MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMa Tôn Chỉ Ngoan Với TaChương 13

Ma Tôn Chỉ Ngoan Với Ta

Chương 13

1,477 từ · ~8 phút đọc

Bầu không khí bên ngoài kết giới Rừng Chết căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để thiêu rụi cả bầu trời. Sương mù xám xịt bị xé toạc bởi một luồng kim quang chính trực. Đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết là một nam tử mặc trường bào trắng thêu họa tiết mây xanh, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định đến lạ lùng. Đó là Lâm Phong – người từng là anh cả ở trại mồ côi nơi Nhược Hy lớn lên, người duy nhất cũng bị cuốn vào thế giới này và đang mang thân phận Thánh tử của phái Thiên môn.

Lục Diệt từ trong làn khói đen bước ra, mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất dưới chân nứt toác. Hắn khoác vội chiếc bào đen, lồng ngực vẫn còn vương những vết cào đỏ hồng – minh chứng cho sự nồng nhiệt với Nhược Hy vài canh giờ trước. Nhìn thấy Lâm Phong, bản năng của một con thú săn mồi trong Lục Diệt trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn cảm nhận được hơi thở của Nhược Hy trên người nam tử kia, một loại liên kết linh hồn mà hắn chưa từng có được với nàng.

"Ngươi là ai?" Lục Diệt cất tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền từ địa ngục, đầy rẫy sát cơ.

Lâm Phong không hề nao núng, thanh linh kiếm trong tay rít lên từng hồi: "Ta đến để mang Nhược Hy đi. Ngươi đã xích nàng, giam cầm nàng trong bóng tối này quá lâu rồi. Lục Diệt, nàng không thuộc về thế giới bẩn thỉu này, nàng thuộc về ánh sáng, thuộc về nơi chúng ta bắt đầu."

Hai chữ "chúng ta" rơi vào tai Lục Diệt như một gáo dầu sôi tạt vào đống lửa. Hắn cười, một điệu cười điên dại khiến đám ma vật xung quanh cũng phải run rẩy: "Ánh sáng? Nơi bắt đầu? Ngươi tưởng mình hiểu nàng sao? Chính bàn tay 'ánh sáng' của nàng đã nuôi dưỡng ta, chính cơ thể 'thanh khiết' của nàng đã thuộc về ta. Ngươi lấy tư cách gì mà đòi mang nàng đi?"

Lục Diệt phất tay, một luồng ma khí khổng lồ hóa thành hình bàn tay quỷ, lao thẳng về phía Lâm Phong. Lâm Phong nhanh nhẹn kết ấn, tạo ra một lá chắn kim quang rực rỡ. "Rầm!" Tiếng nổ vang dội chấn động cả khu rừng.

Trong lúc đó, tại tẩm điện, Nhược Hy bị chấn động mạnh làm tỉnh giấc. Cổ chân nàng đau nhói vì sợi xích vàng rung lên dữ dội. Qua thần giao cách cảm yếu ớt còn vương lại từ đêm qua, nàng cảm nhận được sự điên cuồng và nỗi sợ hãi tột cùng của Lục Diệt. Hắn đang sợ mất nàng.

Nhược Hy cố gắng dùng chút linh lực còn lại để nhìn ra bên ngoài qua gương nước. Khi thấy gương mặt của Lâm Phong, nàng sững sờ. "Anh Lâm Phong? Sao anh lại ở đây?" Ký ức về những ngày đói khổ ở trại mồ côi, nơi Lâm Phong luôn nhường miếng cơm cuối cùng cho nàng ùa về. Nhưng ngay sau đó, nàng nhìn thấy Lục Diệt đang lao vào trận chiến với một sự tàn nhẫn chưa từng thấy. Hắn không chỉ muốn thắng, hắn muốn xé nát kẻ đang đứng trước mặt.

"Dừng lại! Lục Diệt! Đừng giết anh ấy!" Nhược Hy hét lên trong vô vọng, âm thanh bị kết giới của tẩm điện chặn lại hoàn toàn.

Bên ngoài, trận chiến đã đến hồi gay cấn. Lục Diệt dùng ma lực hóa thành hàng vạn sợi xích đen, vây khốn Lâm Phong vào giữa. Hắn tiến lại gần, đôi mắt đỏ rực như muốn thiêu cháy đối phương: "Ngươi nói nàng thuộc về ánh sáng? Để ta cho ngươi thấy, ánh sáng của ngươi khi ở dưới thân ta sẽ rên rỉ như thế nào."

Lục Diệt vung tay, một chiêu "Ma Sát Chưởng" đánh thẳng vào lồng ngực Lâm Phong. Lâm Phong phun ra một ngụm máu tươi, quỳ sụp xuống, nhưng ánh mắt vẫn không hề bỏ cuộc: "Ngươi chỉ... chiếm hữu được thể xác nàng... linh hồn nàng vĩnh viễn không bao giờ chấp nhận một kẻ sát nhân như ngươi... Lục Diệt, nàng thương hại ngươi, không phải yêu ngươi!"

"Thương hại?" Hai chữ này là cái gai nhọn nhất đâm vào tim Lục Diệt. Hắn gầm lên, bàn tay bóp nghẹt cổ Lâm Phong, nhấc bổng hắn lên không trung. "Vậy thì ta sẽ để nàng chứng kiến cảnh ta giết chết cái gọi là 'quá khứ' của nàng. Để nàng biết, trên đời này chỉ có mình Lục Diệt ta là thật!"

Đúng lúc Lục Diệt định xuống tay giết chết Lâm Phong, một luồng sáng trắng tinh khôi đột ngột bùng nổ từ hướng Ma Cung. Nhược Hy đã liều mạng đốt cháy cả nguyên thần của mình để phá vỡ kết giới tẩm điện. Nàng xuất hiện giữa chiến trường, làn da trắng bệch, khóe môi chảy ra một dòng máu tươi do bị phản phệ.

"Lục Diệt... dừng tay..." Nàng ngã quỵ xuống mặt đất đầy tro bụi.

Lục Diệt khựng lại. Thấy Nhược Hy trọng thương, hắn lập tức buông Lâm Phong ra, lao đến ôm lấy nàng. Sự điên cuồng biến mất, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ: "Chị! Tại sao chị lại làm vậy? Chị vì hắn mà dám đốt cháy nguyên thần?"

Nhược Hy bấu chặt lấy tay áo hắn, giọng nói thều thào nhưng kiên định: "Anh ấy... là người thân duy nhất của ta ở thế giới kia. Nếu em giết anh ấy, em cũng sẽ giết chết chút phần người cuối cùng trong ta. Lục Diệt, đừng để ta phải hận em."

Lục Diệt nhìn nàng, rồi nhìn Lâm Phong đang thoi thóp. Một sự ghen tuông vặn vẹo bóp nghẹt lồng ngực hắn. Hắn cúi xuống, hôn lên vết máu trên môi nàng, nụ hôn nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu và đắng cay.

"Chị vì hắn mà đe dọa em sao? Được... em không giết hắn." Lục Diệt cười lạnh, ánh mắt lóe lên một tia độc địa. "Nhưng em sẽ phế đi tu vi của hắn, ném hắn vào địa ngục của Ma giới. Để hắn sống mà chứng kiến cảnh chúng ta ân ái mỗi ngày. Để hắn biết, dù là quá khứ hay tương lai, chị cũng chỉ có thể là của một mình em."

Hắn bế thốc Nhược Hy lên, mặc kệ sự phản kháng yếu ớt của nàng. Hắn quay sang đám thuộc hạ Ma tộc: "Giam giữ tên Thánh tử này vào thủy ngục. Đừng để hắn chết, ta muốn hắn phải nhìn thấy Thánh nữ của hắn bị ta vấy bẩn đến mức nào."

Trở về tẩm điện, Lục Diệt ném Nhược Hy xuống giường ngọc. Hắn không hề xoa dịu vết thương cho nàng ngay, mà lại dùng xích vàng khóa cả hai tay nàng lên đầu giường.

"Lục Diệt, em điên rồi!" Nhược Hy hét lên.

"Phải, em điên rồi. Điên vì chị!" Lục Diệt thô bạo xé toạc y phục của nàng, áp sát cơ thể nóng rực của mình vào làn da lạnh lẽo vì mất máu của cô. "Đêm nay, em sẽ khiến chị quên sạch cái tên Lâm Phong đó. Trong đầu chị, trong thân thể chị, chỉ được phép chứa đựng một mình em."

Hắn chiếm đoạt nàng bằng một sự trừng phạt nồng cháy chưa từng có. Những sự động chạm không còn dịu dàng như đêm trước, mà mang theo sự khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Nhược Hy bị cuốn vào cơn lốc của dục vọng và nỗi đau, tiếng xiềng xích vàng va chạm vào giường đá tạo nên những âm thanh ám ảnh. Lục Diệt hôn lên từng giọt nước mắt của nàng, thầm thì những lời yêu đương đầy ma tính:

"Nói đi... chị là của ai? Nói là chị chỉ yêu mình em thôi!"

Nhược Hy nghẹn ngào trong khoái cảm và tủi nhục: "Của em... ta là của em... Lục Diệt..."

Sự chữa lành giờ đây đã trở thành sự cộng sinh đầy tội lỗi. Nhược Hy biết, nàng không thể rời bỏ hắn, vì hắn là bóng tối do chính tay nàng nuôi dưỡng. Mà bóng tối, khi đã chạm vào ánh sáng, sẽ chỉ muốn nuốt chửng lấy nó để vĩnh viễn không phải cô đơn lần nữa.

Ở sâu dưới thủy ngục, Lâm Phong nghe thấy tiếng chuông gió của Ma Cung vang lên theo nhịp điệu của sự hoan lạc, tim hắn đau thắt lại. Hắn thề, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, hắn cũng phải cứu Nhược Hy thoát khỏi con quỷ đội lốt người này.