Tiếng gió rít qua khe cửa tiểu viện mang theo cái lạnh thấu xương của tuyết tan. Giữa sân, bầu không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một chiếc lá rơi cũng đủ để làm bùng nổ một trận huyết chiến. Vân Triệt đứng đó, thanh kiếm gãy trong tay y không hề phát ra hào quang rực rỡ như lần đối đầu với Oán Vương, nhưng khí thế lại trầm mặc và sâu thăm thẳm như đại dương trước cơn bão.
Trưởng lão Vạn Kiếm Tông – người được gọi là Minh Hà – khẽ nheo mắt. Lão đã đi khắp tu chân giới, gặp qua vô số cao thủ, nhưng chưa bao giờ thấy ai có khí tức kỳ lạ như người mù này. Tu vi của Vân Triệt giống như một mặt hồ phẳng lặng, nhìn thì thấy đáy nhưng khi chạm vào mới biết nó sâu không cùng cực.
"Nếu đạo hữu đã cố chấp như vậy, thì chớ trách Vạn Kiếm Tông ta vô tình." Minh Hà phất tay, hai tên đệ tử đi cùng lập tức rút kiếm.
Ánh kiếm bạc của Vạn Kiếm Tông lóa mắt, chúng lao tới từ hai phía trái phải, tạo thành một gọng kìm tấn công vào những huyệt đạo hiểm hóc trên người Vân Triệt. Trong khi đó, Thẩm Nguyệt Chi đứng sau cánh cửa khép hờ, hơi thở dồn dập. Hắn nhìn thấy rõ từng cử động của kẻ thù, đôi mắt đỏ rực của hắn bắt đầu vằn lên những tia máu. Hắn hận không thể lao ra ngay lập tức để xé nát những kẻ dám vung kiếm hướng về phía Vân Triệt.
Thế nhưng, Vân Triệt vẫn không nhúc nhích.
Chỉ đến khi mũi kiếm của tên đệ tử bên trái chỉ còn cách cổ y ba tấc, Vân Triệt mới khẽ nghiêng người. Động tác của y chậm rãi như một đóa hoa nở muộn, nhưng lại khiến mũi kiếm đối phương đâm vào khoảng không. Ngay lập tức, y dùng chuôi kiếm gãy gõ nhẹ vào cổ tay hắn ta.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên, tên đệ tử hét thảm một tiếng, thanh kiếm rơi xuống tuyết. Vân Triệt không dừng lại, y xoay người, tà áo trắng quét một vòng tròn hoàn mỹ, đá văng tên còn lại lùi xa mười bước.
"Ta nói rồi, đừng bước vào vòng tròn này." Giọng Vân Triệt vẫn thanh lãnh, không hề mang theo chút sát khí nào. Với y, đây không phải là giết chóc, mà là sự ngăn cản cần thiết.
Minh Hà trưởng lão thấy đệ tử mình bại trận quá nhanh, mặt già lộ vẻ khó coi. Lão đích thân ra tay. Thanh trường kiếm trên tay lão rung lên, phát ra tiếng rồng ngâm hổ gầm, kiếm khí hóa thành hàng vạn đạo tơ bạc, giăng thiên la địa võng bao phủ lấy Vân Triệt.
"Vạn Kiếm Quy Tông!"
Vân Triệt cuối cùng cũng nâng thanh kiếm gãy lên ngang tầm mắt. Dải lụa trắng bay lướt qua vai y. Y không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là đâm thẳng một kiếm về phía trước.
Kiếm khí từ phần gãy của thanh kiếm bùng lên, không phải màu vàng hay màu bạc, mà là một màu trắng thuần khiết đến nhức mắt. Nó xuyên qua hàng vạn đạo tơ bạc của Minh Hà, đánh thẳng vào hộ thân linh lực của lão.
Bùm!
Một tiếng nổ lớn chấn động cả tiểu viện. Minh Hà lùi liên tiếp bảy bước, mỗi bước chân đều lún sâu xuống lớp đá xanh dưới tuyết. Lão kinh hoàng nhìn người nam nhân bạch y vẫn đứng yên tại chỗ, thậm chí vạt áo cũng không hề xộc xệch.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai? Ở đâu ra một kiếm sư cao thâm như thế này lại đi canh giữ cái thành ma quỷ này?" Minh Hà vừa nói vừa nén ngụm máu đang dâng lên cổ họng.
Vân Triệt hạ kiếm xuống, dường như trận chiến vừa rồi đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của y sau khi bị thương. Y đứng hơi lảo đảo, nhưng lưng vẫn thẳng.
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ở đây không có kẻ các vị tìm."
"Nói láo!" Tên đệ tử lúc nãy bị bẻ tay hét lên. "La bàn tầm mạch của tông môn chỉ rõ hướng này! Tên nghiệt chủng họ Thẩm chắc chắn đang trốn trong gian phòng kia!"
Hắn ta chỉ tay về phía căn phòng nơi Thẩm Nguyệt Chi đang nấp. Minh Hà nhìn theo hướng đó, ánh mắt lộ vẻ tham lam. Huyết mạch cấm kỵ đối với Vạn Kiếm Tông không chỉ là mối họa, mà còn là một loại nguyên liệu cực phẩm để luyện chế thần binh.
"Đạo hữu, nếu ngươi giao hắn ra, Vạn Kiếm Tông sẽ nợ ngươi một ân tình lớn. Ngươi cần linh dược, cần thần khí, hay cần khôi phục đôi mắt, chúng ta đều có thể đáp ứng." Minh Hà bắt đầu dùng lợi dụ.
Vân Triệt im lặng.
Bên trong phòng, trái tim Thẩm Nguyệt Chi thắt lại. Hắn biết đôi mắt là nỗi đau lớn nhất của Vân Triệt. Nếu Vạn Kiếm Tông thực sự có cách chữa lành, liệu y có dao động không? Hắn nắm chặt chuôi đoản đao, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng – không phải sợ chết, mà sợ bị người này bỏ rơi.
"Khôi phục đôi mắt sao?" Vân Triệt khẽ lặp lại, giọng y mang theo một chút trâm chọc. "Đôi mắt của ta là do ta tự tay hủy đi. Nếu ta muốn thấy, thế gian này không ai ngăn được. Nếu ta đã không muốn thấy, thì linh dược của các ngươi cũng chỉ là rác rưởi."
Câu nói của Vân Triệt như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Minh Hà. Lão giận quá hóa cười: "Được, được lắm! Vậy thì đừng trách ta thi triển bí pháp!"
Minh Hà lấy ra một lá bùa màu huyết dụ, dán lên lưỡi kiếm. Thanh kiếm lập tức bốc lên ngọn lửa đen ngòm – đây là hỏa diệm được luyện từ oán khí của vạn người chết, vô cùng độc địa. Lão lao tới với chiêu thức liều mạng, không cầu thắng, chỉ cầu kéo theo đối phương xuống địa ngục.
Vân Triệt cảm nhận được nguy hiểm. Y biết mình hiện tại không đủ linh lực để chống đỡ đòn đánh mang theo tà khí này. Y định dùng đến cấm thuật của thành Vô Vọng, nhưng nếu dùng, đôi mắt y sẽ vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội bình phục, và y có thể sẽ tan biến cùng tòa thành này.
Đúng lúc đó, một bóng đen xé toạc màn sương từ bên trong phòng lao ra.
"Dừng tay cho ta!"
Thẩm Nguyệt Chi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Hắn lao ra như một con báo săn mồi, đoản đao gãy trên tay hắn rực lên ánh đỏ tàn bạo. Hắn không đánh vào Minh Hà, mà lao thẳng vào tên đệ tử đang đứng gần nhất.
Phập!
Đoản đao xuyên qua bả vai tên đệ tử, máu bắn tung tóe lên mặt Thẩm Nguyệt Chi. Gương mặt hắn lúc này dữ tợn như một con quỷ dữ thật sự, đôi mắt đỏ rực tỏa ra sát khí đậm đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Nguyệt Chi! Vào trong!" Vân Triệt hét lớn, nhưng đã muộn.
Thẩm Nguyệt Chi quay lại nhìn Minh Hà, giọng hắn khản đặc vì hận thù: "Các ngươi muốn tìm ta? Ta ở đây! Đừng có động vào y!"
Minh Hà trưởng lão thấy Thẩm Nguyệt Chi xuất hiện, mắt sáng rực lên: "Ha ha! Cuối cùng cũng chịu lộ diện rồi sao tên nghiệt chủng!"
Lão xoay chuyển mục tiêu, thanh kiếm rực lửa đen hướng thẳng về phía Thẩm Nguyệt Chi. Thẩm Nguyệt Chi không sợ hãi, hắn cảm nhận được dòng máu trong người mình đang sôi sùng sục, một sức mạnh to lớn nhưng hỗn loạn đang muốn phá vỡ lồng ngực mà thoát ra.
"Đừng hòng..." Vân Triệt dùng chút sức tàn, lao đến chắn trước mặt Thẩm Nguyệt Chi.
Nhưng vì cử động quá mạnh, vết thương cũ ở ngực y bục ra, máu thấm đỏ bạch y. Dải lụa trắng trên mắt y bị gió thổi mạnh, nút thắt vốn đã lỏng lẻo sau trận chiến trước đó đột ngột tuột ra.
Dải lụa trắng dài thượt bay lơ lửng trong không trung, rơi xuống lớp tuyết lạnh lẽo.
Cả không gian như đông cứng lại.
Minh Hà trưởng lão khựng lại giữa chừng, thanh kiếm lửa đen lịm dần. Hai tên đệ tử Vạn Kiếm Tông há hốc mồm, kinh hãi nhìn về phía trước. Thậm chí cả Thẩm Nguyệt Chi cũng đứng chết trân tại chỗ, đoản đao trên tay rơi xuống tuyết không một tiếng động.
Vân Triệt đứng đó, mái tóc đen xõa tung trong gió. Và đôi mắt y...
Đó không phải là đôi mắt mù lòa bị hỏng hay khô héo như mọi người vẫn tưởng. Đôi mắt ấy mở to, nhưng bên trong không có con ngươi, cũng không có nhãn cầu màu đen hay trắng thông thường. Nó là một vùng không gian trong vắt, không có màu sắc, giống như hai viên ngọc lưu ly được tạc từ hư vô.
Từ đôi mắt ấy, một luồng ánh sáng nhạt nhòa nhưng mang theo uy áp từ cổ chí kim lan tỏa ra xung quanh. Nó không làm người ta đau đớn, nhưng nó khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé, giống như một hạt cát giữa sa mạc, một giọt nước giữa đại dương.
Đây là "Hư Vô Nhãn" – đôi mắt chỉ tồn tại trong truyền thuyết, kẻ sở hữu nó có thể nhìn thấu vạn vật, nhìn thấu quá khứ vị lai, nhưng cái giá phải trả là phải gánh vác nhân quả của cả một vùng đất.
"Các ngươi... đã thấy những gì không nên thấy." Giọng Vân Triệt lúc này không còn là của một người bình thường, nó mang theo âm hưởng của vạn linh hồn đang rên xiết trong thành Vô Vọng.
Minh Hà trưởng lão run rẩy, thanh kiếm trên tay lão rơi xuống. Lão nhận ra người này không phải là một kiếm sư mù bình thường. Y chính là "Thành Chủ" – vị thần hộ mệnh tối cao của thành Vô Vọng, người đã dùng đôi mắt của mình để trấn giữ vạn quỷ nghìn năm qua.
"Tiền... tiền bối... chúng con có mắt không tròng..." Minh Hà lắp bắp, lão quay đầu định chạy trốn.
"Thành Vô Vọng, vào dễ ra khó." Vân Triệt khẽ nói.
Đôi mắt không màu của y khẽ chớp. Một luồng sóng xung kích vô hình từ đôi mắt ấy phát ra, đánh thẳng vào linh đài của ba người Vạn Kiếm Tông. Họ không chết, nhưng tu vi cả đời tích lũy bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, biến thành những người bình thường không hơn không kém.
"Cút đi. Và đừng bao giờ nhắc lại những gì các ngươi thấy hôm nay. Nếu không, dù có trốn đến tận cùng trời cuối đất, thành Vô Vọng cũng sẽ tìm đến các ngươi."
Ba kẻ đó sợ hãi đến mức bò lăn bò càng chạy ra khỏi cổng tiểu viện, biến mất trong làn sương mù.
Trong sân lúc này chỉ còn lại Vân Triệt và Thẩm Nguyệt Chi.
Vân Triệt đứng đó, đôi mắt không màu vẫn hướng về phía trước, nhưng ánh sáng trong đó đang mờ dần. Cơ thể y run lên bần bật, rồi đổ sụp xuống như một cánh diều đứt dây.
Thẩm Nguyệt Chi lao đến, kịp thời đỡ lấy y trước khi y chạm đất. Hắn run rẩy nhặt dải lụa trắng dưới tuyết lên, nhưng hắn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt kỳ ảo kia của Vân Triệt. Hắn sợ... sợ sự thanh cao tuyệt đối đó sẽ thiêu rụi một kẻ đầy tội lỗi như hắn.
"Vân Triệt... Vân Triệt! Ngài tỉnh lại đi!" Thẩm Nguyệt Chi gào lên, tay hắn cuống quýt lau đi vết máu trên môi y.
Vân Triệt từ từ mở mắt, ánh sáng trong mắt y giờ đây đã tắt hẳn, trở lại vẻ đục ngầu và vô hồn. Y quờ quạng đôi tay trong không trung, giọng yếu ớt: "Dải lụa... trả lại cho ta..."
Thẩm Nguyệt Chi vội vàng quàng dải lụa trắng lên mắt y, thắt lại thật cẩn thận. Khi đôi mắt ấy bị che khuất, Vân Triệt dường như mới lấy lại được chút hơi tàn. Y tựa đầu vào vai Thẩm Nguyệt Chi, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ.
"Ngươi thấy rồi sao?" Vân Triệt hỏi, giọng đắng ngắt.
"Ta thấy rồi." Thẩm Nguyệt Chi ôm chặt lấy y, nước mắt rơi lã chã trên vai bạch y của Vân Triệt. "Ngài đẹp lắm, Vân Triệt. Đôi mắt đó... nó không hề đáng sợ. Nó giống như bầu trời mà ngài hằng mong ước vậy."
Vân Triệt khẽ cười khổ: "Nó là lời nguyền đấy, Nguyệt Chi. Mỗi lần ta mở nó ra, tuổi thọ của ta sẽ giảm đi mười năm. Ta đã thề sẽ không bao giờ mở nó nữa, nhưng hôm nay..."
"Tại sao?" Thẩm Nguyệt Chi nức nở. "Tại sao ngài lại vì một kẻ như ta mà hy sinh nhiều đến thế?"
Vân Triệt đưa tay lên, dùng mu bàn tay lau nước mắt cho thiếu niên: "Vì ta đã hứa sẽ đưa ngươi trở về. Nếu để chúng bắt ngươi đi, con đường của ngươi sẽ chỉ còn lại bóng tối. Ta thà mất đi mười năm tuổi thọ, còn hơn để ngươi phải quay lại địa ngục đó."
Thẩm Nguyệt Chi không nói được lời nào, hắn chỉ biết ôm chặt lấy người nam nhân này, trái tim hắn tan nát nhưng cũng đầy ắp một thứ tình cảm không thể gọi tên. Hắn nhận ra, đôi mắt không màu kia không phải là không có màu sắc, mà nó chứa đựng tất cả những màu sắc đẹp đẽ nhất mà Vân Triệt đã gom góp được cả đời để dành tặng cho hắn.
Đêm đó, tuyết ở thành Vô Vọng vẫn rơi, bao phủ lấy tiểu viện nhỏ như muốn che giấu đi bí mật vừa được hé lộ. Vân Triệt ngủ thiếp đi trong vòng tay của Thẩm Nguyệt Chi. Lần đầu tiên, Thẩm Nguyệt Chi không ngồi ở cửa nhìn ra sương mù nữa. Hắn nằm bên cạnh Vân Triệt, nắm chặt lấy tay y, đôi mắt đỏ rực canh chừng suốt đêm không ngủ.
Hắn biết, kể từ giây phút dải lụa trắng rơi xuống, số phận của hai người đã vĩnh viễn buộc chặt vào nhau. Hắn không còn là kẻ được cứu, y không còn là kẻ cứu rỗi đơn thuần. Họ là hai mảnh đời tan vỡ, tìm thấy nhau giữa hai màu đen trắng của cuộc đời.
"Vân Triệt," Thẩm Nguyệt Chi thì thầm vào tai y. "Dù ngài không nhìn thấy, ta sẽ là màu sắc của ngài. Dù ngài mất đi tuổi thọ, ta sẽ dùng huyết mạch này để trả lại cho ngài. Chúng ta nhất định sẽ tìm thấy đường về."
Dưới lớp lụa trắng, một giọt lệ trong suốt khẽ lăn ra từ khóe mắt của Vân Triệt. Y không ngủ, y nghe thấy hết. Và trong lòng người kiếm sư mù, một đóa hoa Vô Ưu thực sự đã nở rộ, rực rỡ và kiêu hãnh hơn bất kỳ lúc nào.
Trận chiến hôm nay chỉ là khởi đầu cho những cơn bão lớn hơn ở phía trước, nhưng dưới mái hiên đầy tuyết ấy, thuốc có đắng nhưng lòng đã không còn cô quạnh. Đôi mắt không màu đã nhìn thấu định mệnh, và định mệnh đó nói rằng: Họ sẽ không bao giờ phải đi một mình nữa.