Sau đêm hoan lạc đẫm nước mắt và sự trừng phạt, Ma Cung chìm vào một bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Cố Cửu Diệt ngồi bên giường, tay vân vê sợi xích vàng trên cổ tay Thẩm Nhược Hy. Hắn không còn là đứa trẻ ngoan ngoãn cầu xin sự xoa đầu của nàng nữa, mà là một vị đế vương của bóng tối, kẻ vừa mới nếm trải vị ngọt của sự chiếm hữu tuyệt đối.
"Chị tỉnh rồi?" Lục Diệt thầm thì, thanh âm khàn đặc. Hắn bưng đến một bát canh linh dược tỏa hương thơm ngào ngạt, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Nhược Hy nhìn bát canh, rồi nhìn vết hằn đỏ trên cổ tay mình do bị trói quá chặt đêm qua. Nàng quay mặt đi, giọng nói khàn khàn vì kiệt sức: "Em muốn giam ta đến bao giờ? Lục Diệt, đây không phải là yêu, đây là giam cầm."
Lục Diệt khẽ cười, một nụ cười đầy tà khí. Hắn đặt bát canh xuống, bất ngờ bế xốc nàng lên, đi thẳng về phía ban công đá hướng ra phía Tây của điện. Từ đây, Nhược Hy có thể nhìn thấy một khu vườn nhỏ – nơi Tiểu Đậu và những đứa trẻ mồ côi đang ngồi thu mình một góc, xung quanh là những lính gác Ma tộc cao lớn với vũ khí sáng loáng.
"Chị nhìn xem, lũ trẻ đang rất ngoan." Lục Diệt tựa cằm lên vai nàng, hơi thở nóng hổi lướt qua làn da cổ nhạy cảm. "Nhưng sự ngoan ngoãn của chúng phụ thuộc vào chị. Nếu chị còn có ý định bỏ trốn cùng tên Thánh tử kia, hoặc nếu chị dám nhìn hắn bằng ánh mắt luyến tiếc thêm một lần nữa... em không chắc mình sẽ làm gì với 'gia đình nhỏ' mà chị dày công xây dựng đâu."
Nhược Hy rùng mình, cả người run rẩy: "Em... em dùng cả lũ trẻ để uy hiếp ta? Chúng coi em là cha nuôi, Lục Diệt!"
"Cha nuôi?" Lục Diệt siết chặt eo nàng, ép nàng đối diện với mình. Đôi mắt đỏ rực của hắn xoáy sâu vào đồng tử của cô như muốn đọc thấu linh hồn. "Em không cần làm cha của ai cả. Em chỉ cần làm người đàn ông duy nhất của chị. Chị dạy em làm người tốt, nhưng thế giới này lại dạy em rằng: kẻ tốt luôn mất đi thứ mình yêu, còn kẻ ác thì có được tất cả."
Hắn ép nàng vào vách đá, bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp trung y mỏng manh, vuốt ve những dấu vết hoan lạc chưa kịp tan. Nhược Hy cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ trước mặt lũ trẻ phía xa. Sự tương phản giữa sự trong sáng của khu vườn và dục vọng đen tối của tẩm điện khiến cô cảm thấy nghẹt thở.
Trong lúc đó, dưới thủy ngục sâu thẳm, Lâm Phong đang phải chịu đựng sự gặm nhấm của ma độc. Tuy nhiên, Lục Diệt đã nhầm lẫn khi đánh giá thấp sức mạnh tinh thần của một người cũng đến từ hiện đại. Lâm Phong dùng một loại mật mã bằng tay mà chỉ những đứa trẻ ở trại mồ côi mới hiểu, ra hiệu cho một con hạc giấy nhỏ bay về phía Tiểu Đậu khi nó đang lén lút đến gần cửa ngục để đưa nước.
Tiểu Đậu là một đứa trẻ thông minh. Nó nhận ra ký hiệu của "Anh Lâm Phong". Trong lòng đứa trẻ, ranh giới giữa Chính và Tà rất mong manh, nó chỉ biết rằng người cha nuôi hiện tại đang làm mẹ nó khóc, còn người chú trong ngục đang tìm cách cứu họ.
Trở lại tẩm điện, Lục Diệt dường như muốn khảm Nhược Hy vào giường ngọc vĩnh viễn. Hắn dùng môi lưỡi để xoa dịu vết thương của nàng, nhưng hành động lại tràn đầy tính xâm lược. Hắn bắt nàng phải uống hết bát canh linh dược, mỗi ngụm canh đều kèm theo một nụ hôn nồng cháy.
"Từ hôm nay, chị không cần linh lực nữa. Em sẽ là linh lực của chị. Chị không cần đôi chân này để đi đâu cả, em sẽ là đôi chân của chị." Hắn thầm thì, bàn tay trượt xuống phía dưới, tách đôi chân nàng ra một cách thô bạo nhưng đầy mê đắm. "Nói đi... chị không cần Lâm Phong, đúng không?"
Nhược Hy bị cuốn vào cơn sóng tình đầy cuồng nhiệt của hắn, trí óc nàng trở nên mụ mẫm. Cô vừa yêu thương đứa trẻ mình đã nuôi lớn, vừa sợ hãi kẻ bạo chúa đang chiếm đoạt mình. Trong cơn mê loạn, cô chỉ có thể thốt lên: "Chỉ có em... Lục Diệt... ta chỉ có em..."
Lục Diệt thỏa mãn gầm nhẹ, hắn đẩy nàng lên đỉnh điểm của sự sung sướng xen lẫn đau đớn. Hắn không biết rằng, bên ngoài cánh cửa kia, Tiểu Đậu đang lén lút giấu một mảnh ngọc giản mà Lâm Phong gửi gắm. Một kế hoạch vượt ngục đang ngấm ngầm diễn ra ngay dưới mũi vị Ma Tôn điên cuồng.
Cuộc chiến thực sự không nằm ở pháp thuật, mà nằm ở chỗ: Liệu sự chữa lành của Nhược Hy có đủ sức ngăn cản sự chiếm hữu đang dần biến thành ác mộng của Lục Diệt, hay chính nàng sẽ bị bóng tối ấy nuốt chửng hoàn toàn?
Đêm ấy, khi Lục Diệt ngủ say với tư thế ôm chặt lấy Nhược Hy như sợ nàng biến mất, Tiểu Đậu đã lén đến bên ngoài cửa điện, khẽ gõ ba tiếng theo nhịp điệu mật mã. Nhược Hy mở mắt trong bóng tối, nhìn sợi xích vàng rực rỡ dưới chân, lòng nàng dậy sóng.