Tiếng chuông gió treo bên hiên tẩm điện khẽ rung lên những nhịp điệu khô khốc, báo hiệu một đêm giông bão sắp sửa đổ ập xuống Ma Cung. Thẩm Nhược Hy nằm trong vòng tay của Lục Diệt, lồng ngực hắn phập phồng đều đặn nhưng cánh tay lại siết chặt lấy eo nàng như một gông cùm bằng thịt.
Ba tiếng gõ nhịp mật mã của Tiểu Đậu bên ngoài cửa khiến dây thần kinh của Nhược Hy căng như dây đàn. Nàng biết, Lâm Phong đã sắp xếp xong mọi thứ. Nếu đêm nay nàng không đi, Lâm Phong sẽ bị ma độc ăn mòn đến chết, và lũ trẻ sẽ mãi mãi sống dưới cái bóng tàn bạo của một Ma Tôn không có tính người.
Nhược Hy nén hơi thở, nhẹ nhàng dùng linh lực Thanh Khiết để xoa dịu thần thức của Lục Diệt, khiến hắn chìm sâu hơn vào giấc ngủ. Nàng run rẩy tháo sợi xích vàng – thứ mà giờ đây nàng đã biết cách hóa giải bằng chính tâm ý của mình. Từng bước chân trần chạm xuống nền đá lạnh lẽo, Nhược Hy cảm thấy như trái tim mình đang bị xé làm đôi. Một nửa muốn chạy trốn khỏi sự chiếm hữu điên rồ này, một nửa lại đau đớn không nỡ bỏ lại "đứa trẻ" mà nàng đã dành cả thanh xuân để chữa lành.
Vừa bước ra khỏi cửa điện, Tiểu Đậu đã chờ sẵn với đôi mắt đỏ hoe. Nó dẫn nàng đi theo lối mật đạo nhỏ hẹp dẫn thẳng xuống thủy ngục. Tại đó, Lâm Phong đang bị treo trên giá gỗ, y phục trắng đã nát tươm, máu và ma khí quấn lấy nhau tạo thành những vết sẹo kinh hoàng.
"Anh Lâm Phong!" Nhược Hy nghẹn ngào, dùng chút tu vi cuối cùng bẻ gãy gông xiềng.
Lâm Phong ngẩng đầu, nụ cười yếu ớt hiện lên trên gương mặt tái nhợt: "Em đến rồi... Nhanh lên, Nhược Hy... Chúng ta phải đưa lũ trẻ ra khỏi đây trước khi hắn tỉnh dậy."
Nhưng, vận mệnh luôn thích đùa giỡn với con người. Ngay khi họ vừa dìu nhau ra đến cửa thác nước của Rừng Chết, một luồng ma áp kinh thiên động địa đột ngột giáng xuống. Cây cối xung quanh bị nghiền nát thành bình địa. Giữa làn khói đen kịt, Lục Diệt đứng đó, trên người chỉ khoác hờ chiếc áo bào, lồng ngực phanh rộng để lộ những vết cào rướm máu do chính Nhược Hy để lại đêm qua.
Gương mặt hắn lúc này không còn là sự giận dữ, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào bàn tay Nhược Hy đang dìu lấy Lâm Phong.
"Chị lại chọn hắn."
Giọng Lục Diệt không cao, nhưng nó chứa đựng sự sụp đổ của cả một thế giới. Hắn cười, tiếng cười khản đặc phát ra từ lồng ngực đang rung lên bần bật: "Em đã cho chị tất cả. Em đã cố gắng làm một người tốt theo ý chị. Nhưng hóa ra... sự dịu dàng của chị chỉ là liều thuốc độc để em lơ là cảnh giác, để chị có cơ hội chạy đến bên nam nhân khác?"
"Lục Diệt, nghe ta giải thích..." Nhược Hy bước lên một bước, chắn trước mặt Lâm Phong và lũ trẻ.
"Im miệng!" Lục Diệt gầm lên, ma khí hóa thành một bàn tay khổng lồ tóm chặt lấy Nhược Hy, kéo phắt nàng về phía hắn. Hắn bóp nghẹt cổ nàng, ép nàng nhìn vào cảnh tượng phía sau: Ma quân đang bao vây Lâm Phong và lũ trẻ. "Chị muốn cứu chúng sao? Được, vậy thì hãy nhìn chúng chết đi!"
"Không! Đừng giết chúng!" Nhược Hy hét lên, nước mắt giàn giụa. "Lục Diệt, nếu em giết chúng, ta sẽ tự bạo nguyên thần ngay tại đây!"
Cánh tay Lục Diệt run lên. Sự đe dọa của nàng là đòn chí mạng duy nhất đánh gục được hắn. Hắn buông cổ nàng ra, nhưng ngay sau đó lại thô bạo vác nàng lên vai, quay người đi về phía cung điện.
"Đưa lũ trẻ về lại điện phía Tây. Còn tên Thánh tử kia... vứt hắn ra khỏi Rừng Chết sau khi đã phế sạch kinh mạch. Ta muốn hắn sống để nhìn thấy ta biến chị của hắn thành loại người gì!"
Lục Diệt ném Nhược Hy xuống giường ngọc, lần này hắn không dùng xích vàng nữa. Hắn dùng chính cơ thể mình để giam cầm nàng. Hắn xé toạc lớp áo choàng của nàng, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và cuồng si.
"Chị muốn làm mẹ của chúng, muốn làm thánh nữ cứu thế sao?" Lục Diệt ép sát cơ thể nóng rực của mình vào nàng, nụ hôn của hắn mang theo vị máu và sự hận thù. "Đêm nay, em sẽ khiến chị chỉ có thể làm người đàn bà của Ma đầu này. Chị thích cứu người sao? Vậy thì hãy dùng cơ thể này mà cứu lấy cái mạng hèn mọn của Lâm Phong đi!"
Sự hoan lạc đêm nay không còn là sự giao hòa linh hồn, mà là một trận chiến của dục vọng và sự chiếm hữu cực đoan. Lục Diệt điên cuồng đòi hỏi, hắn để lại những dấu răng trên bờ vai trắng ngần của nàng, dùng sự nồng cháy của xác thịt để xua đi nỗi sợ bị bỏ rơi. Nhược Hy bị cuốn vào cơn lốc của sự đau đớn và khoái cảm tột cùng. Cô nhận ra, mình càng cố gắng chữa lành, con quỷ này lại càng bám chặt lấy cô hơn.
Hắn hôn lên những giọt nước mắt của cô, thầm thì đầy ma tính: "Chị ơi, nói đi... chị là của ai? Nếu chị không nói, em sẽ giết một đứa trẻ ngoài kia."
"Của em... ta là của em..." Nhược Hy nức nở, vòng tay ôm lấy cái đầu đang vùi vào ngực mình của hắn.
Trong giây phút cao trào, Lục Diệt gục đầu vào vai nàng, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng nức nỡ của Nhược Hy. Hắn biết mình đã thắng, nhưng cũng biết mình đã vĩnh viễn đánh mất đi sự trong sáng trong ánh mắt của người phụ nữ mình yêu.
Bên ngoài, Rừng Chết chìm trong bóng tối vĩnh hằng. Ma Tôn đã không còn là đứa trẻ cần được che chở, hắn đã thực sự trở thành chiếc lồng giam cầm duy nhất của đời nàng.