Trận tuyết đầu mùa ở thành Vô Vọng không tan nhanh như ở nhân gian. Nó cứ lơ lửng, bám vào những cành cây khô khốc và phủ một lớp bạc mỏng lên mái hiên của tiểu viện. Sáng hôm sau, oán khí tạm thời lắng xuống, nhưng cái lạnh lại thấm sâu vào từng thớ thịt.
Vân Triệt sau trận chiến với Oán Vương đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề. Y nằm trên giường, gương mặt vốn đã trắng nay lại càng nhợt nhạt, tựa như một pho tượng tuyết có thể tan chảy bất cứ lúc nào. Dải lụa trắng trên mắt y đã được Thẩm Nguyệt Chi thay mới, nhưng vết máu thấm ngược từ bên trong vẫn để lại một vệt hồng nhạt đau lòng.
Thẩm Nguyệt Chi không ngủ cả đêm. Hắn tất bật dưới gian bếp nhỏ, nơi mà trước đây hắn chỉ đứng nhìn Vân Triệt làm việc. Hắn loay hoay với những chiếc ấm đất, những túi thảo mộc mà Vân Triệt đã cẩn thận ghi chú bằng những ký hiệu nổi. Hắn vụng về nhóm lửa, khói bếp làm đôi mắt đỏ rực của hắn cay xè, nhưng hắn không rời đi nửa bước.
Bát thuốc đen đặc, bốc hơi nghi ngút cuối cùng cũng được sắc xong. Thẩm Nguyệt Chi cẩn thận bưng khay thuốc vào phòng, bước chân hắn nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động.
"Ngài tỉnh rồi sao?" Thẩm Nguyệt Chi thấy Vân Triệt đang chống tay định ngồi dậy, liền vội vàng đặt khay thuốc xuống, lao đến đỡ lấy vai y.
Vân Triệt khẽ ho một tiếng, bàn tay gầy gò của y bám vào cánh tay chắc khỏe của thiếu niên để lấy điểm tựa. "Nguyệt Chi... ngươi lại không nghe lời rồi. Ta đã bảo ngươi phải nghỉ ngơi, vết thương của ngươi cũng chưa lành hẳn."
"Ngài đừng lo cho ta nữa." Thẩm Nguyệt Chi ấn y ngồi tựa vào thành giường, giọng nói mang theo chút bướng bỉnh xen lẫn xót xa. "Bây giờ người cần lo là ngài. Ngài nhìn xem, ngay cả việc ngồi dậy cũng khó khăn thế này, vậy mà hôm qua còn đòi bảo vệ ta."
Hắn cầm bát thuốc lên, dùng thìa gỗ khuấy nhẹ cho bớt nóng, sau đó đưa đến bên môi Vân Triệt.
Vân Triệt hơi khựng lại. Y vốn đã quen tự mình làm mọi việc suốt bao nhiêu năm qua. Sự chăm sóc quá mức thân mật này khiến y cảm thấy không tự nhiên. "Để ta tự làm..."
"Ngài không thấy đường, đổ hết ra giường thì ai dọn?" Thẩm Nguyệt Chi không cho y cơ hội từ chối, hắn kiên trì giữ bát thuốc ở đó. "Há miệng ra."
Vân Triệt thở dài một tiếng đầy cam chịu, rồi từ từ mở miệng. Vị đắng chát của thuốc thảo dược tràn vào khoang miệng, lan xuống tận cổ họng. Y khẽ nhíu mày, biểu cảm hiếm hoi này lọt vào mắt Thẩm Nguyệt Chi.
"Đắng lắm sao?" Thẩm Nguyệt Chi hỏi, giọng nhỏ đi.
"Quen rồi." Vân Triệt đáp nhạt.
Thẩm Nguyệt Chi không nói gì, hắn lẳng lặng đút cho y hết bát thuốc. Sau đó, hắn lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ, nhanh tay nhét vào miệng Vân Triệt.
Vị ngọt lịm đột ngột bùng nổ, lấn át đi cái vị đắng ngắt vừa rồi. Vân Triệt ngẩn người, đầu lưỡi chạm vào một miếng mứt gừng sấy khô.
"Hôm qua ta thấy trong hũ sành ở bếp có chút mứt này. Ngài thường dùng nó để tiếp khách sao?" Thẩm Nguyệt Chi nhìn y, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo.
"Ở đây làm gì có khách." Vân Triệt nhai chậm rãi miếng mứt, hơi nóng của gừng lan tỏa làm y thấy ấm lòng hơn đôi chút. "Đó là do một bà lão ở phố phía Đông tặng ta sau khi ta thanh tẩy oán hồn cho con trai bà ấy. Ta không thích đồ ngọt nên vẫn để đó."
"Vậy sau này cứ để ta ăn, và cho ngài ăn sau khi uống thuốc." Thẩm Nguyệt Chi thu dọn bát đĩa, vẻ mặt rất tự nhiên như thể việc này là lẽ đương nhiên.
Vân Triệt tựa đầu vào gối gỗ, lắng nghe tiếng lạch cạch của chén bát. Y đột nhiên hỏi: "Nguyệt Chi, tại sao ngươi lại tình nguyện ở lại nơi tăm tối này? Với tu vi và huyết mạch của ngươi, nếu tìm được một nơi ẩn dật ở nhân gian, ngươi vẫn có thể sống một đời bình lặng."
Thẩm Nguyệt Chi dừng động tác, hắn nhìn ra ngoài hiên, nơi tuyết đang rơi dày hơn. "Bình lặng sao? Ngài biết rõ hơn ai hết mà, Vân Triệt. Kẻ mang huyết mạch cấm kỵ như ta, dù có trốn đến chân trời góc biển cũng sẽ bị những kẻ nhân danh chính nghĩa tìm ra. Với họ, ta là món nợ, là báu vật, là tai họa... không ai coi ta là một con người cả."
Hắn quay lại nhìn Vân Triệt, đôi mắt đỏ rực phản chiếu bóng hình bạch y trên giường: "Chỉ có ngài, ở cái thành Vô Vọng chết chóc này, mới nhìn ta như một con người bình thường. Ngài cứu ta mà không hỏi về bí mật của ta, ngài mắng ta khi ta làm sai, và ngài... ngài đau vì ta. Vậy thì nhân gian kia có đẹp đến mấy, với ta cũng chỉ là nấm mồ lạnh lẽo. Còn ở đây, dù chỉ có đen và trắng, ta lại thấy mình thực sự đang sống."
Vân Triệt im lặng. Y không nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Nguyệt Chi lúc này, nhưng y cảm nhận được sự chân thành và cả một chút lệ thuộc đang lớn dần trong giọng nói của thiếu niên. Điều này đối với y là một sự nguy hiểm. Y vốn là kẻ đứng bên lề của sinh tử, không nên có ràng buộc, cũng không nên để ai ràng buộc vào mình.
"Ta không thể che chở cho ngươi mãi được." Vân Triệt khẽ nói.
"Ta không cần ngài che chở mãi." Thẩm Nguyệt Chi bước đến bên giường, hắn quỳ một gối xuống sàn, đặt tay lên tay Vân Triệt. "Ta sẽ mạnh lên. Ta sẽ học cách chế ngự huyết mạch này. Đến lúc đó, ta sẽ là thanh kiếm của ngài, là đôi mắt của ngài. Vân Triệt, ngài đừng đuổi ta đi, có được không?"
Bàn tay Thẩm Nguyệt Chi rất nóng, đối lập hoàn toàn với đôi tay lạnh ngắt của Vân Triệt. Sự ấm áp đó xuyên qua làn da, chảy vào tim y, khiến một góc lòng vốn đã đóng băng từ lâu bỗng chốc nứt vỡ. Vân Triệt không rút tay lại, y chỉ khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự dung túng vô hạn.
"Ngốc ạ."
Những ngày sau đó, sinh hoạt trong tiểu viện có một sự thay đổi thầm lặng. Thẩm Nguyệt Chi bắt đầu học cách chăm sóc vườn hoa Vô Ưu. Hắn không có linh lực thanh khiết như Vân Triệt, nhưng hắn phát hiện ra rằng khi hắn ngồi thiền cạnh chúng, tâm tình bình ổn của hắn dường như cũng khiến hoa nở rộ hơn.
Mỗi buổi chiều, dưới mái hiên đầy tuyết, Vân Triệt sẽ ngồi trên ghế dựa, tay cầm một cây sáo trúc cổ xưa. Y không thổi, chỉ để nó trên đùi, lắng nghe Thẩm Nguyệt Chi đọc những cuốn sách cổ mà y đã sưu tầm được.
Giọng của Thẩm Nguyệt Chi hơi trầm, khi đọc về những điển tích tu chân giới, hắn thường thêm vào những nhận xét sắc sảo và đầy hoài nghi. Những lúc ấy, Vân Triệt sẽ nhẹ nhàng sửa lại cách nhìn của hắn, không phải bằng những đạo lý giáo điều, mà bằng trải nghiệm của một kẻ đã nếm trải đủ đắng cay của nhân thế.
"Vân Triệt, đoạn này nói rằng: 'Tâm không tạp niệm, vạn vật giai không'. Nếu một người thực sự không có tạp niệm, liệu họ có còn là con người không?" Thẩm Nguyệt Chi ngẩng đầu hỏi.
Vân Triệt đưa tay vuốt ve cây sáo: "Nếu không có tạp niệm, người đó đã hóa thần, hóa thánh. Nhưng con người chúng ta sinh ra đã mang theo thất tình lục dục. Tạp niệm không đáng sợ, đáng sợ là khi chúng ta để nó làm chủ bản thân. Giống như vị đắng của bát thuốc kia, nếu ngươi sợ nó, ngươi sẽ không bao giờ khỏi bệnh. Nhưng nếu ngươi chấp nhận nó, ngươi sẽ thấy nó chính là thứ giúp ngươi sống sót."
Thẩm Nguyệt Chi nhìn vào dải lụa trắng của Vân Triệt, hắn đột nhiên hỏi một câu không liên quan: "Ngài có từng có tạp niệm không?"
Ngón tay Vân Triệt khựng lại trên thân sáo. Một thoáng tĩnh lặng bao trùm không gian, chỉ có tiếng tuyết rơi loảng xoảng khi trượt khỏi mái ngói.
"Có." Vân Triệt đáp, thanh âm cực nhỏ.
"Là gì vậy?"
"Ta từng muốn nhìn thấy lại bầu trời." Vân Triệt nghiêng đầu, dường như đang hồi tưởng. "Ngày xưa, trước khi đến thành Vô Vọng, ta từng đứng trên đỉnh núi cao nhất, nhìn ánh bình minh xua tan màn sương. Lúc đó ta đã nghĩ, nếu có thể giữ mãi khoảnh khắc ấy, dù có chết cũng cam lòng."
Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy ngực mình thắt lại. Một người yêu ánh sáng đến thế, lại phải sống trong bóng tối vĩnh hằng để bảo vệ một tòa thành đầy oán linh. Sự hy sinh này quá lớn, lớn đến mức hắn cảm thấy bất công cho y.
Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt Vân Triệt, nắm lấy đôi bàn tay đang đặt trên sáo trúc. "Một ngày nào đó, ta sẽ tìm cách chữa lành đôi mắt cho ngài. Dù phải lộn ngược cả tu chân giới, dù phải tìm đến những bí bảo cấm kỵ nhất, ta cũng sẽ làm."
Vân Triệt khẽ cười, y đưa tay lên, dùng những ngón tay thon dài lần theo đường nét gương mặt của Thẩm Nguyệt Chi. Y chạm vào trán, vào sống mũi cao, và cuối cùng dừng lại ở khóe môi của hắn.
"Không cần đâu, Nguyệt Chi." Vân Triệt dịu dàng nói. "Bây giờ ta đã thấy được thứ đẹp đẽ hơn ánh bình minh rồi."
Thẩm Nguyệt Chi ngẩn người, hơi thở hắn trở nên gấp gáp. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, hắn có thể thấy hình ảnh mình phản chiếu nhạt nhòa trong dải lụa trắng của Vân Triệt. Trong đôi mắt đỏ của hắn, sự ngưỡng mộ và lòng biết ơn đang dần chuyển hóa thành một thứ tình cảm khác, nồng nàn và nguy hiểm hơn.
Hắn muốn tiến thêm một bước, muốn được chạm vào đôi môi hơi mỏng đang hé mở kia, nhưng tiếng chuông đồng dưới hiên đột ngột vang lên một hồi dồn dập.
Vân Triệt lập tức thu tay về, thần sắc trở nên nghiêm nghị: "Có kẻ đột nhập vào thành."
Thẩm Nguyệt Chi cũng lập tức cảnh giác, tay hắn nắm chặt chuôi đoản đao. "Oán linh sao?"
"Không. Khí tức này... là con người." Vân Triệt đứng dậy, dù cơ thể vẫn chưa bình phục hoàn toàn nhưng uy áp của một kiếm sư vẫn khiến người ta phải nể sợ. "Hơn nữa, là người của Vạn Kiếm Tông."
Sắc mặt Thẩm Nguyệt Chi đại biến. Vạn Kiếm Tông chính là môn phái đã dẫn đầu cuộc truy sát gia tộc hắn năm xưa. Những kẻ đó sao có thể tìm đến đây nhanh như vậy?
"Họ tìm ta." Thẩm Nguyệt Chi nghiến răng, sát ý bắt đầu cuộn trào trong huyết mạch. "Ta không muốn liên lụy đến ngài. Vân Triệt, ngài hãy trốn đi, ta sẽ dẫn dụ bọn chúng ra khỏi thành."
Vân Triệt không nói không rằng, y cầm lấy thanh kiếm gãy, chậm rãi bước ra sân. Tuyết rơi trên vai y, hòa vào màu áo trắng tinh khôi.
"Ở thành Vô Vọng này, không ai có quyền bắt người khi chưa có sự đồng ý của ta." Y quay lưng về phía Thẩm Nguyệt Chi, giọng nói thanh lãnh nhưng đầy uy lực. "Ngươi vào trong phòng ẩn nấp khí tức. Nếu ta không gọi, tuyệt đối không được ra ngoài."
"Nhưng Vân Triệt..."
"Đây là lệnh."
Thẩm Nguyệt Chi nhìn bóng lưng của Vân Triệt, lòng hắn như bị hàng vạn mũi kim đâm vào. Hắn hận mình vô dụng, hận mình đã mang rắc rối đến cho người duy nhất đối tốt với hắn. Nhưng nhìn dáng vẻ kiên định của y, hắn biết mình không thể cãi lời.
Hắn lùi vào trong bóng tối của gian phòng, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi bóng trắng giữa sân.
Từ phía cổng tiểu viện, ba bóng người mặc đạo bào thêu hình kiếm bạc hiên ngang bước vào. Kẻ dẫn đầu là một nam nhân trung niên với gương mặt cương nghị, thanh kiếm giắt bên hông tỏa ra linh khí bức người.
"Vị đạo hữu này, chúng ta là đệ tử Vạn Kiếm Tông, đang truy lùng một tên ma đầu mang huyết mạch cấm kỵ. Có người thấy hắn chạy về hướng này, mong đạo hữu hãy tránh đường để chúng ta làm việc công."
Vân Triệt không nhúc nhích, y đứng đó như một ngọn núi tuyết vững chãi. "Thành Vô Vọng chỉ đón những linh hồn lạc lối, không đón những kẻ mang theo sát khí để đòi người. Mời các vị quay về cho."
"Hừ, thành Vô Vọng chẳng qua cũng chỉ là nơi chứa chấp lũ cặn bã." Một tên đệ tử trẻ tuổi đứng sau lớn tiếng. "Ngươi là cái thá gì mà dám ngăn cản Vạn Kiếm Tông?"
Vân Triệt không trả lời bằng lời nói. Y khẽ nâng thanh kiếm gãy lên, mũi kiếm chỉ xuống mặt đất. Một vòng tròn linh lực màu trắng tinh khôi lan tỏa, đẩy lùi lớp tuyết xung quanh ra xa mười trượng.
"Trong vòng tròn này, ai bước vào, kẻ đó tự chịu hậu quả."
Trưởng lão Vạn Kiếm Tông nhíu mày, lão nhận ra tu vi của người mù này không hề tầm thường. "Đạo hữu, vì một tên ma đầu mà đối đầu với chúng ta, có đáng không?"
"Với các ngươi, hắn là ma. Với ta, hắn là người ta đã cứu." Vân Triệt nhẹ giọng, nhưng lời nói nặng nghìn cân. "Mà đã là người của ta cứu, thì không ai được phép động vào."
Dưới mái hiên, Thẩm Nguyệt Chi nghe thấy hai chữ "người của ta", tim hắn như ngừng đập một nhịp. Hắn nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu. Hắn thề với lòng mình, nếu hôm nay Vân Triệt có mệnh hệ gì, hắn sẽ để cả Vạn Kiếm Tông phải chôn thây cùng y.
Bát thuốc đắng lúc sáng dường như vẫn còn đọng lại dư vị ở cổ họng, nhưng lúc này, trái tim Thẩm Nguyệt Chi lại tràn ngập một vị ngọt lạ kỳ. Đó là vị ngọt của việc được bảo vệ, được trân trọng sau mười năm sống trong địa ngục.
Trận chiến sắp nổ ra, tuyết thành Vô Vọng dường như cũng ngừng rơi để chứng kiến khoảnh khắc này. Vân Triệt đứng đó, bạch y phất phơ, dải lụa trắng bay trong gió, thanh cao và cô độc. Y đang dùng cả tính mạng mình để bảo vệ cho một "tạp niệm" mà y vừa mới thừa nhận.
Thuốc đắng đã trôi qua, nhưng tình cảm này đã vương lại, sâu đậm và không thể quay đầu.