Tiết trời thành Vô Vọng sau trận tuyết lớn trở nên hanh hao và buốt giá hơn. Những làn sương mù không còn mang sắc xám bạc mà chuyển sang một màu tím sẫm u uất, dấu hiệu cho thấy oán khí tích tụ từ những kẽ nứt không gian đang bắt đầu rò rỉ. Đối với Vân Triệt, đây là lúc cơ thể y yếu ớt nhất, nhưng cũng là lúc bổn phận của một người gác cổng nặng nề nhất.
Sau đêm bộc bạch về vết sẹo và đạo nguyền rủa, khoảng cách giữa Vân Triệt và Thẩm Nguyệt Chi đã có một sự biến chuyển thầm lặng. Thẩm Nguyệt Chi không còn đứng từ xa quan sát nữa; hắn tự cho mình cái quyền được chạm vào Vân Triệt, được dìu y mỗi khi y lảo đảo, và được ngồi bên cạnh y trong những giờ thiền định yên ắng.
Vân Triệt không phản kháng, hoặc có lẽ y đã quá mệt mỏi để phản kháng trước sự kiên trì đầy nhiệt thành của thiếu niên này.
Sáng hôm đó, khi Vân Triệt đang ngồi bên hiên để điều chỉnh lại thanh kiếm gãy, một tiếng chuông đồng vang lên rất lạ. Nó không dồn dập như lúc có kẻ thù, cũng không thanh thoát như khi thanh tẩy oán linh. Đó là một tiếng chuông kéo dài, âm u, mang theo hơi thở của sự lạc lối.
"Nguyệt Chi, chuẩn bị đi." Vân Triệt đứng dậy, tay y khẽ bóp chặt chuôi kiếm.
"Có chuyện gì sao?" Thẩm Nguyệt Chi đang mài đoản đao phía sau sân, nghe gọi liền lập tức có mặt.
"Có một 'Linh hồn lạc lối' đang tiến vào nội thành. Đây không phải là oán linh thông thường, mà là một sinh linh đang ở ranh giới giữa sống và chết, tâm trí bị kẹt trong một vòng lặp đau khổ. Nếu không dẫn lối kịp thời, kẻ đó sẽ hóa thành quỷ dữ và nuốt chửng mọi thứ xung quanh."
Vân Triệt đưa cho Thẩm Nguyệt Chi một chiếc đèn lồng nhỏ làm bằng giấy da, bên trong không thắp nến mà chứa một đốm sáng màu xanh nhạt. "Hôm nay, ta sẽ để ngươi dẫn lối. Ta sẽ đi bên cạnh giám sát, nhưng chỉ khi thực sự nguy hiểm ta mới ra tay. Đây là thử thách đầu tiên để ngươi thực sự hiểu về thành Vô Vọng."
Thẩm Nguyệt Chi nhận lấy chiếc đèn, cảm nhận được hơi lạnh từ đốm sáng lan tỏa vào lòng bàn tay. Hắn gật đầu chắc nịch: "Ta hiểu rồi. Ta sẽ không làm ngài thất vọng."
Hai người rời khỏi tiểu viện, bước vào màn sương tím sẫm. Vân Triệt đi bên cạnh, dải lụa trắng che mắt khẽ bay trong gió, bước chân y vẫn ung dung như đang đi trong vườn nhà. Ngược lại, Thẩm Nguyệt Chi nắm chặt cán đèn, đôi mắt đỏ rực không ngừng quan sát xung quanh.
Đi được khoảng một dặm về phía khu rừng héo khô ở phía Bắc thành, không gian đột ngột thay đổi. Tiếng gió rít biến mất, thay vào đó là tiếng khóc nỉ non của một người phụ nữ.
“Con của tôi... con của tôi đâu rồi...”
Sương mù trước mắt dạt ra, hiện lên hình bóng một người phụ nữ mặc y phục lụa là rách nát, gương mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn đang quỳ trên đống lá mục. Bà ta cứ dùng đôi tay rướm máu đào bới mặt đất, miệng không ngừng lẩm bẩm. Xung quanh bà ta, không khí vặn vẹo, tỏa ra những luồng khí đen kịt đầy oán hận.
"Đây là phu nhân của một gia tộc tu chân từng bị tàn sát mười năm trước." Vân Triệt thấp giọng giải thích. "Bà ấy không chấp nhận được việc mình đã chết và con trai mình đã mất tích, nên linh hồn cứ lang thang ở đây, lặp lại ngày cuối cùng của cuộc đời. Nguyệt Chi, hãy dùng chiếc đèn kia để soi sáng ký ức thực sự cho bà ấy. Hãy nhớ, không được dùng bạo lực, chỉ được dùng sự thấu cảm."
Thẩm Nguyệt Chi hít một hơi thật sâu, hắn bước về phía người phụ nữ. Càng lại gần, áp lực từ oán khí càng đè nặng lên vai hắn. Huyết mạch trong người hắn bắt đầu râm ran, thôi thúc hắn rút đao chém nát thứ đang cản đường này. Hắn nghiến răng, cố gắng đè nén bản năng sát thủ.
"Phu nhân..." Thẩm Nguyệt Chi khẽ gọi.
Người phụ nữ đột ngột ngẩng đầu. Khi thấy đôi mắt đỏ của Thẩm Nguyệt Chi, bà ta thét lên một tiếng chói tai: "Kẻ sát nhân! Các ngươi lại đến để cướp con trai ta! Ta sẽ giết sạch các ngươi!"
Bà ta lao tới, móng tay dài đen kịt vồ về phía mặt Thẩm Nguyệt Chi. Thẩm Nguyệt Chi không tránh, hắn đưa chiếc đèn lồng lên cao. Đốm sáng xanh bên trong đột ngột bùng lên rực rỡ, bao phủ lấy cả hai.
"Ta không phải kẻ sát nhân." Thẩm Nguyệt Chi nói, giọng hắn run rẩy nhưng kiên định. "Ta cũng giống như bà... ta cũng mất đi tất cả trong một đêm lửa cháy. Ta biết cái đau đó, ta biết cảm giác bị bỏ lại thế gian này một mình."
Người phụ nữ khựng lại, bàn tay bà ta chỉ còn cách mắt hắn một phân. Những luồng khí đen xung quanh bà bắt đầu dịu xuống khi chạm vào ánh sáng từ chiếc đèn – thứ ánh sáng được nuôi dưỡng bằng chính tâm hồn trong sạch của người dẫn lối.
"Bà không cần phải đào bới nữa." Thẩm Nguyệt Chi hạ giọng, hắn quỳ xuống bên cạnh bà phu nhân, một tay vẫn cầm đèn, một tay nhẹ nhàng đặt lên đôi bàn tay đang dính đầy bùn đất của bà. "Con trai bà không ở dưới lớp đất này. Đứa trẻ đó đã được một người tốt cứu đi từ lâu rồi. Bà đã bảo vệ nó rất tốt, bây giờ bà có thể nghỉ ngơi rồi."
"Thật sao?" Người phụ nữ hỏi, giọng bà ta không còn thanh âm của quỷ dữ mà trở lại là giọng nói yếu ớt của một người mẹ. "Nó còn sống sao?"
"Còn sống. Nó sẽ lớn lên, sẽ nhớ về bà như một người mẹ anh hùng nhất." Thẩm Nguyệt Chi cảm nhận được một nỗi đau xé lòng từ linh hồn này truyền sang. Hắn nghĩ về mẹ mình, người đã đẩy hắn vào mật đạo giữa biển lửa mười năm trước. Hắn cũng từng muốn đào bới đống tro tàn đó để tìm lại hơi ấm của bà.
Nước mắt của Thẩm Nguyệt Chi rơi xuống, hòa vào ánh sáng xanh của chiếc đèn.
Dưới tác động của sự đồng cảm mãnh liệt, oán khí đen kịt trên người phụ nữ tan biến hoàn toàn. Hình dáng bà ta trở nên mờ nhạt, thanh khiết. Bà nhìn Thẩm Nguyệt Chi, mỉm cười một nụ cười thanh thản, rồi dần dần hóa thành những hạt sáng nhỏ, bay về phía bầu trời xám xịt của thành Vô Vọng.
Tiếng khóc biến mất. Khu rừng trở lại vẻ tịch mịch thường ngày.
Thẩm Nguyệt Chi ngồi bệt xuống đất, lồng ngực phập phồng. Hắn cảm thấy kiệt sức, không phải vì mất linh lực, mà vì trái tim hắn vừa bị bóp nghẹt bởi quá khứ của người khác và của chính mình.
Một bàn tay ấm áp đặt lên vai hắn. Vân Triệt đã đứng bên cạnh từ bao giờ.
"Ngươi làm tốt lắm, Nguyệt Chi." Vân Triệt nói, giọng đầy vẻ tự hào. "Ngươi đã dùng lòng trắc ẩn để hóa giải oán hận. Đó là cảnh giới cao nhất của một kiếm sư ở thành phố này."
Thẩm Nguyệt Chi ngước lên nhìn y, đôi mắt đỏ vẫn còn ngấn nước: "Vân Triệt... tại sao thế gian này lại tàn nhẫn như vậy? Tại sao những người yêu thương nhau lại phải chịu kết cục như thế?"
Vân Triệt ngồi xuống bên cạnh hắn, mặc kệ lớp lá mục làm bẩn bộ bạch y sạch sẽ. Y đưa tay lau đi vệt nước mắt trên mặt thiếu niên. "Thế gian vốn không tàn nhẫn, chỉ có lòng người mới tàn nhẫn. Nhưng cũng chính vì có những đau khổ như vậy, mà sự hiện diện của một người dẫn lối như ngươi mới trở nên quý giá. Ngươi không chỉ cứu bà ấy, ngươi cũng vừa cứu lấy một phần linh hồn bị tổn thương của chính mình."
Thẩm Nguyệt Chi tựa đầu vào vai Vân Triệt, cảm nhận mùi hương tuyết tùng quen thuộc. "Khi nãy, ta đã thực sự muốn giết bà ta. Sát ý trong huyết mạch mạnh đến mức ta tưởng mình sắp nổ tung. Nhưng khi ta nhìn thấy đôi mắt bà ấy, ta lại thấy chính mình của mười năm trước."
"Đó là lý do ta chọn ngươi cho thử thách này." Vân Triệt khẽ vuốt ve dải lụa trắng che mắt. "Kẻ mang huyết mạch cấm thường bị coi là quái vật vì họ có sức mạnh tàn phá quá lớn. Nhưng họ cũng là những người hiểu rõ nỗi đau nhất. Nếu ngươi có thể biến nỗi đau đó thành sự thấu cảm, không ai có thể khuất phục được ngươi."
Họ ngồi đó rất lâu dưới bầu trời tím sẫm. Lần đầu tiên, Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy mình có ích cho thành phố này, không phải với tư cách là một kẻ tị nạn, mà là một người bảo vệ.
Đột nhiên, từ sâu trong khu rừng, một bóng đen to lớn hơn xuất hiện. Nó không tấn công, chỉ đứng từ xa quan sát. Vân Triệt lập tức đứng dậy, che chắn phía trước Thẩm Nguyệt Chi.
"Kẻ nào?" Vân Triệt trầm giọng hỏi. Thanh kiếm gãy trên hông y phát ra tiếng rung nhẹ cảnh báo.
Bóng đen khẽ cúi đầu, một giọng nói trầm đục vang lên: "Thành Chủ, ngài quả thực đã tìm được một người kế thừa thú vị. Nhưng ngài nên nhớ, định mệnh của đứa trẻ này không thuộc về nơi này. Những kẻ ở ngoài kia đang dần phá vỡ phong ấn để tìm hắn."
Vân Triệt nhíu mày: "Ám Ảnh? Ngươi lại ra khỏi cõi mộng sao?"
"Ta chỉ đến để nhắc nhở." Bóng đen dần tan biến vào sương mù. "Máu của hắn là chìa khóa mở ra cánh cửa mà ngài đã cố công đóng lại mười lăm năm trước. Hãy cẩn thận, Vân Triệt. Khi bí mật về đôi mắt của ngài bị lộ ra, thành Vô Vọng sẽ không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa."
Khi bóng đen biến mất hoàn toàn, Vân Triệt đứng lặng thinh như một pho tượng. Gương mặt y lộ rõ vẻ ưu tư. Thẩm Nguyệt Chi bước đến bên cạnh, lo lắng hỏi: "Hắn là ai vậy? Hắn nói gì về máu của ta và đôi mắt của ngài?"
Vân Triệt quay lại, y cố gắng nở một nụ cười trấn an nhưng không giấu được sự mệt mỏi: "Đó chỉ là một linh hồn cổ xưa thích nói những lời sấm truyền vô nghĩa thôi. Đừng bận tâm quá nhiều. Chúng ta về thôi, trời sắp tối rồi."
Thẩm Nguyệt Chi biết Vân Triệt đang giấu mình điều gì đó, nhưng hắn không gặng hỏi. Hắn hiểu rằng có những bí mật mà hiện tại hắn chưa đủ sức mạnh để gánh vác. Hắn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Vân Triệt, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
"Vân Triệt, dù có chuyện gì xảy ra, dù cả tu chân giới có đến đây, ta cũng sẽ không để họ chạm vào ngài."
Vân Triệt khẽ siết lại bàn tay của thiếu niên. Y cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy qua tim, khiến vết sẹo dưới xương quai xanh khẽ nhói lên. Y biết, mỗi khi y để Thẩm Nguyệt Chi bước sâu hơn vào cuộc đời mình, đạo nguyền rủa lại càng trở nên nặng nề hơn. Nhưng nhìn vẻ kiên định trên gương mặt thiếu niên dưới ánh sáng xanh nhạt của chiếc đèn lồng, Vân Triệt đột nhiên cảm thấy, nếu cái giá phải trả là sự tan biến, y cũng bằng lòng.
Trên đường về, họ đi qua một con suối nhỏ chảy từ trên núi xuống. Nước suối ở đây không có màu, trong vắt như đôi mắt không màu của Vân Triệt. Thẩm Nguyệt Chi dừng lại, hắn múc một ngụm nước đưa cho Vân Triệt.
"Ngài có bao giờ hối hận vì đã ở lại đây không?"
Vân Triệt uống ngụm nước lạnh buốt, rồi khẽ lắc đầu: "Trước khi có ngươi, ta chỉ coi nơi này là một nấm mồ để chờ đợi sự kết thúc. Nhưng bây giờ... ta bắt đầu cảm thấy thành Vô Vọng cũng có những khoảnh khắc rất đẹp."
Thẩm Nguyệt Chi mỉm cười, đôi mắt đỏ của hắn tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp chưa từng có. "Sau này, ta sẽ đưa ngài đi xem những nơi đẹp hơn thế này nhiều. Ở nhân gian có những cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ, có những đỉnh núi mây mờ bao phủ, có biển cả mênh mông... Ngài nhất định phải xem chúng bằng chính đôi mắt của mình."
Vân Triệt không đáp, y chỉ lặng lẽ bước đi. Y biết những lời hứa của tuổi trẻ thường mong manh như sương khói, nhưng lúc này, y vẫn chọn tin vào nó. Bởi vì trong cái thành phố chỉ có hai màu đen trắng này, niềm tin là thứ duy nhất có thể giữ cho linh hồn người ta không bị mục nát.
ai bóng hình một trắng một đen bước vào cổng tiểu viện. Chiếc đèn lồng da giấy đã tắt, nhưng đốm sáng xanh bên trong dường như đã lặn vào sâu trong đôi mắt của Thẩm Nguyệt Chi, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn, khắc nghiệt hơn đang chờ đợi họ ở phía trước.
Thành Vô Vọng vẫn im lìm, nhưng sâu trong lòng đất, những mạch máu cổ xưa dường như đang bắt đầu rung động theo nhịp tim của kẻ mang huyết mạch cấm kỵ.