MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMặc Bạch Quy ĐồChương 1: THÀNH VÔ VỌNG, KIẾM TRONG SƯƠNG

Mặc Bạch Quy Đồ

Chương 1: THÀNH VÔ VỌNG, KIẾM TRONG SƯƠNG

2,602 từ · ~14 phút đọc

Thành Vô Vọng không có mặt trời.

Nơi này nằm ở rìa của lục đạo, là một vùng đất bị lãng quên giữa dòng chảy của thời gian. Bầu trời nơi đây vĩnh viễn là một màu xám đục ngầu, dày đặc những làn sương oán khí không bao giờ tan. Ở Vô Vọng, vạn vật chỉ tồn tại dưới hai sắc thái: đen của những đống đổ nát, của bùn lầy, của tội lỗi; và trắng của lớp sương mù lạnh lẽo, của những dải lụa đưa tiễn linh hồn.

Vân Triệt chậm rãi bước đi trên con đường lát đá xanh đã nứt vỡ. Tiếng gậy gỗ gõ nhẹ xuống mặt đất vang lên đều đặn, phá tan bầu không khí đặc quánh của buổi hoàng hôn không có ánh sáng. Y mặc một bộ trường bào màu trắng tinh khôi, vạt áo sạch sẽ đến mức đối lập hoàn toàn với sự dơ bẩn của những con hẻm xung quanh. Trên mắt y là một dải lụa trắng thắt chặt, che đi đôi mắt vốn dĩ không còn nhìn thấy ánh sáng từ lâu.

Vân Triệt là một kiếm sư, nhưng y không sát sinh. Y thanh tẩy.

"Oán khí hôm nay nặng quá."

Y khẽ lẩm bẩm, giọng nói thanh lãnh như tiếng ngọc chạm vào nhau, tan biến vào trong gió lạnh. Thanh kiếm gãy giắt bên hông y khẽ rung lên, một luồng khí tức thanh khiết tỏa ra từ chuôi kiếm, xua tan một chút sương mù đang cố bám lấy tà áo y.

Đột nhiên, tiếng gậy gỗ dừng lại.

Vân Triệt nghiêng đầu, đôi tai nhạy bén của y bắt được một âm thanh lạ. Đó không phải là tiếng rít gào của oán linh, cũng không phải tiếng gió rít qua khe cửa. Đó là tiếng thở dốc nặng nề, tiếng máu tươi tí tách rơi xuống đống lá mục, và cả mùi hương của một loài hoa lạ — một mùi hương thanh khiết nhưng lại nồng nặc vị sắt của máu.

Huyết mạch cấm kỵ.

Vân Triệt nhíu mày. Ở thành Vô Vọng này, kẻ sống vốn đã hiếm, kẻ mang huyết mạch đặc biệt lại càng là mồi ngon cho lũ oán linh đang đói khát. Y xoay người, bước chân vốn chậm rãi bỗng chốc trở nên hư ảo, bóng trắng lướt đi trong sương mù nhanh như một tia chớp.

Tại một góc tường đổ nát phía Đông thành, một thiếu niên đang ngã gục. Hắc y trên người hắn rách nát, thấm đẫm máu đến mức chuyển sang màu đen thẫm kỳ dị. Hắn nắm chặt một thanh đoản đao gãy, đôi mắt đỏ rực như lửa cháy giữa đêm đen, trừng trừng nhìn vào hư không phía trước.

Xung quanh hắn, hàng chục bóng đen mờ ảo đang vây quanh. Đó là những oán linh cấp thấp, chúng không có hình hài cụ thể, chỉ là những luồng khí đen ngòm với đôi mắt xanh lét, phát ra những tiếng cười khành khạch ghê rợn. Chúng ngửi thấy mùi máu của hắn — thứ máu ngọt ngào và đầy quyền năng có thể giúp chúng hóa hình.

"Cút... cút đi..."

Giọng nói của thiếu niên khản đặc, hắn cố gắng vung đoản đao nhưng sức cùng lực kiệt, cơ thể run lên bần bật. Một con oán linh to lớn nhất lao đến, móng vuốt đen ngòm chỉ còn cách cổ họng hắn gang tấc.

Xoạt!

Một dải lụa trắng từ hư không lao tới, quấn lấy con oán linh rồi siết chặt. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, luồng hắc khí tan biến thành tro bụi.

Thẩm Nguyệt Chi trừng mắt nhìn bóng trắng vừa xuất hiện. Hắn thấy một nam nhân bạch y phiêu dật đứng chắn trước mặt mình, bóng lưng người đó thẳng tắp như tùng bách trên đỉnh tuyết sơn. Dù nam nhân đó bị bịt mắt, nhưng Thẩm Nguyệt Chi vẫn cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng ấm áp bao trùm lấy không gian.

"Oán linh thành Vô Vọng, không được vô lễ."

Vân Triệt khẽ nói, tay phải cầm lấy chuôi kiếm gãy. Y không rút kiếm, chỉ nhẹ nhàng vung vỏ kiếm ra phía trước. Một vòng tròn ánh sáng trắng lan tỏa, như một mặt hồ bị ném đá vào, gợn sóng đến đâu, oán linh tan biến đến đó. Những tiếng gào thét thảm thiết vang lên rồi lịm dần, trả lại sự yên tĩnh chết chóc cho con hẻm nhỏ.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn chằm chằm vào dải lụa trắng che mắt của vị cứu tinh. Hắn cảm thấy nực cười. Một kẻ mù lại đi cứu một kẻ sắp chết? Một người tượng trưng cho ánh sáng lại xuất hiện ở nơi tăm tối nhất thế gian này?

"Ngươi... là ai?" Thẩm Nguyệt Chi cố gắng hỏi, nhưng máu từ miệng vết thương ở ngực tuôn ra quá nhiều khiến hắn đổ gục xuống.

Vân Triệt thu hồi kiếm, chậm rãi quay người lại. Y bước đến bên cạnh thiếu niên, quỳ một gối xuống lớp bùn đất dơ bẩn mà không hề do dự. Đôi bàn tay thon dài, trắng trẻo của y chạm vào mạch đập ở cổ Thẩm Nguyệt Chi.

"Mạch tượng hỗn loạn, linh căn vỡ vụn, nhưng huyết mạch lại đang cuộn trào mạnh mẽ để tự chữa lành... Thật là một cái mạng cứng cỏi." Vân Triệt thở dài một tiếng, thanh âm mang theo một chút thương hại khó nhận ra.

Y lấy từ trong tay áo ra một lọ sứ nhỏ, đổ một viên thuốc thơm mùi thảo mộc vào miệng Thẩm Nguyệt Chi, sau đó dùng linh lực dẫn dắt dược tính lan tỏa khắp cơ thể hắn. Cảm giác đau đớn như bị xé rách dần dịu lại, Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy một luồng hơi ấm chảy vào tim, xua tan đi cái lạnh thấu xương của thành Vô Vọng.

Hắn cố gắng nhìn rõ gương mặt của người trước mắt. Dưới lớp lụa trắng, đường nét khuôn mặt của Vân Triệt thanh tú như được tạc từ ngọc, đôi môi hơi mỏng khép lại tạo nên vẻ nghiêm nghị nhưng không quá xa cách.

"Đừng nhìn nữa, ta không có mắt để nhìn lại ngươi đâu." Vân Triệt thản nhiên nói, y đưa tay bế thốc thiếu niên lên.

Thẩm Nguyệt Chi hốt hoảng, định vùng vẫy nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào: "Buông ta ra... ngươi muốn đưa ta đi đâu?"

"Về nhà của ta." Vân Triệt bước đi vững vàng, đôi chân y như có mắt, tránh được từng hòn đá cuội và vũng nước sâu trên đường. "Ở đây không lâu nữa oán linh sẽ lại kéo đến. Nếu ngươi muốn làm mồi cho chúng, ta có thể bỏ ngươi xuống ngay bây giờ."

Thẩm Nguyệt Chi im lặng. Hắn cảm nhận được lồng ngực ấm áp của người này, cảm nhận được mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể y. Đó là mùi hương duy nhất ở thành phố này không nhuốm mùi thối rữa. Hắn nhắm mắt lại, đầu tựa vào vai Vân Triệt, đôi tay run rẩy vô thức túm chặt lấy vạt áo trắng của y, để lại những vết máu loang lổ.

Vân Triệt không để ý đến bộ y phục bị vấy bẩn. Y đi xuyên qua màn sương mù dày đặc, đi qua những linh hồn vất vưởng đang phủ phục hai bên đường vì kinh sợ khí tức của y.

Nhà của Vân Triệt là một tiểu viện nằm sâu trong một khu vườn toàn hoa trắng — những bông hoa nhỏ li ti không tên, chỉ nở trong bóng tối và tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa. Đây là nơi duy nhất trong thành Vô Vọng có sinh khí.

Y đặt Thẩm Nguyệt Chi lên một chiếc giường trúc đơn sơ trong gian phòng bên cạnh. Căn phòng ngập mùi thuốc sắc và hương trầm, ấm áp hơn hẳn cái khí trời ngoài kia. Vân Triệt thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, dù y không cần ánh sáng, nhưng y biết kẻ nằm đó đang cần nó.

Y bắt đầu cởi bỏ hắc y rách nát của Thẩm Nguyệt Chi để xử lý vết thương. Khi lớp vải cuối cùng rời ra, Vân Triệt dù không nhìn thấy cũng cảm nhận được qua đầu ngón tay những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể thiếu niên. Có vết kiếm, vết roi, và cả những vết bỏng do bùa chú để lại.

"Ngươi rốt cuộc đã trải qua những gì?" Vân Triệt khẽ hỏi, tay y dừng lại ở một hình xăm kỳ lạ trên ngực trái của hắn — hình một bông hoa bỉ ngạn đen đang nở rộ, dường như đang hút máu từ tim của chủ nhân nó.

Thẩm Nguyệt Chi lúc này đã nửa tỉnh nửa mê, hắn lẩm bẩm trong cơn sốt: "Giết... giết hết... tất cả bọn chúng... đều phải chết..."

Vân Triệt thở dài, y nhúng khăn vào chậu nước ấm, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên mặt thiếu niên. Khi lớp bụi trần bị gạt bỏ, hiện ra một gương mặt tuấn tú nhưng mang đậm vẻ u uất và sắc sảo. Hàng chân mày đen đậm khẽ nhíu lại vì đau, đôi môi tái nhợt vì mất máu.

"Thế gian này vốn dĩ là một bể khổ, hận thù chỉ làm lòng người thêm nặng nề mà thôi."

Vân Triệt lấy ra một cuộn băng trắng, cẩn thận băng bó vết thương cho hắn. Động tác của y vô cùng thuần thục, nhẹ nhàng như đang chăm sóc một đóa hoa dễ vỡ.

Suốt cả đêm đó, Vân Triệt không ngủ. Y ngồi bên cạnh giường, một tay cầm cuốn sách chữ nổi bằng gỗ, một tay thỉnh thoảng lại thay khăn ấm lên trán cho Thẩm Nguyệt Chi. Tiếng mưa bắt đầu rơi tí tách trên mái ngói, cơn mưa của thành Vô Vọng luôn mang theo màu đen nhạt, nhưng bên trong căn phòng này, mọi thứ dường như vẫn giữ được vẻ thanh khiết ban đầu.

Gần sáng, cơn sốt của Thẩm Nguyệt Chi mới bắt đầu hạ. Hắn từ từ mở mắt, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu khiến hắn hơi nheo mắt lại. Điều đầu tiên hắn thấy là bóng lưng của nam nhân bạch y đang ngồi bên cửa sổ, tay y đang chậm rãi mài một thỏi mực đen.

Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, xuyên qua màn sương, bao phủ lấy Vân Triệt một lớp hào quang mờ ảo. Thẩm Nguyệt Chi nhìn đến ngẩn ngơ. Hắn chưa bao giờ thấy ai đẹp và bình thản đến thế. Giống như người này không thuộc về thế giới đầy rẫy khổ đau này, mà là một vị tiên nhân lỡ chân rơi xuống trần gian.

"Tỉnh rồi sao?" Vân Triệt không quay đầu lại nhưng vẫn biết người trên giường đã cử động.

Thẩm Nguyệt Chi định ngồi dậy nhưng cơn đau ở ngực khiến hắn rên khẽ. "Đừng cử động, vết thương của ngươi sâu thấy xương, ta vừa mới cầm máu xong."

"Tại sao... ngài lại cứu ta?" Thẩm Nguyệt Chi hỏi, giọng hắn vẫn còn rất yếu. "Ngài có biết ta là ai không? Ngài có biết cứu ta đồng nghĩa với việc đối đầu với cả tu chân giới không?"

Vân Triệt dừng tay mài mực, y xoay người lại, "đôi mắt" che lụa trắng hướng về phía Thẩm Nguyệt Chi.

"Ta không quan tâm ngươi là ai, cũng không quan tâm tu chân giới nghĩ gì. Ở thành Vô Vọng, ta là luật lệ. Ta thấy một linh hồn sắp tan biến, ta cứu. Chỉ đơn giản vậy thôi."

Thẩm Nguyệt Chi cười lạnh một tiếng, nụ cười mang theo sự chua chát: "Thanh cao thật đấy. Nhưng ngài cứu được thân xác ta, liệu có cứu được cái mạng bị nguyền rủa này không?"

Vân Triệt đứng dậy, bước đến bên cạnh giường. Y đưa tay ra, dường như muốn chạm vào trán thiếu niên để kiểm tra nhiệt độ, nhưng Thẩm Nguyệt Chi theo bản năng né tránh. Tay Vân Triệt dừng lại giữa không trung một chút rồi thu về.

"Ta tên Vân Triệt. Còn ngươi?"

Thiếu niên im lặng hồi lâu, như thể đang đấu tranh xem có nên tiết lộ danh tính thật hay không. Cuối cùng, hắn nhìn vào dải lụa trắng của đối phương, khẽ đáp: "Thẩm Nguyệt Chi."

"Nguyệt Chi... Ánh trăng trong vắt." Vân Triệt khẽ lặp lại cái tên. "Tên đẹp, nhưng người lại đầy sát khí. Từ hôm nay, ngươi hãy ở lại đây dưỡng thương. Không có sự cho phép của ta, không oán linh nào dám bước vào viện này, và cũng không kẻ truy sát nào có thể tìm thấy ngươi."

Thẩm Nguyệt Chi nhìn nam nhân trước mặt, trong lòng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ. Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý để chết trong cô độc ở cái xó xỉnh tăm tối này, nhưng sự xuất hiện của Vân Triệt giống như một biến số mà hắn chưa bao giờ tính đến.

"Vân Triệt..." Hắn thầm gọi tên y trong lòng.

Hắn không biết rằng, cuộc gặp gỡ trong màn sương mù của thành Vô Vọng ngày hôm nay, chính là khởi đầu cho một vòng xoáy định mệnh mà cả hai đều không thể trốn thoát. Một người là kiếm sư mù đi tìm ánh sáng trong bóng tối, một người là kẻ mang huyết mạch cấm kỵ mang theo bóng tối để thiêu rụi ánh sáng.

Đen và trắng, vốn dĩ là hai thái cực, nhưng tại nơi này, chúng bắt đầu hòa quyện vào nhau.

Vân Triệt rót một chén nước ấm đưa cho hắn: "Uống đi, rồi ngủ thêm một chút. Đường về còn dài lắm."

Thẩm Nguyệt Chi nhận lấy chén nước, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù vẫn dày đặc, nhưng dường như trong mắt hắn, màu trắng của dải lụa trên mắt Vân Triệt mới là thứ duy nhất rõ ràng nhất lúc này.

Hắn không biết đường về mà y nói là đi đâu. Nhưng lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy mình không còn muốn chạy trốn nữa.

Vân Triệt bước ra khỏi phòng, đứng dưới hiên nhà nhìn ra khu vườn hoa trắng. Y đưa tay chạm vào dải lụa che mắt, khẽ thở dài.

Huyết mạch ấy... ký ức ấy... cuối cùng ngươi cũng đã quay lại.

Gió lạnh thổi qua, làm tung bay vạt áo trắng và dải lụa dài của y. Thành Vô Vọng vẫn im lìm trong sương mù, nhưng bánh xe vận mệnh đã bắt đầu chuyển động, chậm rãi nhưng không thể đảo ngược.

Mặc Bạch Quy Đồ.

Đường về của ai? Và ai sẽ là người dẫn lối?

Câu trả lời, có lẽ nằm sâu trong những linh hồn đang gào thét ngoài kia, hoặc nằm trong trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu của người kiếm sư mù ấy.

Vân Triệt đứng đó rất lâu, cho đến khi những bông hoa trắng trong vườn khép cánh, cho đến khi một ngày mới — nếu có thể gọi là ngày — lại bắt đầu ở thành phố không có mặt trời này. Y biết, từ giây phút y chạm tay vào Thẩm Nguyệt Chi, cuộc đời tĩnh lặng như mặt nước hồ mùa thu của y đã chính thức chấm dứt.

Nhưng y không hối hận. Vì trong bóng tối mù lòa của mình, y dường như đã thấy một tia lửa đỏ rực rỡ, dù mong manh nhưng đầy sức sống, vừa mới được nhen nhóm lại.