giờ, và mỗi giây trôi qua đối với nàng đều dài tựa thiên thu.
Nàng không thể ngồi chờ hắn trở thành một cỗ máy giết chóc vĩnh viễn không thể quay đầu. Nhược Hy ngồi xếp bằng trên sàn, tập trung toàn bộ linh lực Thanh Khiết vừa mới được bồi đắp. Nàng không tìm cách phá vỡ sợi xích bằng bạo lực, bởi nàng biết ma pháp của Lục Diệt mạnh đến mức nào. Nàng dùng "chữa lành".
Nhược Hy nhắm mắt, bàn tay khẽ vuốt ve những phù văn trên sợi xích vàng, thầm thì như đang dỗ dành một đứa trẻ đang hờn dỗi: "Lục Diệt, ta hiểu em sợ mất ta... nhưng tình yêu không phải là xiềng xích. Hãy để ta giúp em."
Linh lực trắng muốt, tinh thuần của nàng bắt đầu len lỏi vào từng kẽ hở của phù văn đen tối. Đây là sự giao hòa giữa sự dịu dàng hiện đại và pháp thuật tu tiên. Sợi xích vàng bắt đầu rung rinh, nó không gãy, mà dần dần tan chảy, hóa thành một luồng khí vàng kim lảng vảng quanh cổ chân nàng rồi biến mất. Lục Diệt đã dùng chính tâm huyết của mình để đúc nó, nên khi tâm ý của Nhược Hy chạm đến sự chân thành nhất, phong ấn đã tự nguyện nới lỏng.
Nhược Hy ngay lập tức lao ra khỏi tẩm điện. Nàng không đi về hướng chiến trường ngay, mà chạy thẳng về phía Tây Ma Cung. Ở đó, Tiểu Đậu và năm đứa trẻ khác đang co quắp dưới một gầm bàn đá, gương mặt lấm lem nước mắt và tro bụi.
"Mẹ nuôi!" Tiểu Đậu nhìn thấy nàng, òa khóc nức nở chạy lại ôm chầm lấy chân Nhược Hy. "Cha nuôi đi đánh nhau với đám người xấu rồi, anh ấy nói nếu không thắng sẽ không cho chúng con gặp mẹ nữa."
Nhược Hy xoa đầu lũ trẻ, lòng đau như cắt: "Đừng sợ, có ta ở đây rồi. Các con nghe này, mau theo đường hầm bí mật dưới mật đạo tẩm cung mà chạy ra phía sau thác nước. Ở đó có kết giới ta đã chuẩn bị sẵn, hãy trốn vào đó và đừng ra ngoài cho đến khi ta đến đón."
"Còn mẹ? Mẹ đi đâu?"
"Ta đi tìm cha các con. Ta phải mang anh ấy về."
Sau khi tiễn lũ trẻ đi, Nhược Hy vận dụng toàn bộ tu vi vừa có, đạp lên những ngọn cây rừng già mà lao về phía biên giới Rừng Chết. Cảnh tượng hiện ra trước mắt nàng khiến nàng lạnh sống lưng.
Lục Diệt đang đứng giữa một biển xác chết. Y phục đen của hắn đã bị máu nhuộm đến không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu. Hắn như một vị thần chết điên cuồng, tay không xé nát pháp bảo của một vị trưởng lão Tiên môn. Đôi mắt hắn hoàn toàn biến thành một màu đỏ rực vô hồn, ma khí xung quanh hắn đã hóa thành hình thù của những con rồng đen khổng lồ, đang gào thét đòi nuốt chửng tất cả.
"Cố Cửu Diệt! Dừng lại!"
Tiếng hét của Nhược Hy vang vọng giữa chiến trường, mỏng manh nhưng lại khiến vạn quân phải khựng lại. Lục Diệt quay đầu, mái tóc đẫm máu che khuất nửa khuôn mặt. Khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của nàng giữa làn khói súng, ma khí trong người hắn bỗng chốc bạo loạn.
Hắn không vui mừng khi thấy nàng thoát ra, trái lại, hắn gầm lên đầy tuyệt vọng: "Tại sao chị lại đến đây? Quay về! Trở về cái lồng của chị ngay lập tức!"
Hắn sợ. Hắn sợ máu của những kẻ này sẽ vấy bẩn nàng. Hắn sợ vạn tiễn ngoài kia sẽ vô tình chạm vào làn da ngọc ngà mà hắn nâng niu bấy lâu.
Nhược Hy không lùi lại, nàng bước từng bước qua những thanh kiếm gãy, đi thẳng về phía Ma Tôn đang phát điên. Đám tu sĩ Chính đạo định nhân cơ hội nàng xuất hiện để tấn công, nhưng Lục Diệt đã nhanh hơn. Một cái phất tay của hắn khiến mặt đất xung quanh Nhược Hy nổ tung, tạo thành một vòng tròn lửa đen bảo vệ nàng tuyệt đối.
"Chị muốn chết sao?" Lục Diệt lao đến, bóp chặt lấy vai nàng, đôi mắt đỏ ngầu gườm gầy nhìn nàng. "Chị nghĩ em sẽ cảm động vì chị đến đây sao? Không! Em chỉ thấy muốn giết hết sạch bọn chúng nhanh hơn để lại nhốt chị vào!"
Nhược Hy không nói một lời, nàng bất ngờ vươn tay, ôm lấy gương mặt đầy máu của hắn, rồi đặt lên đôi môi lạnh lẽo kia một nụ hôn nồng cháy. Giữa chiến trường vạn người, giữa mùi máu tanh nồng và tiếng gào thét, nụ hôn của nàng như một đóa sen trắng nở rộ trong địa ngục.
Lục Diệt sững sờ, toàn thân hắn cứng đờ. Ma khí cuồng bạo đang gào thét bỗng chốc im bặt. Nàng không sợ hắn, nàng không ghê tởm hắn, nàng đang dâng hiến cho hắn chút hơi ấm cuối cùng giữa cơn điên.
"Về nhà thôi, Cửu Diệt." Nhược Hy thầm thì khi rời môi hắn, đôi mắt nàng chứa đựng một sức mạnh chữa lành vô tận. "Lũ trẻ đang đợi chúng ta ăn cơm."
Trái tim Ma Tôn run rẩy. Hắn nhìn xuống bàn tay đẫm máu của mình, rồi nhìn vào đôi mắt bao dung của người phụ nữ trước mặt. Sát niệm trong hắn dần tan biến, thay vào đó là một loại dục vọng khác, sâu đậm và ấm áp hơn. Hắn vòng tay ôm chặt lấy nàng, mặc kệ sự chứng kiến của cả thiên hạ.
"Được, chúng ta về nhà. Nhưng tối nay... chị phải tự tay đeo lại sợi xích kia vào cổ chân mình cho em xem."
Nàng thở dài, khẽ gật đầu. Cô biết, cuộc đời mình từ nay sẽ là một cuộc chiến không hồi kết để giữ cho con quỷ này không sa ngã, một cuộc chiến nồng nàn trong sự chiếm hữu điên cuồng.