Thành Vô Vọng vào những đêm gần trăng tròn thường xuất hiện những biến đổi kỳ quái. Sương mù không còn trôi lững lờ mà bắt đầu cuộn xoáy, tạo thành những hình thù dị hợm như muốn nuốt chửng bất cứ thứ gì dám rời khỏi nơi cư ngụ. Thẩm Nguyệt Chi đứng bên cửa sổ, nhìn bóng lưng của Vân Triệt đang ngồi xếp bằng bên hiên nhà. Ánh đèn dầu hắt bóng y gầy guộc, mỏng manh như một ảo ảnh có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Suốt mấy ngày qua, vết sẹo trên ngực Vân Triệt dường như hành hạ y dữ dội hơn. Mỗi khi Thẩm Nguyệt Chi đến gần, y lại vô thức lùi lại, đôi môi mím chặt để ngăn những tiếng rên rỉ vì cơn đau lạnh buốt. Sự xa cách đó như ngàn mũi dao đâm vào tim Thẩm Nguyệt Chi. Hắn không thể đứng nhìn người mình trân trọng nhất phải chịu đựng sự dày vò của một lời nguyền nghiệt ngã mà bản thân y không hề có lỗi.
Đêm nay, khi tiếng chuông đồng dưới hiên nhà vang lên nhịp thứ mười hai, báo hiệu giờ Tý đã điểm, Thẩm Nguyệt Chi lặng lẽ khoác lên mình bộ hắc y gọn gàng. Hắn nhìn Vân Triệt lần cuối qua khe cửa, thấy y đã chìm vào giấc ngủ mê mệt vì kiệt sức sau một đợt phát bệnh.
Hắn khẽ lẩm bẩm: "Chờ ta, ta nhất định sẽ mang thuốc giải về cho ngài."
Thẩm Nguyệt Chi lướt đi trong màn sương mù dày đặc như một bóng ma. Hắn hướng về phía Tây thành, nơi được gọi là khu phế tích của những giấc mơ, cũng là cửa ngõ dẫn vào Mê Cung Ký Ức. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Những tiếng thì thầm không rõ nguồn gốc vang lên bên tai, chúng gọi tên hắn, nhắc lại những ký ức kinh hoàng về buổi tối gia tộc bị thảm sát.
"Đừng nghe, đừng nhìn, đừng quay đầu lại." Thẩm Nguyệt Chi tự nhủ. Hắn nắm chặt chuôi đoản đao, để sát ý rực cháy trong huyết mạch sưởi ấm tâm trí đang lung lay.
Trước mắt hắn hiện ra một cấu trúc kỳ lạ. Đó không phải là một mê cung bằng đá hay tường gạch, mà là những dải lụa xám dài vô tận rủ xuống từ hư không, đan xen vào nhau tạo thành những lối đi chằng chịt. Giữa trung tâm mê cung, bóng đen của đêm nọ đang đứng đợi, đôi mắt xanh lục le lói trong bóng tối.
"Ngươi đã đến." Bóng đen cất giọng, âm thanh vang vọng như phát ra từ hàng ngàn linh hồn dưới đáy vực.
"Cách phá giải đạo nguyền rủa cho Vân Triệt đâu?" Thẩm Nguyệt Chi vào thẳng vấn đề, không muốn tốn thời gian.
Bóng đen khẽ cười, đưa tay chỉ vào sâu trong mê cung: "Phía sau những dải lụa này là ký ức của thành Vô Vọng. Đạo nguyền rủa của Vân Triệt không phải do sư phụ y để lại, mà nó gắn liền với hạt nhân của tòa thành này. Nếu muốn phá nó, ngươi phải tìm thấy 'Lệ của Thần' – thứ duy nhất có thể dung hòa băng giá trong trái tim y."
"Lệ của Thần ở đâu?"
"Trong chính ký ức của ngươi. Mê cung này sẽ dẫn ngươi về nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình. Nếu ngươi có thể vượt qua nỗi đau và sự thù hận để tìm thấy sự thanh thản thực sự, giọt nước mắt đó sẽ xuất hiện. Nhưng nếu ngươi gục ngã, ngươi sẽ mãi mãi trở thành một phần của mê cung này, linh hồn ngươi sẽ nuôi dưỡng những dải lụa xám kia."
Thẩm Nguyệt Chi không hề do dự, hắn bước thẳng vào đống lụa xám mờ ảo.
Ngay khi bước qua lớp lụa đầu tiên, khung cảnh xung quanh hắn đột ngột thay đổi. Hắn không còn ở thành Vô Vọng lạnh lẽo nữa, mà đang đứng giữa một sân phủ rực rỡ ánh đèn. Mùi thơm của bánh ngọt và hoa quế thoang thoảng trong gió xuân.
"Nguyệt nhi, lại đây con."
Tiếng gọi dịu dàng khiến toàn thân Thẩm Nguyệt Chi run rẩy. Hắn quay lại, thấy mẹ mình đang ngồi bên bàn đá, nụ cười hiền hậu như ánh nắng ban mai. Phía sau bà là cha hắn, người đang mài một thanh kiếm nhỏ bằng gỗ cho hắn.
"Mẹ... Cha..." Nước mắt Thẩm Nguyệt Chi trào ra. Hắn biết đây là ảo ảnh, nhưng trái tim hắn lại khao khát được lao vào vòng tay họ thêm một lần nữa.
Hắn bước về phía họ, nhưng mỗi bước chân của hắn lại làm khung cảnh xung quanh bắt đầu bốc cháy. Ánh đèn dầu chuyển thành những ngọn lửa hung hãn, mùi hoa quế biến thành mùi máu tanh nồng. Tiếng cười của mẹ hắn chuyển thành tiếng thét thảm thiết giữa biển lửa.
"Chạy đi Nguyệt nhi! Đừng nhìn lại!" Cha hắn hét lên, gương mặt bị che khuất bởi những bóng người mặc đạo bào thêu hình kiếm bạc.
Cơn giận dữ bùng phát trong lồng ngực Thẩm Nguyệt Chi. Huyết mạch cấm kỵ của hắn bắt đầu sôi sùng sục. Đôi mắt hắn đỏ rực như muốn nhỏ lệ máu. Hắn rút đoản đao, lao vào những bóng đen của Vạn Kiếm Tông đang tàn sát gia đình mình.
"Chết đi! Tất cả các ngươi đều phải chết!"
Hắn chém giết điên cuồng. Máu ảo ảnh văng lên mặt hắn, nóng hổi và chân thực. Nhưng càng giết, những kẻ thù lại càng hiện ra nhiều hơn, và nỗi đau trong lòng hắn lại càng lớn hơn. Hắn cảm thấy mình đang chìm sâu vào một đầm lầy máu đen, không có lối thoát.
Đúng lúc đó, giữa tiếng gào thét của chiến trận, một âm thanh thanh lãnh vang lên, dịu dàng như tiếng ngọc chạm nhau.
“Nguyệt Chi, bình tâm.”
Thẩm Nguyệt Chi khựng lại. Đó là giọng của Vân Triệt.
Trước mắt hắn, giữa biển lửa và hận thù, hiện lên bóng dáng của một nam nhân bạch y đang ngồi thiền định. Dù bị bịt mắt bởi dải lụa trắng, nhưng sự tĩnh lặng tỏa ra từ y như một dòng suối mát lạnh chảy qua tâm hồn đang bốc cháy của hắn.
"Vân Triệt..."
"Hận thù chỉ là một vòng lặp không lối thoát, Nguyệt Chi." Hình ảnh Vân Triệt khẽ nói. "Nếu ngươi dùng hận thù để tìm thuốc giải, thì thuốc đó cũng chỉ mang lại thêm đau khổ mà thôi. Hãy nhìn sâu vào trái tim mình, thứ ngươi thực sự muốn bảo vệ là gì?"
Thẩm Nguyệt Chi buông lỏng tay đao. Hắn nhìn lại những bóng đen đang tấn công mình. Chúng không phải là kẻ thù, chúng là những mảnh vỡ của hận thù mà hắn đã mang theo suốt mười năm qua. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mặc cho những ngọn lửa ảo ảnh thiêu đốt da thịt.
"Ta không muốn giết chóc nữa." Hắn thì thầm. "Ta chỉ muốn... muốn y được bình an. Ta muốn được cùng y nhìn thấy ánh bình minh thực sự."
Khi sát ý tan biến, biển lửa xung quanh hắn cũng lịm dần. Những dải lụa xám của mê cung hiện ra lần nữa, nhưng lúc này chúng không còn u ám mà tỏa ra ánh sáng trắng bạc nhạt nhòa. Giữa không trung, một giọt nước long lanh như kim cương từ từ rơi xuống lòng bàn tay Thẩm Nguyệt Chi. Nó mang theo một hơi ấm kỳ diệu, xua tan đi cái lạnh của cả tòa thành.
"Lệ của Thần..." Thẩm Nguyệt Chi mừng rỡ khôn xiết.
Nhưng đúng lúc đó, bóng đen ban nãy xuất hiện, chặn lối thoát của hắn. Ánh mắt xanh lục của nó đầy vẻ thèm khát.
"Ngươi đã tìm thấy nó. Nhưng ta đã nói, cái giá không hề rẻ. Ngươi phải để lại huyết mạch của mình ở đây. Mê cung này cần sức mạnh của ngươi để tiếp tục tồn tại."
Thẩm Nguyệt Chi nhìn giọt lệ trong tay, rồi nhìn bóng đen. Hắn biết nếu mất đi huyết mạch, hắn sẽ trở thành một người thường, không thể tu luyện, không thể bảo vệ Vân Triệt trước những oán linh hay kẻ thù nữa.
"Nếu ta mất sức mạnh, ta làm sao bảo vệ y?"
"Ngươi có thuốc giải, y sẽ tự bảo vệ được mình. Ngươi chọn mạng sống của y, hay chọn sức mạnh của chính mình?" Bóng đen ép sát, hơi thở nồng nặc mùi thối rữa của cái chết.
Thẩm Nguyệt Chi cười nhạt. Một nụ cười đầy vẻ tự giễu nhưng vô cùng kiên định. "Sức mạnh này vốn dĩ đã mang lại cho ta quá nhiều đau khổ. Nếu dùng nó để đổi lấy nụ cười của y, ta thấy rất đáng."
Hắn nhắm mắt lại, vận dụng linh lực cuối cùng để ép toàn bộ hỏa khí trong huyết mạch ra ngoài. Một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ thoát ra từ lồng ngực hắn, tụ lại thành một viên châu rực cháy. Sắc mặt Thẩm Nguyệt Chi lập tức trở nên trắng bệch, đôi mắt đỏ rực cũng dần chuyển sang màu đen huyền của người bình thường. Hắn ngã quỵ xuống đất, hơi thở yếu ớt.
Bóng đen chộp lấy viên hỏa châu, cười đắc chí rồi tan biến vào hư không.
Thẩm Nguyệt Chi dùng chút sức tàn, nắm chặt giọt lệ của thần trong tay, cố gắng bò ra khỏi mê cung. Mỗi tấc đất đi qua đối với hắn lúc này đều nặng nề như núi thái sơn. Hắn cảm nhận được sự sống đang dần rời bỏ cơ thể mình, nhưng ý chí phải đưa thuốc về cho Vân Triệt đã giữ cho hắn không gục ngã.
Trong khi đó, tại tiểu viện, Vân Triệt đột ngột tỉnh giấc. Y cảm thấy ngực mình đau nhói, một nỗi bất an cực độ dâng lên. Y quờ quạng gọi: "Nguyệt Chi? Nguyệt Chi!"
Không có tiếng trả lời. Vân Triệt vội vã khoác áo bước ra sân. Y cảm nhận được linh lực của Thẩm Nguyệt Chi đang biến mất một cách bất thường về phía Tây thành. Không màng đến vết thương chưa lành, y rút kiếm gãy, lướt đi trong sương mù nhanh nhất có thể.
Khi y đến cửa ngõ của phế tích, y thấy một bóng dáng hắc y đang nằm gục bên lề đường.
"Nguyệt Chi!"
Vân Triệt lao đến, đỡ lấy thiếu niên vào lòng. Khi chạm vào hắn, y bàng hoàng nhận ra cơ thể hắn lạnh ngắt, và quan trọng hơn, huyết mạch mạnh mẽ cuồn cuộn ngày nào giờ đây đã trống rỗng hoàn toàn.
"Tại sao... tại sao ngươi lại làm thế này?" Vân Triệt gào lên, tay y run rẩy sờ lên gương mặt hốc hác của Thẩm Nguyệt Chi.
Thẩm Nguyệt Chi từ từ mở mắt. Thấy là Vân Triệt, hắn khẽ mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng chứa chan hạnh phúc. Hắn xòe bàn tay ra, để lộ giọt lệ vẫn còn tỏa sáng.
"Thuốc... thuốc giải của ngài đây..."
Vân Triệt lặng đi. Y hiểu ra tất cả. Đứa trẻ này đã đánh đổi cả tương lai, cả sinh mạng bảo mệnh của mình để đi tìm một thứ mà y vốn dĩ đã chấp nhận mang theo cả đời.
"Đồ ngốc! Ai bắt ngươi phải cứu ta chứ?" Vân Triệt mắng, nhưng nước mắt y đã thấm ướt cả dải lụa trắng.
"Ngài là... là người duy nhất... đối tốt với ta..." Thẩm Nguyệt Chi thều thào, tay hắn yếu ớt đưa lên định chạm vào dải lụa của Vân Triệt nhưng rồi buông thõng xuống.
Vân Triệt không do dự, y cầm lấy giọt lệ của thần. Nhưng y không nuốt vào để giải lời nguyền cho mình. Y ép giọt lệ đó vào lồng ngực của Thẩm Nguyệt Chi.
"Vân Triệt! Ngài làm gì vậy? Đó là... cho ngài mà..." Thẩm Nguyệt Chi hốt hoảng định ngăn cản nhưng không còn sức.
"Ta không cần một cuộc đời bình an nếu nó được đổi bằng sự hy sinh của ngươi." Vân Triệt gằn giọng. Linh lực thanh khiết của y cuồn cuộn tuôn ra, bao bọc lấy trái tim đang dần ngừng đập của thiếu niên. "Giọt lệ này có thể hóa giải băng giá, thì cũng có thể tái tạo linh căn. Nguyệt Chi, nghe ta nói, ngươi không được chết! Ta ra lệnh cho ngươi phải sống để đưa ta đi xem ánh mặt trời!"
Dưới tác động của giọt lệ thần và linh lực của Vân Triệt, một phép màu đã xảy ra. Một luồng sinh khí mới mẻ bắt đầu nảy nở trong cơ thể trống rỗng của Thẩm Nguyệt Chi. Nó không phải là ngọn lửa điên cuồng của huyết mạch cũ, mà là một loại linh lực ôn hòa nhưng bền bỉ, giống như một mầm cây đang nảy nở sau mùa đông dài. Sắc mặt Thẩm Nguyệt Chi dần có chút huyết sắc.
Vân Triệt thấy hắn đã qua cơn nguy kịch, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, y gục đầu vào vai thiếu niên, cơ thể run lên vì xúc động. Sương mù của thành Vô Vọng dường như cũng chững lại trước khoảnh khắc này. Khi Vân Triệt chọn cứu Thẩm Nguyệt Chi thay vì cứu chính mình, tình cảm đó đã chân thành đến mức vượt qua cả những quy tắc cổ xưa.
Vết sẹo trên ngực Vân Triệt đột ngột nhạt đi một nửa. Cơn đau lạnh buốt biến mất, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ.
Thẩm Nguyệt Chi ôm chặt lấy Vân Triệt, dù lúc này hắn chỉ là một người bình thường với tu vi thấp kém, nhưng hắn cảm thấy mình chưa bao giờ mạnh mẽ hơn thế.
"Vân Triệt, ta vẫn còn ở đây."
"Ừ, ngươi phải ở đây." Vân Triệt ngẩng đầu lên, dải lụa trắng bị gió thổi bay một góc, để lộ đôi môi đang mỉm cười. "Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ không ai nợ ai nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm đường về."
Họ dựa vào nhau, chậm rãi bước về phía tiểu viện. Đêm trăng tròn đã qua, và dù Thẩm Nguyệt Chi không còn huyết mạch vĩ đại, nhưng hắn đã có được thứ quý giá nhất thế gian – trái tim của người kiếm sư mù.
Trên con đường đầy sương, hai bóng hình một đen một trắng hòa quyện vào nhau. Không còn ma quỷ, không còn giao ước, chỉ còn lại hơi ấm của hai linh hồn đã tìm thấy bến đỗ giữa cuộc đời giông bão.