MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 12

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 12

934 từ · ~5 phút đọc

Đêm hôm đó, Rừng Chết yên tĩnh đến lạ thường sau cơn bão máu. Ánh trăng tím tà mị rọi xuống mái vòm của Ma Cung, hắt lên những tảng đá đen bóng loáng một màu lạnh lẽo. Lục Diệt không nói một lời nào kể từ khi bế Nhược Hy trở về từ chiến trường. Sự im lặng của hắn không phải là sự bình lặng, mà là điềm báo của một cơn sóng thần đang tích tụ dưới đáy biển sâu.

Vừa bước vào tẩm điện, Lục Diệt dùng chân đá mạnh, cánh cửa đá đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Hắn đặt Nhược Hy xuống giường, nhưng không hề dịu dàng như mọi khi. Đôi bàn tay hắn vẫn còn vương mùi máu, thô bạo ép chặt hai tay nàng lên đỉnh đầu.

"Chị có biết mình vừa làm gì không?" Giọng Lục Diệt khản đặc, hơi thở nóng rực phả vào mặt Nhược Hy. "Chị dùng linh lực của em để bẻ gãy sự bảo vệ của em. Chị liều mạng chạy vào giữa làn kiếm của lũ đạo đức giả đó... Chị muốn em phát điên đến mức nào nữa mới vừa lòng?"

Nhược Hy nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực đang long lên vì giận dữ và sợ hãi của hắn. Cô không né tránh, cũng không sợ hãi: "Nếu ta không đi, em sẽ trở thành một con quỷ không thể quay đầu. Lục Diệt, ta không muốn nhìn thấy người ta yêu thương nhất trở thành kẻ thù của cả thế gian."

"Người ta yêu thương nhất?" Lục Diệt cười khẩy, nụ cười mang theo sự vặn vẹo đau đớn. "Nếu yêu em, tại sao lại muốn thoát khỏi em? Chị biết không, lúc nhìn thấy chị biến mất khỏi tẩm điện, em đã nghĩ... em sẽ giết sạch tất cả sinh linh trên mảnh đất này, sau đó tự kết liễu trước mặt chị. Để chị phải nhìn thấy thế giới này tàn lụi vì sự rời đi của chị!"

Hắn cúi xuống, nghiến ngấu đôi môi nàng bằng một sự trừng phạt thô bạo. Nụ hôn mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, như muốn nuốt chửng linh hồn nàng vào trong cơ thể hắn. Nhược Hy run rẩy, vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Cô nhận ra, lần này Lục Diệt thực sự đã bị nỗi sợ mất mát đẩy lên đỉnh điểm của sự hắc hóa.

"Chị thích tự do đến thế sao?" Lục Diệt buông môi nàng ra, bàn tay hắn trượt xuống, thô bạo xé toạc lớp áo lót mỏng manh của Nhược Hy. "Vậy đêm nay, em sẽ cho chị thấy... cái giá của tự do là gì."

Trong ánh sáng mờ ảo của viên dạ minh châu, cơ thể Nhược Hy hiện ra như một khối ngọc trắng ngần giữa đống lụa đen hỗn độn. Lục Diệt nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái xen lẫn dục vọng đen tối. Hắn không dùng ma lực, mà dùng chính sức mạnh thể chất của một nam nhân trưởng thành để khống chế nàng. Mỗi nụ hôn của hắn rơi xuống như những dấu ấn nô lệ, đóng dấu lên làn da mịn màng của cô.

Đêm đó, tẩm điện tràn ngập hơi thở dồn dập và tiếng xiềng xích vàng va chạm vào nhau. Lục Diệt thực hiện lời hứa của mình, hắn bắt Nhược Hy phải tự tay đeo lại sợi xích vào chân mình trong lúc cơ thể cả hai đang hòa làm một. Sự nhục nhã xen lẫn khoái cảm tê dại khiến Nhược Hy bật khóc. Cô vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn đầy sẹo của hắn, nức nở gọi tên "Cửu Diệt".

Mỗi tiếng gọi của nàng lại khiến hắn thêm điên cuồng. Hắn chiếm đoạt nàng như muốn khảm nàng vào xương tủy, dùng sự nồng cháy của thể xác để lấp đầy hố sâu thăm thẳm của sự cô độc trong lòng mình.

"Đừng bao giờ rời đi nữa..." Hắn thì thầm vào tai nàng khi cơn sóng tình đạt đến đỉnh điểm. "Dù là địa ngục, chị cũng phải ở đây với em."

Sáng hôm sau, khi Nhược Hy vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ mê mệt, một thị vệ thân tín của Lục Diệt run rẩy quỳ bên ngoài cửa điện báo cáo qua truyền âm:

"Tôn thượng, có một nam tử tự xưng là người quen cũ của Thánh nữ đang đứng trước kết giới Rừng Chết. Hắn nói... hắn đến để đưa nàng về nhà."

Lục Diệt đang vuốt ve những lọn tóc của Nhược Hy, nghe thấy vậy, ánh mắt hắn lập tức lạnh thấu xương. Sát khí bùng phát khiến căn phòng đột ngột giảm xuống âm độ. Hắn nhìn người phụ nữ đang ngủ say trong lòng mình, rồi nhìn sợi xích vàng rực rỡ dưới chân nàng, khẽ nhếch môi cười tàn nhẫn.

"Người quen cũ? Đưa về nhà?"

Hắn chậm rãi đứng dậy, khoác lên mình bộ bào đen thêu rồng máu, tỏa ra uy áp của một vị Ma Chủ thực thụ.

"Để ta xem, kẻ nào gan lớn đến mức muốn cướp ánh trăng của Ma Tôn."

Hắn bước ra khỏi điện, để lại một kết giới bảo vệ còn dày đặc hơn trước. Hắn không biết rằng, người đang đứng ngoài kia chính là "Thanh mai trúc mã" của Nhược Hy ở thế giới hiện đại, cũng là người đã cùng cô lớn lên trong trại mồ côi năm nào – kẻ duy nhất biết được bí mật về linh hồn thực sự của nàng.