MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMặc Bạch Quy ĐồChương 2: KẺ LẠ MẶT MANG HUYẾT MẠCH CẤM

Mặc Bạch Quy Đồ

Chương 2: KẺ LẠ MẶT MANG HUYẾT MẠCH CẤM

2,817 từ · ~15 phút đọc

Căn phòng thuốc của Vân Triệt luôn thoang thoảng mùi vị của những loại thảo mộc khô, hòa quyện với mùi gỗ đàn hương thanh khiết. Đó là một không gian tách biệt hoàn toàn với hơi thở ẩm ướt, tanh nồng oán khí của thành Vô Vọng ngoài kia. Thẩm Nguyệt Chi nằm trên giường trúc, đôi mắt hắn lờ đờ nhìn theo những sợi khói trắng mỏng manh uốn lượn từ đỉnh trầm, đầu óc vẫn còn váng vất sau cơn sốt kéo dài.

Hắn cử động nhẹ ngón tay, cảm nhận được lớp vải băng mềm mại bao phủ lấy lồng ngực. Cơn đau dữ dội hôm qua đã dịu đi, thay vào đó là một cảm giác ngứa ngáy, nóng hổi – dấu hiệu của việc miệng vết thương đang khép lại dưới tác động của linh dược.

"Tỉnh rồi thì đừng nằm đó nhìn khói nữa, uống bát thuốc này đi."

Giọng nói của Vân Triệt vang lên từ phía cửa. Y bước vào, tay bưng một chiếc khay gỗ nhỏ, trên đó là một bát thuốc đen sẫm đang tỏa khói nghi ngút. Dù đôi mắt bị che lấp bởi dải lụa trắng, nhưng bước chân của y chuẩn xác đến lạ lùng, không hề chạm phải bất kỳ góc bàn hay ghế đẩu nào trong phòng.

Thẩm Nguyệt Chi gồng mình ngồi dậy, tấm lưng tựa vào thành giường. Hắn nhìn vị kiếm sư bạch y đang chậm rãi đặt bát thuốc lên chiếc bàn gỗ cạnh giường, rồi kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống.

"Ngài thực sự... không nhìn thấy gì sao?" Thẩm Nguyệt Chi đột ngột hỏi, giọng hắn vẫn còn khản đặc.

Vân Triệt hơi nghiêng đầu, đôi môi mỏng khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ, dường như là một nụ cười nhạt: "Thế gian này có những thứ nhìn bằng mắt thường chỉ thấy được vẻ bề ngoài. Khi bóng tối bao trùm đôi mắt, tâm ta lại thấy được những thứ chân thực hơn."

Y đưa bát thuốc về phía Thẩm Nguyệt Chi. Hắn ngập ngừng một chút rồi đón lấy, hơi nóng từ bát sứ truyền vào lòng bàn tay khiến hắn cảm thấy thực tại hơn bao giờ hết. Mùi thuốc đắng ngắt xộc vào mũi, nhưng hắn không nhíu mày mà uống cạn một hơi.

"Đắng không?" Vân Triệt hỏi.

"Không đắng bằng mạng sống của ta." Thẩm Nguyệt Chi đặt bát xuống, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh khi nhìn vào dải lụa trắng của đối phương. "Ngài cứu ta, nhưng ngài có biết huyết mạch này của ta là gì không? Những kẻ ở ngoài kia gọi nó là 'Huyết ma chi nguyên'. Bất cứ ai chạm vào ta, che chở cho ta, đều sẽ bị coi là kẻ thù của thiên hạ."

Vân Triệt im lặng một lúc, y đưa tay ra, những ngón tay thon dài chạm vào cạnh bàn, rồi từ từ di chuyển, chuẩn xác đặt lên cổ tay của Thẩm Nguyệt Chi để bắt mạch. Cảm giác tiếp xúc đột ngột khiến thiếu niên rùng mình, định rút tay lại nhưng lực đạo của Vân Triệt rất vững vàng, không cho phép hắn thoái thác.

"Thiên hạ?" Vân Triệt nhẹ giọng nhắc lại từ đó. "Ở thành Vô Vọng này, trời cao không thấu, đất dày không nghe. Cái gọi là thiên hạ đối với ta chỉ là một danh từ xa lạ. Ta chỉ biết rằng, nếu hôm qua ta không đưa ngươi về, linh căn của ngươi sẽ vỡ nát hoàn toàn, và huyết mạch ấy sẽ thiêu rụi kinh mạch của ngươi trước khi kẻ thù tìm đến."

Những ngón tay của Vân Triệt di chuyển lên lòng bàn tay của Thẩm Nguyệt Chi, cảm nhận những vết chai sần do cầm kiếm từ khi còn quá nhỏ. Y khẽ thở dài: "Ngươi còn trẻ như vậy, tại sao trong lòng lại chứa nhiều sát ý đến thế? Huyết mạch cấm kỵ vốn dĩ không có tội, tội là ở kẻ không đủ tâm trí để chế ngự nó."

"Chế ngự?" Thẩm Nguyệt Chi cười nhạt, một nụ cười đầy sự châm biếm và đau đớn. "Cả gia tộc của ta đã bị tiêu diệt chỉ vì cái gọi là 'chế ngự' đó. Họ nói chúng ta là mầm mống tai họa, là vật hiến tế cho hòa bình của tu chân giới. Khi ta lên mười, ta đã phải tận mắt chứng kiến cha mẹ mình bị thiêu sống trên đài cao. Ngài bảo ta phải chế ngự thế nào?"

Sát khí trong phòng bỗng chốc dâng cao. Đôi mắt Thẩm Nguyệt Chi bắt đầu ánh lên sắc đỏ rực rỡ, những mạch máu nhỏ trên mu bàn tay hắn nổi rõ lên, đập thình thịch. Hơi nóng từ cơ thể hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh trở nên vặn vẹo.

Vân Triệt vẫn ngồi đó, bình thản như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Y không hề run sợ trước luồng áp lực ấy. Đột ngột, y đưa bàn tay còn lại áp lên ngực trái của Thẩm Nguyệt Chi – ngay vị trí của bông hoa bỉ ngạn đen đang run rẩy.

Một luồng linh lực thanh khiết, dịu mát như dòng suối đầu mùa tuôn trào từ lòng bàn tay Vân Triệt, trực tiếp xông vào trái tim của thiếu niên.

"Bình tâm."

Lời nói của Vân Triệt như một tiếng chuông đồng vang lên giữa đêm khuya, đánh tan những tạp âm hỗn loạn trong đầu Thẩm Nguyệt Chi. Ánh đỏ trong mắt hắn nhạt dần, hơi nóng cũng bắt đầu rút xuống. Thẩm Nguyệt Chi thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, hắn ngã người ra sau, đôi mắt nhìn Vân Triệt với vẻ kinh ngạc tột độ.

Linh lực của người này... quá mức thuần khiết. Nó không giống với bất kỳ loại công pháp nào của các tông môn chính đạo mà hắn từng gặp. Nó không có tính công kích, nhưng lại mang một sức mạnh cảm hóa khiến người ta không cách nào kháng cự.

"Linh lực của ngài... là gì vậy?" Thẩm Nguyệt Chi thều thào hỏi.

"Là sự tĩnh lặng của thành Vô Vọng." Vân Triệt thu tay về, thu dọn khay thuốc. "Nơi này tuy chỉ có hai màu đen trắng, nhưng nó cũng là nơi yên tĩnh nhất để một người đối diện với chính mình. Ngươi mang trong mình dòng máu nóng nhất, nhưng lại đang sống trong vùng đất lạnh nhất. Nếu không học cách cân bằng, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ tự hủy hoại bản thân."

Vân Triệt đứng dậy, đi đến bên cửa sổ và đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Gió từ bên ngoài lùa vào, mang theo hơi ẩm của sương mù. Y đứng đó, bóng lưng gầy nhưng vững chãi như một bức tường ngăn cách Thẩm Nguyệt Chi với thế giới hỗn loạn ngoài kia.

"Ta sẽ ở lại đây bao lâu?" Thẩm Nguyệt Chi hỏi, ánh mắt hắn dõi theo dải lụa trắng đang bay lất phất trong gió của Vân Triệt.

"Cho đến khi ngươi đủ sức cầm lại thanh đoản đao của mình và bước ra khỏi sương mù mà không bị oán linh xé xác." Vân Triệt trả lời mà không quay lại. "Thành Vô Vọng có vào có ra, nhưng con đường trở về của mỗi người mỗi khác. Có kẻ đi cả đời cũng không tìm thấy lối thoát, có kẻ lại thấy lối thoát ngay trong chính lồng ngực mình."

Thẩm Nguyệt Chi nhìn vào bàn tay mình, nơi vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ tay của Vân Triệt. Hắn là một kẻ bị săn đuổi, một kẻ luôn sống trong sự nghi ngờ và hận thù. Từ trước đến nay, bất kỳ ai tiếp cận hắn đều có mục đích: hoặc là để lấy mạng, hoặc là để cướp đoạt sức mạnh trong máu của hắn. Đây là lần đầu tiên có một người cứu hắn mà không đòi hỏi gì, thậm chí còn sẵn lòng dùng linh lực quý giá để giúp hắn bình ổn tâm trí.

"Ngài không sợ ta sao?" Thẩm Nguyệt Chi đột nhiên hỏi. "Nếu ta mất kiểm soát, ta có thể giết chết ngài ngay lập tức. Ngài lại còn không nhìn thấy nữa..."

Vân Triệt khẽ cười, một nụ cười thực sự, dù rất nhạt. Y quay người lại, đối diện với Thẩm Nguyệt Chi: "Ngươi sẽ không làm vậy."

"Tại sao ngài chắc chắn thế?"

"Vì khi ta bế ngươi trên đường, dù trong cơn mê sảng, ngươi vẫn cố gắng tránh để máu của mình làm bẩn dải lụa trắng trên mắt ta. Một kẻ có lòng trắc ẩn ngay cả khi sắp chết, sẽ không dễ dàng ra tay với người đã cứu mạng mình."

Thẩm Nguyệt Chi khựng lại. Hắn không hề nhớ mình đã làm điều đó. Hắn chỉ nhớ mình đã cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi tựa đầu vào vai y. Hóa ra, ngay cả khi lý trí của hắn bị hận thù che lấp, bản năng của hắn vẫn bị sự thanh sạch của người này thu phục.

Những ngày sau đó, thành Vô Vọng vẫn chìm trong sương mù xám xịt, nhưng trong tiểu viện nhỏ, thời gian dường như trôi chậm lại. Vân Triệt mỗi ngày đều sắc thuốc, chuẩn bị những bữa ăn thanh đạm nhưng đủ chất cho Thẩm Nguyệt Chi. Ban ngày, y ngồi dưới hiên nhà, dùng một thanh kiếm gỗ chậm rãi luyện tập những chiêu thức cơ bản nhất. Động tác của y không nhanh, không mang theo sát khí, nhưng mỗi nhát kiếm đưa ra đều mang theo một luồng khí kình uyển chuyển, làm rung động cả những hạt sương đang bay lơ lửng.

Thẩm Nguyệt Chi thường ngồi ở bậc cửa, im lặng quan sát. Hắn dần nhận ra rằng Vân Triệt không cần mắt để thấy thế giới. Y nghe tiếng lá rơi để biết hướng gió, nghe tiếng chim vỗ cánh để biết trời sắp mưa, và y nghe tiếng nhịp tim của Thẩm Nguyệt Chi để biết tâm trạng của hắn đang xáo động hay bình yên.

Có một buổi chiều, khi sương mù đặc hơn bình thường, Thẩm Nguyệt Chi đi dạo quanh vườn hoa trắng. Hắn chạm vào những cánh hoa mỏng manh, tự hỏi tại sao chúng có thể tồn tại ở nơi không có ánh nắng này.

"Đó là hoa Vô Ưu." Giọng Vân Triệt vang lên phía sau. "Chúng không sống bằng ánh sáng, chúng sống bằng oán khí được thanh lọc. Càng có nhiều linh hồn được siêu thoát, hoa càng nở rực rỡ."

Thẩm Nguyệt Chi quay lại, thấy Vân Triệt đang cầm một chiếc bình tưới nhỏ. "Thật nực cười, thứ xinh đẹp này lại được nuôi dưỡng từ những thứ nhơ nhớp nhất."

"Thế gian này vốn là vậy." Vân Triệt tiến lại gần, tay y vô tình chạm vào vai Thẩm Nguyệt Chi. "Bùn nhơ sinh hoa sen, khổ đau sinh tuệ giác. Nếu không có màu đen của thành Vô Vọng, làm sao ngươi thấy được màu trắng của dải lụa này rõ ràng đến thế?"

Thẩm Nguyệt Chi nhìn vào gương mặt của Vân Triệt ở khoảng cách gần. Lần đầu tiên, hắn để ý thấy dưới dải lụa trắng, có một vết sẹo rất nhỏ mờ nhạt kéo dài xuống thái dương. Vết sẹo đó không làm giảm đi vẻ đẹp của y, mà ngược lại, nó khiến y trông có vẻ "người" hơn, bớt giống một vị tiên nhân thoát tục.

"Mắt của ngài... là do người khác làm bị thương sao?" Thẩm Nguyệt Chi không kìm được sự tò mò.

Bàn tay đang tưới hoa của Vân Triệt khựng lại một nhịp. Một thoáng buồn bã lướt qua gương mặt y, nhanh đến mức Thẩm Nguyệt Chi tưởng mình nhìn lầm.

"Đó là cái giá của một lời hứa." Vân Triệt nói nhẹ hẫng, như đang kể chuyện của một người khác. "Mỗi người đều có một cái giá phải trả cho những lựa chọn của mình. Ta chọn bóng tối để đổi lấy sự bình yên cho nơi này."

"Có đáng không?"

Vân Triệt quay đầu nhìn về hướng cổng thành xa xăm, nơi những oán linh vẫn đang gào thét: "Đáng hay không, chỉ có trái tim mới biết rõ nhất. Giống như việc ngươi giữ lấy huyết mạch này để trả thù, ngươi thấy có đáng không?"

Thẩm Nguyệt Chi im lặng. Hắn chưa bao giờ tự hỏi mình câu đó. Với hắn, trả thù là mục đích sống duy nhất, là sợi dây duy nhất kết nối hắn với gia đình đã khuất. Nếu buông bỏ hận thù, hắn sẽ chẳng còn lại gì, chỉ là một cái vỏ rỗng không giữa thành Vô Vọng này.

"Ta không có sự lựa chọn." Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu, bàn tay nắm chặt vạt hắc y.

"Ngươi luôn có sự lựa chọn, Nguyệt Chi." Vân Triệt bước đến gần hơn, y đặt bàn tay ấm áp lên đầu thiếu niên, xoa nhẹ như cách người ta an ủi một đứa trẻ lạc lối. "Chỉ là đôi khi, chúng ta quá sợ hãi để chọn con đường khác thanh thản hơn."

Cảm giác ấm áp trên đỉnh đầu khiến sống mũi Thẩm Nguyệt Chi cay cay. Đã bao lâu rồi không có ai gọi tên hắn dịu dàng đến thế? Đã bao lâu rồi không có bàn tay nào chạm vào hắn mà không mang theo sự ghê tởm hay sát ý?

Hắn vô thức dựa vào người Vân Triệt, trán tì lên vai y. Lần này hắn hoàn toàn tỉnh táo, hắn ngửi thấy rõ mùi hương tuyết tùng sạch sẽ, nghe thấy nhịp tim đều đặn, vững chãi của người kiếm sư mù.

"Vân Triệt... nếu một ngày kia, ta thực sự trở thành một con quỷ dữ, ngài có ra tay thanh tẩy ta không?"

Vân Triệt im lặng rất lâu. Gió sương rít qua kẽ lá, mang theo cái lạnh thấu xương. Y đưa tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy của thiếu niên, giọng nói vang lên trầm thấp, mang theo một lời hứa không lời:

"Nếu ngày đó đến, ta sẽ là người cuối cùng đứng trước mặt ngươi. Không phải để thanh tẩy, mà là để đưa ngươi trở về."

Thẩm Nguyệt Chi không nói gì, nhưng đôi tay hắn siết chặt lấy áo của Vân Triệt. Giữa thành Vô Vọng chỉ có hai màu đen trắng, giữa những oán linh và thù hận, dường như có một hạt mầm khác đang âm thầm nảy nở. Một hạt mầm không phải là hoa Vô Ưu, cũng không phải bỉ ngạn đen, mà là một thứ gì đó vượt lên trên cả định mệnh nghiệt ngã.

Đêm đó, Thẩm Nguyệt Chi không gặp ác mộng về đài lửa năm mười tuổi. Hắn mơ thấy mình đang đi trong một khu rừng đầy tuyết trắng, và phía cuối con đường, có một nam nhân bạch y đang đứng đợi, tay cầm dải lụa trắng, khẽ gọi tên hắn.

"Nguyệt Chi, về thôi."

Hắn tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng, nhìn thấy Vân Triệt đang ngồi thiền bên cửa sổ. Ánh sáng mờ nhạt của hoa Vô Ưu hắt lên khuôn mặt y, tạo nên một vẻ đẹp vừa thiêng liêng vừa gần gũi. Thẩm Nguyệt Chi biết, hành trình của hắn bây giờ mới thực sự bắt đầu. Không phải hành trình chạy trốn, mà là hành trình tìm lại chính mình bên cạnh người nam nhân này.

Nhưng hắn cũng biết, huyết mạch trong người hắn là một quả bom nổ chậm. Những kẻ săn đuổi sẽ không để hắn yên lâu. Thành Vô Vọng dù có kiên cố đến đâu, cũng không thể ngăn cản được dã tâm của con người.

Hắn nhìn thanh đoản đao gãy đặt trên bàn, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn phải mạnh mẽ hơn, không phải để giết người, mà để bảo vệ sự tĩnh lặng của tiểu viện này, bảo vệ người nam nhân bạch y đang vì hắn mà đối đầu với cả thế giới.

Bên ngoài, sương mù bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt của bình minh. Một ngày mới lại bắt đầu, và trong bóng tối mù lòa của Vân Triệt, y cũng đang mỉm cười. Y cảm nhận được sự thay đổi trong nhịp thở của thiếu niên, cảm nhận được một ý chí sống mãnh liệt đang trỗi dậy.

Nguyệt Chi, con đường phía trước sẽ rất đau đớn, nhưng chỉ cần ngươi không buông tay, ta sẽ mãi là đôi mắt của ngươi.

Thành Vô Vọng, chương thứ hai của định mệnh, đã được viết xuống bằng những nét vẽ đầu tiên của sự tin tưởng. Màu đen của hận thù và màu trắng của sự thanh khiết bắt đầu hòa quyện, tạo nên một sắc xám dịu dàng của sự khởi đầu mới.