MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMặc Bạch Quy ĐồChương 3: THANH TẨY OÁN LINH, MỘT ĐỜI TỊCH MỊCH

Mặc Bạch Quy Đồ

Chương 3: THANH TẨY OÁN LINH, MỘT ĐỜI TỊCH MỊCH

2,706 từ · ~14 phút đọc

Thành Vô Vọng không có khái niệm thời gian rõ rệt, chỉ có những đợt sương mù lúc dày lúc mỏng báo hiệu cho sự chuyển giao giữa ngày và đêm. Thẩm Nguyệt Chi đã ở lại tiểu viện được bảy ngày. Vết thương trên ngực hắn đã kết vảy, linh lực bị xáo trộn do huyết mạch bùng phát cũng dần ổn định dưới sự điều dưỡng tận tình của Vân Triệt.

Sáng sớm hôm nay, không khí trong thành dường như đặc quánh hơn. Những tiếng rít gào thê lương vọng lại từ phía cổng phía Tây – nơi giáp ranh với Vực Thẳm Trầm Luân. Đó là dấu hiệu của một đợt "triều dâng oán linh".

Vân Triệt đứng giữa sân, y không mặc bộ trường bào rộng rãi thường ngày mà thay bằng một bộ võ phục gọn gàng, tay áo được bó chặt bằng những dải băng trắng. Thanh kiếm gãy giắt bên hông khẽ rung lên bần bật, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất ổn của không gian xung quanh.

"Hôm nay ngươi đừng ra khỏi phòng." Vân Triệt nói, tay y cầm lấy một chiếc chuông đồng nhỏ treo trên cột hiên.

Thẩm Nguyệt Chi bước ra, sắc mặt vẫn còn hơi xanh xao nhưng ánh mắt đã lấy lại vẻ sắc sảo: "Oán khí mạnh như vậy, ngài định đi một mình sao?"

Vân Triệt khẽ gật đầu: "Đây là bổn phận của ta. Thành Vô Vọng đón nhận những linh hồn không nơi nương tựa, nhưng khi chúng mất đi lý trí và trở thành ác linh, ta phải đưa chúng về với cát bụi trước khi chúng phá vỡ kết giới của thành."

Y dừng lại một chút, rồi quay về phía Thẩm Nguyệt Chi, dải lụa trắng khẽ bay: "Ngươi mang huyết mạch cấm, oán linh rất nhạy cảm với mùi máu của ngươi. Nếu ngươi ra ngoài lúc này, chúng sẽ phát điên mà tấn công bất chấp tất cả. Ngồi yên trong phòng, ta đã đặt trận pháp quanh đây rồi."

Nói đoạn, Vân Triệt bước đi. Bước chân y nhẹ bẫng, biến mất vào màn sương xám xịt nhanh như một làn khói.

Thẩm Nguyệt Chi đứng tựa vào khung cửa, lòng bồn chồn không yên. Hắn nhìn theo hướng Vân Triệt vừa đi, trong đầu lặp lại câu nói của y: "Bổn phận". Một người tu hành có tu vi thâm hậu như Vân Triệt, tại sao lại chọn ở lại cái nơi quỷ quái này để làm một "người dọn dẹp" linh hồn? Tại sao y lại chấp nhận một cuộc đời tịch mịch, bầu bạn với bóng tối và những tiếng khóc than?

Sự tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi. Thẩm Nguyệt Chi không phải hạng người thích ngồi yên chờ đợi. Hắn cầm lấy thanh đoản đao gãy, dù linh lực chưa hồi phục hoàn toàn nhưng hắn đủ tự tin để tự vệ. Hắn nhẹ nhàng bước ra khỏi tiểu viện, bám theo hơi lạnh mà Vân Triệt để lại trong không khí.

Càng tiến về phía Tây thành, khung cảnh càng trở nên rùng rợn. Những căn nhà đổ nát bị bao phủ bởi một lớp rêu đen xì, nước từ trên mái hiên nhỏ xuống thành từng vũng đục ngầu. Thẩm Nguyệt Chi nấp sau một bức tường đổ, nhìn về phía khoảng sân rộng trước một ngôi đền cổ nát.

Ở đó, Vân Triệt đang đứng giữa vòng vây của hàng trăm oán linh. Chúng không còn là những bóng đen mờ nhạt như hôm trước, mà đã hóa hình thành những bộ xương khô hoặc những cái xác không hồn, đôi mắt rực lên ánh lửa xanh thẳm của hận thù.

Vân Triệt không rút kiếm. Y đứng đó, tay trái bắt quyết, tay phải cầm chiếc chuông đồng.

Leng keng... leng keng...

Tiếng chuông thanh thúy vang lên, lạ kỳ thay, nó không bị lấn át bởi tiếng gào thét của lũ quỷ mà ngược lại, mỗi tiếng chuông vang lên đều khiến những oán linh xung quanh phải khựng lại, vẻ mặt hung tợn của chúng thoáng hiện lên sự ngơ ngác.

"Trần gian đã tận, oán hận nên tan. Đường về mờ mịt, ánh sáng chỉ lối."

Vân Triệt cất tiếng tụng niệm. Giọng y không lớn, nhưng mang theo một sức mạnh xuyên thấu tâm can. Một vòng tròn ánh sáng màu vàng nhạt bắt đầu lan tỏa dưới chân y, rộng dần ra, bao phủ lấy cả khu sân.

Những oán linh bắt đầu lao vào y. Chúng vung những móng vuốt sắc nhọn, gào thét đòi xé xác kẻ đang ngăn cản chúng tìm kiếm sự sống. Nhưng khi chạm vào vòng sáng ấy, cơ thể chúng không bị tan biến đau đớn, mà dường như đang được gột rửa. Những mảng đen xì trên người chúng rụng xuống, để lộ ra những linh hồn nhợt nhạt với gương mặt đau khổ.

Thẩm Nguyệt Chi nín thở nhìn cảnh tượng đó. Hắn từng thấy các tu sĩ chính đạo diệt trừ ma quỷ. Họ dùng bùa chú nổ tung chúng, dùng kiếm khí chém nát chúng, dùng lửa thiêu rụi chúng. Đó là một cuộc tàn sát nhân danh chính nghĩa.

Nhưng Vân Triệt thì khác. Y không diệt, y đang "cứu".

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển mạnh mẽ. Từ dưới đống đổ nát của ngôi đền, một luồng oán khí đen đậm đặc bốc lên, hóa thành một con quái vật khổng lồ có ba đầu sáu tay. Đây là một "Oán Vương" – kẻ được sinh ra từ hàng nghìn linh hồn chết oan trong chiến tranh cổ đại.

"Vân Triệt! Ngươi ngăn cản chúng ta bao nhiêu năm nay, hôm nay ta sẽ lấy mạng ngươi!" Con quái vật gầm lên, âm thanh chấn động khiến Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy lồng ngực đau nhói, máu trong người như muốn trào ra.

Vết thương trên ngực Thẩm Nguyệt Chi bỗng nhiên nóng rực. Mùi máu của hắn tỏa ra trong không khí.

Con Oán Vương đột ngột dừng lại, một cái đầu của nó quay về phía bức tường nơi Thẩm Nguyệt Chi đang nấp. Nó hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ thèm khát điên cuồng.

"Huyết mạch cấm... Thật thơm ngon!"

Nó bỏ qua Vân Triệt, lao thẳng về phía Thẩm Nguyệt Chi với tốc độ kinh hoàng.

"Nguyệt Chi! Chạy mau!" Vân Triệt hét lớn, lần đầu tiên trong giọng nói của y mất đi vẻ bình thản thường ngày.

Thẩm Nguyệt Chi nghiến răng, rút đoản đao ra định liều mạng, nhưng áp lực từ Oán Vương quá lớn khiến đôi chân hắn như bị đóng đinh xuống đất. Ngay khi cái miệng đầy răng nanh của con quái vật sắp ngoạm lấy hắn, một bóng trắng đột ngột chắn ngang trước mặt.

Keng!

Thanh kiếm gãy của Vân Triệt cuối cùng cũng ra khỏi vỏ. Nhưng đó không phải là một thanh kiếm sắt bình thường. Khi y rút nó ra, một luồng sáng trắng bạc rực rỡ bùng lên, soi sáng cả một vùng trời thành Vô Vọng. Lưỡi kiếm dù bị gãy, nhưng phần kiếm khí nối dài lại tạo thành một thanh trường kiếm ánh sáng hoàn mỹ.

Vân Triệt một tay ôm lấy eo Thẩm Nguyệt Chi, kéo hắn lùi lại, tay kia vung kiếm chém ngang một nhát. Một vầng trăng khuyết bằng ánh sáng bay ra, trực tiếp cắt đứt hai cánh tay đang vươn tới của Oán Vương.

"Ta đã bảo ngươi ở lại trong phòng!" Vân Triệt trầm giọng nói, hơi thở của y có chút dồn dập.

Thẩm Nguyệt Chi tựa vào ngực y, cảm nhận được trái tim của Vân Triệt đang đập rất nhanh. Hắn lẩm bẩm: "Ta... ta lo cho ngài."

Vân Triệt không đáp, y đẩy Thẩm Nguyệt Chi ra sau lưng mình: "Giữ chặt lấy áo ta, đừng rời nửa bước."

Con Oán Vương bị thương càng trở nên điên cuồng hơn. Nó phun ra những luồng sương đen đầy độc tố, che lấp đi ánh sáng của thanh kiếm. Không gian trở nên tối sầm lại, oán linh xung quanh cũng nhân cơ hội đó lao vào tấn công từ mọi phía.

Vân Triệt bị bịt mắt, nhưng lúc này y giống như một vị chiến thần giữa bão tố. Thanh kiếm gãy trong tay y múa lên những đường nét ảo diệu, mỗi nhát kiếm đều chính xác đến từng milimet, không một oán linh nào có thể chạm vào tà áo của y, cũng không kẻ nào có thể tiến gần đến Thẩm Nguyệt Chi.

Tuy nhiên, Thẩm Nguyệt Chi nhận ra một điều đáng sợ. Mỗi khi Vân Triệt sử dụng kiếm khí mạnh mẽ để bảo vệ hắn, dải lụa trắng trên mắt y lại thấm ra một vệt máu nhỏ. Cơ thể y dường như đang phải chịu một áp lực cực lớn khi cố gắng thi triển linh lực cao thâm ở nơi đầy oán khí này.

"Đủ rồi! Vân Triệt, ngài đừng cố quá!" Thẩm Nguyệt Chi nắm lấy tay áo y, hét lên.

"Im lặng." Vân Triệt gằn giọng. Y đột ngột đâm thanh kiếm gãy xuống mặt đất, tay trái kết một thủ ấn phức tạp chưa từng thấy. "Vô Vọng kết giới, Thanh Tâm tẩy trần – Khai!"

Một cột ánh sáng trắng khổng lồ từ thanh kiếm phóng thẳng lên trời, xua tan hoàn toàn màn sương đen của Oán Vương. Ánh sáng mạnh đến mức Thẩm Nguyệt Chi phải nhắm mắt lại. Hắn nghe thấy tiếng hét thảm thiết của con quái vật, nghe thấy tiếng hàng ngàn linh hồn tan vỡ, và cả tiếng vỡ vụn của một thứ gì đó rất thanh mảnh.

Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, ánh sáng tan dần, Thẩm Nguyệt Chi mở mắt ra.

Con Oán Vương đã biến mất, chỉ còn lại những đốm sáng nhỏ li ti bay lơ lửng trong không trung như những con đom đóm, rồi từ từ lặn vào lòng đất. Cả khu sân vắng lặng đến rợn người.

Vân Triệt vẫn đứng đó, nhưng thanh kiếm gãy đã rơi xuống đất. Y quỳ một gối xuống, tay ôm lấy ngực, dải lụa trắng trên mắt y giờ đây đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn.

"Vân Triệt!" Thẩm Nguyệt Chi lao đến, đỡ lấy vai y.

Vân Triệt thở dốc, đôi môi trắng bệch không còn một giọt máu. Y run rẩy đưa tay lên, định chạm vào mặt Thẩm Nguyệt Chi nhưng nửa đường lại buông thõng xuống.

"Ngươi... có sao không?" Y thều thào hỏi.

"Ta không sao, ta hoàn toàn không sao! Ngài mới là người có sao đấy!" Thẩm Nguyệt Chi vừa sợ hãi vừa hối hận, nước mắt hắn không tự chủ được mà rơi xuống, trúng vào mu bàn tay của Vân Triệt.

Vân Triệt cảm nhận được sự ấm nóng của giọt nước mắt ấy, y khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi và tịch mịch: "Đừng khóc. Ta đã nói rồi, đây là bổn phận của ta. Làm người gác cửa của thành Vô Vọng, thì phải chấp nhận việc linh lực bị bào mòn bởi oán khí mỗi ngày."

Thẩm Nguyệt Chi nhìn vào dải lụa đẫm máu, hắn run rẩy đưa tay định cởi nó ra: "Mắt của ngài... để ta xem."

"Đừng!" Vân Triệt đột ngột giữ lấy tay hắn, giọng y nghiêm nghị lạ thường. "Đừng bao giờ chạm vào dải lụa này. Nếu ngươi thấy những gì bên dưới nó, ngươi sẽ không còn muốn ở lại đây nữa đâu."

Thẩm Nguyệt Chi khựng lại, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Người này rốt cuộc đang che giấu điều gì? Y cứu cả ngàn vạn linh hồn, nhưng ai sẽ cứu y ra khỏi sự tịch mịch đến đau lòng này?

Hắn không hỏi thêm nữa, chỉ im lặng cõng Vân Triệt trên lưng, từng bước chậm rãi đi ngược về phía tiểu viện. Trên con đường dài đầy sương mù, bóng của hai người lồng vào nhau, cô độc giữa thế gian đen trắng.

Về đến phòng, Thẩm Nguyệt Chi đặt Vân Triệt nằm xuống giường. Hắn bắt đầu lau vết máu trên mặt y bằng một chiếc khăn ấm, động tác vô cùng nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương một món đồ sứ quý giá.

"Tại sao ngài lại liều mạng cứu ta?" Thẩm Nguyệt Chi hỏi khi đang thay băng cho y. "Ta chỉ là một kẻ lạ mặt, một kẻ mang huyết mạch bị nguyền rủa."

Vân Triệt lúc này đã tỉnh táo hơn một chút, y nằm yên, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của thiếu niên: "Nguyệt Chi, ngươi có biết tại sao ta lại gọi nơi này là thành Vô Vọng không?"

"Vì ở đây không có hy vọng?"

"Không. Vô Vọng có nghĩa là 'không mong cầu'. Những linh hồn đến đây đều đã mất tất cả, họ không còn gì để mong cầu, vì vậy họ mới tìm thấy sự bình yên cuối cùng. Ta cũng vậy. Ta không mong cầu thiên hạ biết ơn, không mong cầu tu vi trường thọ. Ta cứu ngươi, đơn giản vì lúc đó, ngươi là hy vọng duy nhất còn sót lại trong tâm trí ta."

Thẩm Nguyệt Chi dừng tay, hắn nhìn chăm chằm vào gương mặt thanh tú của Vân Triệt. Hy vọng duy nhất? Một kẻ mù lòa sống trong bóng tối lại coi một kẻ bị truy sát là hy vọng?

"Ngài thật ngốc." Thẩm Nguyệt Chi nói, giọng nghẹn ngào. "Ngài cứu ta, nhưng ngài lại khiến ta nợ ngài một cái mạng. Ngài muốn ta phải trả thế nào đây?"

Vân Triệt khẽ cười, y đưa tay ra, lần này y đã chạm được vào má của Thẩm Nguyệt Chi. Ngón tay y hơi lạnh, nhưng cái chạm ấy lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ diệu.

"Trả bằng cách sống tốt. Trả bằng cách đừng để huyết mạch ấy biến ngươi thành một con quái vật giống như Oán Vương kia. Đường về của ngươi còn rất dài, Nguyệt Chi ạ. Ta chỉ là một người qua đường, đứng lại che ô cho ngươi trong một cơn mưa bóng tối mà thôi."

"Không, ngài không phải là người qua đường." Thẩm Nguyệt Chi nắm lấy bàn tay y, áp vào mặt mình. "Nếu ngài là người che ô, thì ta sẽ là người cầm đèn. Ngài không nhìn thấy đường, ta sẽ dẫn ngài đi."

Vân Triệt lặng đi. Trong bóng tối vĩnh hằng của y, dường như có một tia sáng vừa lóe lên, rực rỡ và ấm áp hơn bất kỳ loại kiếm khí nào y từng thi triển.

Đêm đó, thành Vô Vọng đón một trận mưa tuyết đầu mùa. Những bông tuyết trắng tinh khôi rơi xuống, phủ lên lớp bùn đen và những oán khí chưa tan hết. Trong tiểu viện nhỏ, có hai con người đang nương tựa vào nhau để tìm kiếm một chút hơi ấm.

Vân Triệt nằm trên giường, hơi thở đã dần đều đặn. Thẩm Nguyệt Chi ngồi bên cạnh, tay vẫn nắm chặt lấy tay y không rời. Hắn nhìn ra cửa sổ, thấy những bông hoa Vô Ưu trong vườn đang rung rinh dưới tuyết.

Hắn chợt hiểu ra, sự tịch mịch của Vân Triệt không phải vì y sống một mình, mà vì y chưa bao giờ tìm được một ai có thể hiểu được nỗi đau giấu sau dải lụa trắng kia. Và hắn, kẻ bị cả thế giới ruồng bỏ, dường như lại là người duy nhất có thể bước vào thế giới cô độc ấy.

"Một đời tịch mịch sao?" Thẩm Nguyệt Chi lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên kiên định lạ thường. "Vân Triệt, từ nay về sau, ngài sẽ không còn phải cô đơn nữa."

Bên ngoài, gió tuyết vẫn gào thét, nhưng trong lòng Thẩm Nguyệt Chi, một ngọn lửa đã thực sự được thắp lên. Hắn không biết định mệnh nghiệt ngã nào đang chờ đợi phía trước, hắn chỉ biết rằng, nếu đường về của hắn phải đi qua muôn vàn khổ đau, hắn cũng sẽ kéo theo người nam nhân bạch y này cùng đi.

Vì có y, bóng tối không còn đáng sợ. Vì có y, thành Vô Vọng mới thực sự có hy vọng.