Cơn gió bấc tràn về từ phía Vực Thẳm Trầm Luân mang theo hơi lạnh thấu xương, len lỏi qua từng kẽ hở của những cánh cửa gỗ cũ kỹ trong tiểu viện. Đêm nay, thành Vô Vọng dường như chìm vào một sự im lặng tuyệt đối, một loại tịch mịch có thể khiến người ta nghe thấy cả tiếng sương đọng lại thành băng trên những cánh hoa Vô Ưu.
Bên trong gian phòng chính, ngọn đèn dầu đơn sơ tỏa ra ánh sáng vàng vọt, nhảy nhót theo từng cơn gió tạt qua mái hiên. Vân Triệt ngồi xếp bằng trên sập gỗ, y chỉ mặc một lớp trung y mỏng bằng lụa trắng, mái tóc đen dài không buộc lại mà xõa xuống vai, che đi một phần vết sẹo nơi xương quai xanh. Gương mặt y lúc này tái nhợt hơn hẳn ngày thường, đôi môi mỏng khẽ mím lại, cố ngăn một tiếng ho đang dâng lên từ lồng ngực bị thương tổn.
Sau khi dùng "Hư Vô Nhãn", di chứng không chỉ là sự kiệt quệ về linh lực mà còn là cái lạnh từ sâu trong tủy cốt bắt đầu bộc phát. Với người gác cổng thành Vô Vọng, mỗi khi mở mắt thần là một lần đánh đổi dương khí của bản thân với âm khí của tòa thành.
Khụ... khụ...
Vân Triệt cuối cùng không nhịn được, y ôm lấy ngực, ho khan vài tiếng. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị ngọt của máu và cảm giác như có hàng ngàn mũi kim băng đang đâm vào phế quản.
"Vân Triệt!"
Thẩm Nguyệt Chi đẩy cửa bước vào, tay bưng một chậu than hồng rực. Thấy dáng vẻ của Vân Triệt, hắn lập tức đặt chậu than xuống đất, lao đến bên cạnh y. Đôi bàn tay nóng hổi của hắn chạm vào vai y, và hắn giật mình khi nhận ra lớp áo lụa dưới tay mình lạnh ngắt như vừa vớt ra từ băng tuyết.
"Ngài lạnh đến thế này sao không nói với ta?" Thẩm Nguyệt Chi vừa trách móc vừa nhanh chóng lấy thêm một tấm chăn lông dày quàng lên vai Vân Triệt.
"Chuyện thường tình thôi... không có gì đáng ngại." Vân Triệt mỉm cười yếu ớt, nhưng hơi thở của y lại run rẩy.
Thẩm Nguyệt Chi không nghe y phân bua. Hắn ngồi xuống phía sau Vân Triệt, vòng tay qua eo rồi kéo y sát vào lòng mình. Hắn truyền linh lực của mình sang, nhưng không phải bằng cách áp lòng bàn tay vào lưng như thông thường, mà là dùng cả cơ thể để bao bọc lấy người nam nhân gầy gò ấy.
Huyết mạch của Thẩm Nguyệt Chi là hỏa hệ cấm kỵ, trong máu hắn chảy một dòng nhiệt lượng cực lớn, thứ mà những kẻ truy sát gọi là "ngọn lửa địa ngục". Nhưng lúc này, ngọn lửa ấy lại được hắn tiết chế đến mức êm dịu nhất, chỉ để sưởi ấm cho người đang run rẩy trong tay mình.
"Đừng cử động, hãy để ta sưởi ấm cho ngài." Thẩm Nguyệt Chi thì thầm bên tai Vân Triệt. Hắn vùi mặt vào hõm vai y, hít hà mùi hương tuyết tùng pha lẫn mùi thuốc đắng nhàn nhạt.
Vân Triệt ban đầu hơi cứng người vì sự tiếp xúc quá đỗi thân mật này, nhưng cái lạnh thấu xương đang hành hạ khiến y dần buông lỏng cảnh giác. Y tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của thiếu niên, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ, nóng bỏng của hắn đang truyền qua từng lớp áo.
"Nguyệt Chi... ngươi làm vậy, huyết mạch sẽ bị xáo trộn đấy." Vân Triệt khẽ nhắc nhở. Việc dùng huyết mạch để sưởi ấm cho người khác là một hành động cực kỳ tiêu tốn tâm sức, nhất là với một huyết mạch chưa được hoàn toàn khống chế như của Thẩm Nguyệt Chi.
"Mặc kệ nó. Nếu ngay cả ngài mà ta cũng không giữ ấm được, thì cái huyết mạch này có mạnh đến đâu cũng chỉ là rác rưởi." Thẩm Nguyệt Chi siết chặt vòng tay hơn, như muốn khảm Vân Triệt vào trong máu thịt của mình.
Gian phòng yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng nổ lách tách của những mẩu than trong chậu và tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, bóng của hai người lồng vào nhau, in dài trên vách tường, tạo nên một bức tranh về sự nương tựa giữa đêm trường cô độc.
Một lúc lâu sau, hơi lạnh trên người Vân Triệt mới dần tan đi. Sắc mặt y hồng nhuận hơn một chút, đôi bàn tay không còn tái nhợt như đá lạnh. Y khẽ động đậy, muốn thoát khỏi vòng ôm nhưng Thẩm Nguyệt Chi lại càng ôm chặt hơn.
"Nguyệt Chi, ta ổn rồi."
"Để ta ôm thêm một lát nữa... một lát thôi." Giọng Thẩm Nguyệt Chi khàn đi, mang theo một sự khẩn cầu mà Vân Triệt không cách nào từ chối.
Thẩm Nguyệt Chi nhắm mắt lại. Ở vị trí này, hắn có thể thấy rõ vết sẹo dưới xương quai xanh của Vân Triệt. Nó không còn tỏa ra hơi lạnh nữa nhờ nhiệt độ từ cơ thể hắn. Hắn khẽ đưa môi chạm nhẹ vào vùng da gần vết sẹo, một nụ hôn phớt qua, nhẹ hơn cả một chiếc lá rơi.
Vân Triệt run rẩy, cả người như bị điện giật. "Ngươi..."
"Vân Triệt, ngài từng nói vết sẹo này là một đạo nguyền rủa về tình cảm." Thẩm Nguyệt Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào dải lụa trắng, dù hắn biết y không thể thấy hắn lúc này. "Nếu trái tim ngài bị băng giá bao phủ, ta sẽ dùng ngọn lửa của ta để đốt cháy nó. Dù phải trả giá bằng cả mạng sống, ta cũng sẽ không để ngài phải biến thành một bức tượng đá lạnh lẽo."
Vân Triệt im lặng, y cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Đứa trẻ này thật sự quá dại khờ. Hắn chưa hiểu được rằng, có những đạo nguyền rủa không phải để phá bỏ, mà là để bảo vệ. Y được chọn làm người gác cổng chính vì y có "Hư Vô Nhãn", và y có thể canh giữ tòa thành này chính vì trái tim y đã từng nguội lạnh. Nếu y rung động, kết giới của thành Vô Vọng sẽ lung lay, và hàng vạn oán linh ngoài kia sẽ tràn vào nhân gian.
Y đang gánh vác sự bình yên của thế gian trên vai, làm sao y có thể vì một chút ấm áp riêng tư mà buông bỏ?
"Nguyệt Chi, có những thứ không thể dùng lửa để hóa giải." Vân Triệt khẽ nói, tay y đưa lên, vỗ nhẹ vào mu bàn tay của thiếu niên đang đặt trên eo mình. "Ngươi có bao giờ tự hỏi, tại sao ta lại cứu ngươi không? Không phải chỉ vì ngươi giống Vân Nhược. Mà vì ta thấy trong đôi mắt đỏ của ngươi một nỗi khao khát được sống quá mãnh liệt. Đôi mắt đó xứng đáng được nhìn thấy ánh mặt trời của nhân gian, chứ không phải bị chôn vùi trong cái thành phố chết chóc này cùng ta."
"Nếu nhân gian không có ngài, thì ánh mặt trời đó cũng chẳng có gì để nhìn." Thẩm Nguyệt Chi bướng bỉnh đáp lại. Hắn xoay người Vân Triệt lại để hai người đối diện nhau. "Vân Triệt, ngài đừng luôn tìm cách đẩy ta ra xa. Ngài cứu ta, thì ngài phải chịu trách nhiệm với ta đến cùng."
Vân Triệt cười khổ, y đưa tay định xoa đầu hắn như mọi khi, nhưng Thẩm Nguyệt Chi đã bắt lấy tay y, áp lòng bàn tay y lên gương mặt mình.
"Ngài sờ xem, ta là người thật, máu của ta đang nóng, tim của ta đang đập vì ngài. Ngài không thể coi ta là một linh hồn lạc lối khác để rồi thanh tẩy rồi gửi đi."
Những ngón tay của Vân Triệt lần mò theo đường nét gương mặt của Thẩm Nguyệt Chi. Y chạm vào đôi mắt đang rực cháy tình cảm, chạm vào sống mũi cao và khóe môi đang mím chặt. Y cảm nhận được từng thớ thịt, từng nhịp đập, và cả sự run rẩy đầy mong cầu của thiếu niên.
Một cảm giác rung động mãnh liệt truyền từ đầu ngón tay về tim, khiến vết sẹo trên ngực Vân Triệt đột ngột nhói lên một cơn đau xé tâm can. Y khẽ rên rỉ, gương mặt biến sắc.
"Vân Triệt! Ngài sao vậy?" Thẩm Nguyệt Chi hốt hoảng buông tay ra.
"Không sao... chỉ là vết thương cũ..." Vân Triệt ôm ngực, hơi thở dồn dập. Y biết, đạo nguyền rủa đang cảnh cáo y. Y đã đi quá giới hạn cho phép.
Y gỡ tay Thẩm Nguyệt Chi ra, giữ một khoảng cách nhất định. "Đêm đã khuya rồi, ngươi về phòng nghỉ đi. Sáng mai chúng ta còn phải đi kiểm tra kết giới phía Đông."
Thẩm Nguyệt Chi nhìn bàn tay trống rỗng của mình, trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng và đau đớn. Hắn thấy rõ sự xa cách đột ngột trong thái độ của Vân Triệt. Hắn biết mình đã làm sai điều gì đó, hoặc có lẽ, chính tình cảm của hắn đang là thứ làm hại y.
"Được... ta đi." Thẩm Nguyệt Chi đứng dậy, hắn nhặt chậu than đã bắt đầu tàn đưa ra ngoài. Trước khi bước ra khỏi cửa, hắn dừng lại, không ngoảnh đầu nhìn lại: "Vân Triệt, dù ngài có trốn tránh thế nào, ta cũng sẽ không bỏ cuộc đâu."
Tiếng cửa đóng lại nghe thật nặng nề. Vân Triệt ngồi một mình trong bóng tối, tay y vẫn nắm chặt lấy dải lụa trắng. Y tựa đầu vào vách tường lạnh lẽo, nước mắt âm thầm lăn dài bên dưới dải lụa.
Trong đêm trường cô quạnh này, y đã có được sự ấm áp mà y hằng khao khát, nhưng sự ấm áp đó lại giống như một loại độc dược ngọt ngào, đang từng chút một gặm nhấm sinh mạng y. Y yêu Thẩm Nguyệt Chi, y nhận ra điều đó khi thấy mình lo lắng cho hắn hơn cả bản thân, khi thấy mình muốn được hắn ôm chặt mãi không buông. Nhưng y cũng biết, tình yêu của y là bản án tử hình cho cả hai.
Bên ngoài, Thẩm Nguyệt Chi không về phòng ngay. Hắn đứng dưới mái hiên, mặc cho những bông tuyết lạnh lẽo rơi lên vai. Hắn nhìn vào gian phòng vẫn còn ánh đèn dầu leo lét, đôi bàn tay nắm chặt đến mức chảy máu.
Hắn phải mạnh lên. Hắn phải tìm ra cách để xóa bỏ vết sẹo kia, để Vân Triệt có thể yêu hắn mà không phải chịu đau đớn.
Đột nhiên, một bóng đen mờ ảo xuất hiện ở góc sân. Đó không phải oán linh, mà là một bóng người cao lớn, mặc giáp trụ cổ xưa, toàn thân tỏa ra một luồng hắc khí đậm đặc.
"Thẩm Nguyệt Chi." Giọng nói trầm đục vang lên, dường như vọng lại từ dưới lòng đất sâu thẳm.
Thẩm Nguyệt Chi lập tức cảnh giác, đoản đao gãy trên tay hắn rực đỏ: "Ngươi là kẻ nào?"
"Ta là một phần quá khứ của nơi này. Ngươi muốn cứu Vân Triệt chứ?" Bóng đen hỏi, đôi mắt hắn le lói ánh xanh lục.
"Ngươi có cách sao?"
Bóng đen khẽ cười, một âm thanh chói tai như tiếng kim loại cọ xát vào nhau: "Cách thì có, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ. Ngươi có dám đánh đổi huyết mạch của mình để lấy một liều thuốc giải cho đạo nguyền rủa kia không?"
Thẩm Nguyệt Chi khựng lại. Huyết mạch này là thứ duy nhất giúp hắn bảo vệ Vân Triệt lúc này. Nếu mất đi nó, hắn sẽ trở thành một phế nhân. Nhưng nếu giữ lấy nó mà phải nhìn Vân Triệt héo mòn từng ngày vì đau đớn, hắn cũng không cam lòng.
"Ngươi muốn ta làm gì?"
"Hãy đến Mê Cung Ký Ức ở phía Tây thành vào đêm trăng tròn tới. Ở đó, ngươi sẽ tìm thấy thứ ngươi cần. Nhưng hãy nhớ, đừng nói điều này với Vân Triệt. Nếu y biết, y sẽ thà chết chứ không để ngươi đi đâu."
Bóng đen tan biến vào màn sương, để lại Thẩm Nguyệt Chi đứng lặng giữa sân. Gió lạnh thổi qua, làm tung bay mái tóc hắn. Một kế hoạch điên rồ bắt đầu hình thành trong đầu thiếu niên.
Đêm trường vẫn còn dài, và sự sưởi ấm ban nãy dường như chỉ là một nốt trầm trước khi bản nhạc của định mệnh bước vào giai điệu cao trào và nghiệt ngã hơn. Thẩm Nguyệt Chi quay lại nhìn gian phòng của Vân Triệt một lần cuối, ánh mắt hắn không còn sự do dự, chỉ còn một quyết tâm cháy bỏng.
Hắn sẽ cứu y, dù phải lật đổ cả thành Vô Vọng này.
Sáng hôm sau, khi Vân Triệt bước ra khỏi phòng, y thấy Thẩm Nguyệt Chi đã chuẩn bị sẵn bữa sáng thanh đạm và một chén thuốc nóng. Thiếu niên vẫn cười nói như thường ngày, như thể đêm qua chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng Vân Triệt nhạy bén nhận ra, trong ánh mắt đỏ của hắn có một thứ gì đó đã thay đổi — một sự kiên định u tối khiến y cảm thấy bất an.
"Nguyệt Chi, đêm qua ngươi ngủ ngon không?" Vân Triệt hỏi dò.
"Ngon lắm, ta mơ thấy chúng ta đang đi trên một cánh đồng hướng dương." Thẩm Nguyệt Chi vừa cười vừa gắp thức ăn cho y. "Ngài nhất định phải khỏe lại nhanh nhé, để ta còn đưa ngài đi xem."
Vân Triệt khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng y, một nỗi lo âu vô hình đang lớn dần. Y cảm thấy sương mù ở thành Vô Vọng hôm nay dường như đang thì thầm về một cuộc chia ly sắp tới.
Đêm trường đã qua, nhưng hơi ấm của nó dường như vẫn còn đọng lại, vừa là nguồn sống, vừa là mầm mống cho những bi kịch tiếp theo trên con đường về giữa hai sắc đen trắng.