MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMặc Bạch Quy ĐồChương 6: VẾT SẸO CŨ, HỒI ỨC BẮT ĐẦU LAY ĐỘNG

Mặc Bạch Quy Đồ

Chương 6: VẾT SẸO CŨ, HỒI ỨC BẮT ĐẦU LAY ĐỘNG

2,675 từ · ~14 phút đọc

Sau trận chiến với người của Vạn Kiếm Tông, thành Vô Vọng rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ. Sương mù không còn cuộn trào dữ dội mà lững lờ trôi như những dải lụa xám bị bỏ quên. Trong tiểu viện, mùi máu tanh nồng đã được thay thế bằng mùi hương thanh khiết của hoa Vô Ưu đang nở rộ dưới lớp tuyết mỏng.

Vân Triệt nằm hôn mê suốt ba ngày ba đêm. Trong suốt thời gian đó, Thẩm Nguyệt Chi gần như biến thành một người khác. Hắn không còn vẻ nóng nảy, bất cần của một thiếu niên mang huyết mạch cấm kỵ, mà lặng lẽ, kiên nhẫn như một cái bóng bên giường bệnh. Hắn tự tay sắc thuốc, tự tay thay băng, và mỗi tối lại dùng linh lực của mình – dù vô cùng hỗn loạn – để sưởi ấm đôi bàn tay luôn lạnh ngắt của Vân Triệt.

Đến sáng ngày thứ tư, khi những tia sáng xám nhạt đầu tiên len lỏi qua khe cửa, ngón tay của Vân Triệt khẽ cử động.

"Vân Triệt?" Thẩm Nguyệt Chi lập tức choàng tỉnh, hắn ngồi bật dậy, gương mặt hốc hác lộ rõ vẻ lo lắng.

Vân Triệt từ từ mở mắt – hay đúng hơn là từ từ tỉnh táo lại bên dưới dải lụa trắng. Y cảm thấy đầu đau như búa bổ, linh đài trống rỗng như một giếng cạn. Việc mở ra "Hư Vô Nhãn" đã rút cạn sinh mệnh lực của y, để lại một cơ thể rệu rã.

"Nước..." Giọng y khàn đặc, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Thẩm Nguyệt Chi vội vàng rót một chén nước ấm, đỡ lấy gáy Vân Triệt, cẩn thận đưa chén nước lên môi y. Cảm giác dòng nước mát lành thấm vào cổ họng khiến Vân Triệt tỉnh táo hơn đôi chút. Y cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay đang đỡ lấy mình, một hơi ấm quen thuộc nhưng dường như đã trở nên sâu đậm hơn sau biến cố vừa qua.

"Nguyệt Chi... ngươi vẫn ở đây sao?" Vân Triệt khẽ hỏi sau khi đã uống cạn chén nước.

"Ta không đi đâu cả. Ta đã nói rồi, ta sẽ là đôi mắt của ngài." Thẩm Nguyệt Chi đặt chén xuống, giọng hắn run run. "Ngài thấy trong người thế nào? Có đau ở đâu không?"

Vân Triệt khẽ lắc đầu, y định đưa tay lên chạm vào dải lụa trắng trên mắt nhưng nửa đường lại bị Thẩm Nguyệt Chi giữ lại.

"Đừng chạm vào, ta vừa mới thay băng mới cho ngài xong." Thẩm Nguyệt Chi nói, tay hắn nắm chặt lấy tay Vân Triệt. "Ngài đã ngủ rất lâu rồi."

Vân Triệt im lặng một lúc, y cảm nhận được sự run rẩy trong bàn tay của thiếu niên. Y biết mình đã khiến hắn sợ hãi. Một người suốt đời bị truy sát, luôn sống trong cảnh bấp bênh, điều đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là mất đi chỗ dựa duy nhất.

"Ta xin lỗi vì đã khiến ngươi lo lắng." Vân Triệt dịu dàng nói.

Thẩm Nguyệt Chi không đáp, hắn đột nhiên cúi đầu, áp trán vào lòng bàn tay của Vân Triệt. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống da thịt y, khiến trái tim người kiếm sư mù co thắt lại. "Ngài không được làm vậy nữa. Dù có chuyện gì xảy ra, ngài cũng không được dùng đến đôi mắt đó... Ta thà bị bắt đi, thà bị bọn chúng giết chết, cũng không muốn thấy ngài tan biến."

Vân Triệt thở dài, y dùng bàn tay còn lại xoa nhẹ mái tóc rối của Thẩm Nguyệt Chi: "Đứa trẻ ngốc. Nếu ta để chúng mang ngươi đi, thì mười năm tuổi thọ hay cả đời này của ta cũng chẳng còn ý nghĩa gì cả."

Câu nói ấy khiến Thẩm Nguyệt Chi ngẩn người. Hắn ngước nhìn gương mặt thanh tú được che khuất bởi dải lụa trắng của Vân Triệt, trong lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Hắn muốn hỏi y tại sao lại coi trọng hắn đến thế, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì ánh mắt hắn bị thu hút bởi một thứ khác.

Cổ áo của Vân Triệt vì cử động mà hơi trễ xuống, để lộ ra một vết sẹo cũ nằm ngay dưới xương quai xanh bên trái. Vết sẹo có hình thù kỳ lạ, giống như một dấu ấn bị nung đỏ rồi áp lên da thịt, nhưng qua thời gian nó đã mờ đi, chỉ còn lại một màu trắng nhạt nhẽo.

Thẩm Nguyệt Chi vô thức đưa tay chạm vào vết sẹo đó.

Cơ thể Vân Triệt đột ngột cứng đờ. Y khẽ rùng mình, một luồng khí lạnh toát ra từ vết sẹo khiến Thẩm Nguyệt Chi phải rụt tay lại.

"Đừng chạm vào nó." Giọng Vân Triệt đột ngột trở nên xa xăm, lạnh lẽo.

"Đó là... vết thương từ bao giờ?" Thẩm Nguyệt Chi hỏi, linh cảm mách bảo hắn rằng vết sẹo này có liên quan đến lý do Vân Triệt phải ở lại thành Vô Vọng.

Vân Triệt không trả lời ngay. Y xoay người, ngồi dậy một cách khó khăn, dựa lưng vào thành giường. Y hướng "tầm mắt" về phía cửa sổ, nơi sương mù đang bao phủ mọi vật.

"Đó là vết sẹo từ mười lăm năm trước." Vân Triệt bắt đầu kể, giọng y đều đều như đang đọc một cuốn kinh cổ. "Ngày đó, ta chưa phải là người gác cổng của thành Vô Vọng. Ta là đệ tử của một môn phái ẩn dật trên núi cao, chỉ biết luyện kiếm và tu tâm. Cho đến một ngày, ta gặp một người."

Thẩm Nguyệt Chi nín thở lắng nghe. Đây là lần đầu tiên Vân Triệt nhắc về quá khứ của mình.

"Người đó cũng mang trong mình một loại huyết mạch đặc biệt, nhưng không phải là huyết mạch cấm kỵ như của ngươi. Đó là huyết mạch của Thần thú hộ mệnh. Môn phái của ta được giao nhiệm vụ bảo vệ người đó, thực chất là giam lỏng để dùng sức mạnh của người đó trấn giữ các kẽ nứt không gian."

Vân Triệt dừng lại, bàn tay y siết chặt vạt áo. "Ta và người đó đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau hứa rằng sẽ có ngày thoát khỏi sự ràng buộc của tông môn để đi chu du thiên hạ. Nhưng rồi, tai họa ập đến. Các môn phái lớn phát hiện ra sự tồn tại của người đó và muốn chiếm đoạt huyết mạch. Tông môn của ta, để giữ bí mật, đã quyết định hiến tế người đó để đóng vĩnh viễn kẽ nứt không gian tại thành Vô Vọng này."

Đôi mắt đỏ của Thẩm Nguyệt Chi nheo lại: "Và ngài đã ngăn cản họ?"

"Ta đã cố." Vân Triệt cười chua chát. "Ta đã vung kiếm chống lại chính sư môn của mình. Vết sẹo này là do thanh kiếm của sư phụ ta để lại. Nó không chỉ là vết thương xác thịt, mà là một đạo nguyền rủa. Để cứu người đó, ta đã phải đánh đổi bằng chính đôi mắt của mình, dùng Hư Vô Nhãn để tiếp nhận nhân quả của tòa thành này, thay thế cho việc hiến tế. Nhưng cuối cùng... người đó vẫn không qua khỏi."

Gian phòng rơi vào tĩnh lặng. Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Hóa ra, sự tịch mịch của Vân Triệt không phải chỉ là vì bổn phận, mà là một sự chuộc lỗi kéo dài nghìn năm. Y ở lại đây để canh giữ linh hồn của người bạn năm xưa, và cũng để canh giữ lời thề không bao giờ nhìn lại thế gian đau khổ này nữa.

"Người đó... tên là gì?" Thẩm Nguyệt Chi khẽ hỏi.

Vân Triệt im lặng rất lâu, rồi y nhẹ nhàng thốt ra một cái tên: "Vân Nhược."

Cái tên ấy vừa vang lên, dường như có một cơn gió lạnh thổi qua phòng, làm những chiếc chuông đồng dưới hiên rung lên khe khẽ. Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy cái tên này có gì đó rất quen thuộc, như thể hắn đã từng nghe thấy ở đâu đó trong những câu chuyện truyền thuyết xưa cũ, nhưng hắn không thể nhớ ra.

"Ngài vì người đó mà ở lại đây sao?" Thẩm Nguyệt Chi hỏi, trong lòng dâng lên một chút ghen tị mà chính hắn cũng không nhận ra.

"Ta ở lại đây vì thành Vô Vọng cần một người gác cổng." Vân Triệt quay đầu lại phía hắn. "Và có lẽ, vì ta không còn nơi nào khác để đi. Cho đến khi ngươi xuất hiện."

Vân Triệt đưa tay lên, lần này y chuẩn xác tìm thấy gò má của Thẩm Nguyệt Chi. Ngón tay y chạm vào những vết sẹo nhỏ trên mặt thiếu niên do trận chiến vừa qua để lại. "Khi ta thấy ngươi nằm giữa đống đổ nát, ta đã nghĩ rằng mình không thể để bi kịch mười lăm năm trước lặp lại một lần nữa. Ngươi và Vân Nhược rất giống nhau... ở sự quật cường không chịu khuất phục trước số phận."

Thẩm Nguyệt Chi nắm lấy bàn tay y, áp chặt vào mặt mình. "Ta không phải là Vân Nhược. Ta là Thẩm Nguyệt Chi. Ta sẽ không chết, ta cũng sẽ không để ngài phải gánh vác nhân quả một mình."

Vân Triệt mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng mang theo chút ánh sáng của sự sống: "Ta biết. Ngươi còn bướng bỉnh hơn hắn nhiều."

Cuộc trò chuyện về quá khứ dường như đã gỡ bỏ một lớp vỏ bọc vô hình giữa hai người. Những ngày tiếp theo, Vân Triệt bắt đầu hướng dẫn Thẩm Nguyệt Chi cách điều khiển huyết mạch của mình. Y không dạy hắn những chiêu thức tàn bạo, mà dạy hắn cách cảm nhận sự tĩnh lặng trong dòng máu nóng hổi.

"Nguyệt Chi, hãy nhắm mắt lại." Vân Triệt đứng sau lưng hắn trong sân viện đầy tuyết. "Đừng dùng mắt để nhìn đối thủ, hãy dùng hơi thở để cảm nhận. Huyết mạch của ngươi giống như một dòng sông lũ, nếu ngươi cố gắng đắp đập ngăn nó, nó sẽ vỡ bờ. Ngươi phải học cách trở thành một phần của dòng sông đó, lái nó đi theo ý muốn của mình."

Thẩm Nguyệt Chi làm theo, hắn buông lỏng cơ thể, cảm nhận từng luồng khí lạnh của thành Vô Vọng đang len lỏi vào lỗ chân lông. Hắn thấy được những linh hồn vất vưởng đang lướt đi ngoài kết giới, thấy được nhịp tim của Vân Triệt đang đập đều đặn ngay phía sau.

Đột ngột, Vân Triệt vung một cành cây khô về phía hắn.

Thẩm Nguyệt Chi không mở mắt, hắn khẽ nghiêng người sang một bên, đoản đao gãy trong tay vung lên một đường vòng cung mềm mại, chuẩn xác gạt cành cây ra xa.

"Tốt." Vân Triệt khen ngợi. "Sức mạnh thực sự không nằm ở sát ý, mà nằm ở sự kiểm soát."

Buổi tập kết thúc khi trời bắt đầu chuyển tối. Thẩm Nguyệt Chi mồ hôi đầm đìa nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái. Hắn nhìn Vân Triệt đang đứng dưới gốc cây hoa Vô Ưu, những cánh hoa trắng rụng xuống vai áo y, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.

"Vân Triệt, ngài từng nói vết sẹo trên ngực ngài là một đạo nguyền rủa. Nó có đau không?" Thẩm Nguyệt Chi bước lại gần, giọng quan tâm.

Vân Triệt khẽ vuốt ve vết sẹo qua lớp áo: "Nó chỉ đau khi ta rung động tâm can. Nó nhắc nhở ta rằng không được phép có tình cảm với bất kỳ ai, nếu không, linh lực sẽ phản phệ, và trái tim ta sẽ bị băng giá bao phủ."

Thẩm Nguyệt Chi khựng lại. Một đạo nguyền rủa cấm túc tình cảm? Hóa ra đây mới là lý do thực sự khiến Vân Triệt luôn giữ vẻ lạnh lùng tuyệt tình với thế giới. Y không phải không muốn yêu, mà là không được phép yêu.

"Vậy nếu... nếu có người yêu ngài, người đó cũng sẽ bị nguyền rủa sao?" Thẩm Nguyệt Chi hỏi, giọng hắn run rẩy.

Vân Triệt im lặng nhìn về phía màn sương. "Người đó sẽ không bị nguyền rủa, nhưng họ sẽ phải nhìn ta tan biến dần dần. Đó là một sự trừng phạt còn tàn nhẫn hơn cả cái chết."

Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy tim mình đau thắt lại. Hắn nhìn bóng lưng thanh cao của Vân Triệt, lòng dâng lên một sự quyết tâm điên cuồng. Nếu định mệnh đã nghiệt ngã như thế, hắn sẽ bẻ gãy định mệnh. Nếu thần linh muốn y phải cô độc, hắn sẽ giết thần.

"Ta không sợ." Thẩm Nguyệt Chi bước tới, ôm lấy Vân Triệt từ phía sau, siết chặt vòng tay. "Dù có phải tan biến, ta cũng muốn được tan biến cùng ngài. Vân Triệt, ngài đừng đẩy ta ra, đừng vì một đạo nguyền rủa mà từ chối ta."

Vân Triệt thở hắt ra, vết sẹo trên ngực y bắt đầu tỏa ra hơi lạnh thấu xương, nhưng y không đẩy hắn ra. Y cảm nhận được sự ấm áp mãnh liệt từ cơ thể thiếu niên, một sự ấm áp đang cố gắng xua tan lớp băng giá trong tim y.

"Nguyệt Chi... ngươi có biết mình đang nói gì không?"

"Ta biết rõ hơn ai hết." Thẩm Nguyệt Chi xoay người y lại, đối diện với mình. Dù Vân Triệt bị bịt mắt, nhưng hắn vẫn nhìn thẳng vào dải lụa trắng đó như muốn nhìn thấu vào tâm hồn y. "Ngài cứu ta, dạy ta, bảo vệ ta. Với ta, ngài không chỉ là ân nhân, ngài là cả thế giới này. Nếu thế giới này muốn ngài phải chịu đau đớn một mình, vậy thì ta không cần thế giới này nữa."

Vân Triệt run rẩy, đôi môi y tái nhợt vì cơn đau từ vết sẹo phản phệ đang ập tới. Y muốn mắng hắn là đồ ngốc, muốn đẩy hắn đi để bảo vệ hắn, nhưng vòng tay của Thẩm Nguyệt Chi quá chắc chắn, và tình cảm trong giọng nói của hắn quá chân thành khiến y không thể ra tay.

"Được rồi... đừng nói nữa." Vân Triệt tựa đầu vào vai Thẩm Nguyệt Chi, hơi thở khó nhọc. "Ta sẽ không đẩy ngươi đi. Nhưng ngươi phải hứa với ta, nếu một ngày vết sẹo này chiếm trọn trái tim ta, ngươi phải là người cầm kiếm kết thúc tất cả."

"Ta hứa." Thẩm Nguyệt Chi nói dối. Trong lòng hắn thầm thề: Ta sẽ không bao giờ kết thúc ngài. Ta sẽ tìm ra cách phá giải đạo nguyền rủa này, dù có phải trả giá bằng cả linh hồn.

Đêm đó, trong thành Vô Vọng, tiếng chuông đồng vang lên từng nhịp buồn bã. Những cánh hoa Vô Ưu rụng đầy sân, bị tuyết vùi lấp. Quá khứ đã được hé mở, những vết sẹo cũ đã bắt đầu lay động, mang theo những hồi ức đau thương và cả những mầm mống của một tình yêu tuyệt vọng.

Hồi ức của Vân Triệt về Vân Nhược vẫn còn đó, như một cái bóng không bao giờ tan. Nhưng sự hiện diện của Thẩm Nguyệt Chi lại giống như một ngọn lửa thực tế, đang từng chút một thiêu rụi lớp băng giá nghìn năm.

Liệu ngọn lửa ấy sẽ sưởi ấm được trái tim người kiếm sư mù, hay sẽ thiêu cháy cả hai thành tro bụi? Câu trả lời dường như vẫn còn ẩn giấu sâu trong màn sương mù vĩnh cửu của thành Vô Vọng.

Nhưng có một điều chắc chắn, kể từ hôm nay, Vân Triệt đã không còn có thể coi Thẩm Nguyệt Chi là một "kẻ qua đường" đơn thuần nữa. Hồi ức đã lay động, và trái tim cũng đã bắt đầu lệch nhịp.