Thành Vô Vọng sau cái đêm định mệnh ấy bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Sương mù không còn mang sắc tím u ám của oán khí, mà chuyển sang một màu trắng đục thuần khiết như sữa. Thẩm Nguyệt Chi nằm trên giường trong tiểu viện, lồng ngực hắn phập phồng đều đặn. Giọt lệ của thần hòa cùng linh lực thanh khiết của Vân Triệt đã tạo nên một phép màu, tái tạo lại toàn bộ kinh mạch đã bị phá hủy của hắn.
Hắn từ từ mở mắt. Đôi mắt đỏ rực vốn mang theo sát khí và sự cuồng loạn của huyết mạch cấm kỵ giờ đây đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một đôi mắt đen láy, trong trẻo như mặt hồ mùa thu. Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, không còn sự nóng nảy thiêu đốt như trước, nhưng cũng mất đi sức mạnh bùng nổ có thể dời non lấp bể.
Hắn ngồi dậy, bước xuống giường. Đôi chân trần chạm vào nền đá mát lạnh khiến hắn rùng mình một cái. Hắn đẩy cửa bước ra ngoài sân, bắt gặp bóng lưng quen thuộc của Vân Triệt đang đứng bên gốc hoa Vô Ưu.
Vân Triệt hôm nay không mặc bạch y thường ngày. Y khoác một bộ trường bào màu xanh nhạt, mái tóc được buộc gọn gàng bằng một dải ruy băng cùng màu. Dải lụa trắng che mắt vẫn còn đó, nhưng dường như nó không còn mang lại cảm giác nặng nề như trước.
"Ngươi tỉnh rồi sao?" Vân Triệt không quay lại, nhưng y cảm nhận được hơi thở của thiếu niên.
"Vân Triệt... đôi mắt của ta..." Thẩm Nguyệt Chi đưa tay lên chạm vào khóe mắt mình, giọng hắn run rẩy vì kinh ngạc.
Vân Triệt chậm rãi quay người lại, một nụ cười dịu dàng nở trên môi y: "Huyết mạch cấm đã rời bỏ ngươi, nhưng nó cũng mang đi cả lời nguyền của sự thù hận. Nguyệt Chi, giờ đây ngươi là một con người thực sự, tự do và thanh thản. Ngươi không còn phải lo lắng về việc bị sức mạnh ấy nuốt chửng nữa."
Thẩm Nguyệt Chi bước lại gần y, hắn nhìn vào đôi môi đang mỉm cười của Vân Triệt, lòng dâng lên một nỗi xúc động không thành lời. Hắn đã đánh đổi tất cả để cứu y, nhưng cuối cùng chính y lại là người hoàn thiện linh hồn cho hắn.
"Nhưng ta không còn sức mạnh để bảo vệ ngài nữa." Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu, giọng buồn bã.
Vân Triệt bước tới, đặt bàn tay ấm áp lên vai hắn: "Bảo vệ không nhất thiết phải bằng đao kiếm hay linh lực. Ngươi ở bên cạnh ta, sưởi ấm tâm hồn ta, đó đã là sự bảo vệ lớn nhất rồi. Hơn nữa, linh căn mới của ngươi rất đặc biệt. Nó được tạo ra từ 'Lệ của Thần', mang theo thuộc tính chữa lành và thanh tẩy. Sau này, ngươi sẽ hiểu nó đáng quý đến nhường nào."
Hai người đứng dưới gốc hoa, giữa màn sương trắng xóa. Lần đầu tiên kể từ khi đến thành Vô Vọng, Thẩm Nguyệt Chi cảm nhận được một thứ giống như "bình minh". Dù nơi này không có mặt trời, nhưng ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ sương mù khiến hắn thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
Tuy nhiên, sự bình yên này không kéo dài được lâu.
Bỗng nhiên, tiếng chuông đồng dưới hiên nhà rung lên bần bật, nhưng âm thanh của nó không phải là tiếng cảnh báo oán linh, mà là một hồi chuông trầm đục, kéo dài như tiếng than khóc từ thiên cổ.
Vân Triệt đột ngột biến sắc. Y xoay người nhìn về phía cổng thành phía Đông – nơi dẫn lối về phía tu chân giới.
"Có chuyện gì vậy?" Thẩm Nguyệt Chi lo lắng hỏi.
"Kết giới của thành Vô Vọng... đang bị tấn công." Vân Triệt nghiến răng, tay y nắm chặt chuôi kiếm gãy. "Và lần này, không phải là oán linh, cũng không phải những kẻ tiểu nhân của Vạn Kiếm Tông. Đó là hơi thở của một thế lực cổ xưa."
Phía chân trời của thành phố, màn sương trắng bắt đầu bị xé toạc bởi những tia sét màu tím đen. Một luồng uy áp kinh người bao trùm lấy không gian, khiến Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy lồng ngực bị ép chặt, khó thở vô cùng.
Dưới cổng thành, một đoàn người mặc giáp trụ đen tuyền, cưỡi trên những con thú mang hình hài kỳ dị đang chậm rãi tiến vào. Dẫn đầu đoàn quân là một nam nhân trung niên với gương mặt sắc lạnh như băng, đôi mắt vàng kim tỏa ra luồng ánh sáng nhiếp người.
Vân Triệt dẫn Thẩm Nguyệt Chi lướt đi trong sương mù, họ dừng lại trên đỉnh một tòa tháp đổ nát để quan sát phía dưới. Khi nhìn thấy nam nhân dẫn đầu, toàn thân Vân Triệt run bắn lên.
"Trần Khuyết..." Y lẩm bẩm cái tên đó với sự căm hận và ghê sợ tột cùng.
"Hắn là ai?" Thẩm Nguyệt Chi nắm lấy tay áo Vân Triệt, hắn cảm nhận được sự run rẩy của y.
"Đại trưởng lão của Thiên Cơ Viện – nơi năm xưa đã ra lệnh hiến tế Vân Nhược." Giọng Vân Triệt lạnh lùng như băng giá. "Mười lăm năm qua, ta cứ ngỡ họ đã từ bỏ việc tìm kiếm bí mật của thành Vô Vọng. Không ngờ bọn chúng vẫn chưa chịu buông tha."
Nam nhân tên Trần Khuyết dừng lại giữa quảng trường trung tâm. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vàng kim dường như xuyên qua lớp sương mù dày đặc để nhìn thẳng về phía Vân Triệt.
"Vân Triệt, đồ đệ cũ của ta. Mười lăm năm trốn chui trốn nhủi ở cái nấm mồ này, ngươi vẫn khỏe chứ?" Giọng nói của Trần Khuyết không lớn nhưng lại vang vọng khắp tòa thành, chứa đựng sức mạnh âm thầm khiến những căn nhà xung quanh phải rung chuyển.
Vân Triệt buông tay Thẩm Nguyệt Chi ra, y đứng thẳng người, khí thế thanh cao vốn có lại bùng phát. Y chậm rãi đáp lời: "Thành Vô Vọng không đón kẻ mang tâm địa bất chính. Trần trưởng lão, mời ngài quay về cho."
"Quay về sao?" Trần Khuyết cười nhạt. "Ta đến đây để lấy lại thứ vốn thuộc về Thiên Cơ Viện. Đôi mắt Hư Vô trên mặt ngươi, và cả đứa trẻ mang huyết mạch cấm kỵ mà ngươi đang che giấu. Giao chúng ra đây, ta sẽ để cái thành này được yên ổn thêm mười lăm năm nữa."
Thẩm Nguyệt Chi bước ra cạnh Vân Triệt, hắn nhìn xuống đám quân đoàn đen kịt phía dưới, lòng không một chút sợ hãi. Dù không còn sức mạnh huyết mạch, nhưng lòng can đảm của hắn đã được tôi luyện qua cái chết.
"Ta ở đây." Thẩm Nguyệt Chi lớn tiếng. "Nhưng các ngươi đừng hòng chạm vào một sợi tóc của Vân Triệt."
Trần Khuyết nhìn thấy Thẩm Nguyệt Chi, đôi mắt hắn hơi híp lại: "Huyết mạch đã biến mất? Không, nó chỉ là bị phong ấn bởi một thứ sức mạnh thanh khiết hơn. Thú vị lắm. Mang cả hai người chúng về đây!"
Theo lệnh của hắn, hàng trăm tên lính giáp đen đồng loạt rút ra những sợi xích bằng hắc thiết tỏa ra luồng khí âm hàn. Chúng lao lên tòa tháp như những con kền kền săn mồi.
"Nguyệt Chi, lùi lại sau lưng ta!" Vân Triệt hét lớn.
Thanh kiếm gãy trong tay y bùng lên ánh sáng trắng bạc rực rỡ nhất từ trước đến nay. Vân Triệt không còn dè dặt như những lần trước, y biết rằng đối đầu với Thiên Cơ Viện là đối đầu với cả một môn phái mang sức mạnh thần bí.
Xoẹt!
Một đường kiếm khí chém ngang không trung, hất văng mười mấy tên lính lùi lại phía sau. Nhưng quân đoàn của Trần Khuyết quá đông, và chúng dường như được luyện chế từ những cái xác không biết đau đớn.
Vân Triệt vừa chiến đấu vừa phải bảo vệ Thẩm Nguyệt Chi. Y cảm thấy vết sẹo trên ngực mình bắt đầu nhói lên. Dù đã mờ đi một nửa, nhưng sự rung động vì lo lắng cho Thẩm Nguyệt Chi vẫn khiến lời nguyền phản phệ.
"Vân Triệt, đừng vì ta mà phân tâm!" Thẩm Nguyệt Chi nhặt một thanh kiếm gãy dưới đất, hắn dùng những chiêu thức cơ bản mà Vân Triệt đã dạy để phòng thủ. Kỳ lạ thay, khi hắn vung kiếm, một luồng ánh sáng xanh dịu nhẹ từ lòng bàn tay hắn lan tỏa lên lưỡi kiếm, tạo thành một lớp màng bảo vệ vô cùng chắc chắn.
Trần Khuyết đứng dưới quảng trường, thấy cảnh đó thì lộ vẻ ngạc nhiên: "Lệ của Thần? Hóa ra truyền thuyết là có thật. Ngươi quả nhiên đã tìm thấy thứ đó."
Hắn đột ngột biến mất tại chỗ, và ngay lập tức xuất hiện ngay trước mặt hai người trên đỉnh tháp. Một chưởng mang theo luồng khí vàng kim đánh thẳng vào ngực Vân Triệt.
Vân Triệt đưa kiếm lên đỡ, nhưng lực đạo quá lớn khiến y văng ngược ra sau, đâm sầm vào bức tường đá. Y phun ra một ngụm máu tươi, dải lụa trắng che mắt bắt đầu thấm đỏ.
"Vân Triệt!" Thẩm Nguyệt Chi gào lên, hắn lao đến chắn trước mặt y, chĩa thanh kiếm gỗ về phía Trần Khuyết.
"Một kẻ phế nhân mất đi huyết mạch lại dám thách thức ta sao?" Trần Khuyết cười khinh bỉ. Hắn giơ tay định bóp nát cổ Thẩm Nguyệt Chi.
"Đừng... chạm... vào hắn!"
Vân Triệt gượng dậy, giọng y trầm xuống đầy đáng sợ. Y đưa tay lên, từ từ gỡ dải lụa trắng ra khỏi đôi mắt mình.
"Vân Triệt, không được! Đừng mở mắt!" Thẩm Nguyệt Chi hét lên trong tuyệt vọng. Hắn biết cái giá phải trả khi y mở Hư Vô Nhãn liên tục trong thời gian ngắn là gì.
Nhưng Vân Triệt không dừng lại. Dải lụa rơi xuống, để lộ đôi mắt không màu kỳ ảo. Một luồng uy áp khủng khiếp hơn cả Trần Khuyết bùng nổ, làm rung chuyển cả tòa tháp cổ.
Lần này, đôi mắt ấy không còn chỉ là sự hư vô thanh khiết. Nó lấp lánh những hạt sáng nhỏ li ti – kết quả của việc y đã hấp thụ một phần linh lực từ giọt lệ thần khi cứu Thẩm Nguyệt Chi.
"Trần Khuyết, ngươi đã phạm vào điều cấm kỵ lớn nhất của thành Vô Vọng." Vân Triệt cất tiếng, giọng nói y vang lên như sấm sét giữa trời quang. "Nơi này là nấm mồ của quá khứ, không phải là sân chơi của Thiên Cơ Viện. Biến đi!"
Một luồng sáng từ đôi mắt không màu bắn ra, không phải để tấn công thể xác mà là tấn công trực tiếp vào thần thức của đối phương. Trần Khuyết hét lên một tiếng đau đớn, hắn ôm lấy đầu, đôi mắt vàng kim của hắn chảy máu ròng ròng.
"Thành Chủ... ngươi thật sự dám..." Trần Khuyết nghiến răng, hắn biết mình đã đánh giá thấp sức mạnh của Vân Triệt khi có sự trợ giúp của giọt lệ thần. "Rút quân! Chúng ta sẽ quay lại!"
Quân đoàn giáp đen rút đi nhanh như lúc chúng đến, để lại tòa tháp đổ nát và một bầu không khí tanh nồng mùi máu.
Khi kẻ thù đã đi xa, Vân Triệt lập tức ngã quỵ. Đôi mắt không màu của y nhắm nghiền, máu chảy ra từ khóe mắt không ngừng. Thẩm Nguyệt Chi lao đến ôm lấy y, tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh ấm áp, cố gắng áp vào mắt y để cầm máu.
"Ta không sao... Nguyệt Chi..." Vân Triệt thều thào, hơi thở y đứt quãng.
"Ngài là đồ nói dối! Ngài nói sẽ cùng ta đi xem ánh mặt trời, sao ngài cứ liều mạng như vậy?" Thẩm Nguyệt Chi khóc nức nở. Ánh sáng xanh từ tay hắn chảy vào cơ thể Vân Triệt, chữa lành những vết thương nội tạng, nhưng nó không thể khôi phục được sinh mệnh lực đã bị đôi mắt thần tiêu tốn.
Vân Triệt khẽ đưa tay lên, lau nước mắt trên mặt thiếu niên: "Bình minh vừa rồi... tuy là giả, nhưng rất đẹp phải không? Nguyệt Chi, Thiên Cơ Viện đã biết sự tồn tại của chúng ta. Thành Vô Vọng không còn an toàn nữa. Chúng ta... phải rời đi thôi."
Thẩm Nguyệt Chi gật đầu lia lịa: "Đi, chúng ta đi đâu cũng được. Chỉ cần có ngài, ở đâu cũng là nhà."
Đêm đó, họ lặng lẽ thu dọn hành lý trong tiểu viện. Không có nhiều thứ để mang theo, chỉ có vài cuốn sách cổ, thanh kiếm gãy và chiếc chuông đồng. Trước khi bước ra khỏi cổng thành, Thẩm Nguyệt Chi quay lại nhìn tòa thành đã che chở cho hắn suốt thời gian qua.
Màn sương trắng lại bao phủ lấy mọi thứ, che giấu đi những vết tích của cuộc chiến. Thành Vô Vọng lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó, như thể những thăng trầm vừa qua chỉ là một giấc mộng dài.
"Đi thôi." Vân Triệt quàng dải lụa trắng lên mắt, tay y nắm chặt lấy tay Thẩm Nguyệt Chi.
Lần này, Thẩm Nguyệt Chi là người dẫn đường. Hắn dắt Vân Triệt bước ra khỏi ranh giới của tòa thành, tiến về phía nhân gian đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Hắn không còn là thiếu niên mang huyết mạch cấm kỵ đầy thù hận, y cũng không còn là người gác cổng cô độc của nấm mồ quá khứ.
Họ là hai linh hồn tự do, cùng nhau dấn thân vào một hành trình mới. Sự trỗi dậy của thế lực cũ chỉ là khởi đầu cho những cơn bão lớn hơn, nhưng giữa bão tố ấy, đôi bàn tay của họ sẽ không bao giờ buông rời.
Bình minh thật sự có lẽ còn rất xa, nhưng trong lòng họ, ánh sáng đã bắt đầu nảy nở từ những vết sẹo và nỗi đau. Con đường phía trước mờ mịt, nhưng mỗi bước đi của họ đều mang theo hơi ấm của giọt lệ thần và sự chân thành của một tình yêu vượt qua cả sinh tử.
Thành Vô Vọng lùi xa dần sau lưng, biến mất vào màn sương mù vĩnh cửu, kết thúc một chương cuộc đời và mở ra một trang sử mới đầy cam go nhưng cũng không kém phần rực rỡ.