MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMặc Bạch Quy ĐồChương 11: NHÂN GIAN RỰC RỠ VÀ NHỮNG HIỂM HỌA ẨN GIẤU

Mặc Bạch Quy Đồ

Chương 11: NHÂN GIAN RỰC RỠ VÀ NHỮNG HIỂM HỌA ẨN GIẤU

2,744 từ · ~14 phút đọc

Rời khỏi ranh giới của thành Vô Vọng giống như việc bước ra từ một bức tranh chỉ có hai màu đen trắng để tiến vào một thế giới tràn ngập sắc màu đến choáng ngợp. Khi bước chân của Thẩm Nguyệt Chi và Vân Triệt chạm vào thảm cỏ xanh mướt của vùng ngoại vi phía Nam, không khí không còn vị mục nát của oán khí mà nồng nàn mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả hương vị ngọt ngào của tự do.

Dưới chân họ không còn là lớp tuyết lạnh lẽo quanh năm không tan, mà là những bông hoa dại nhỏ bé màu vàng, màu tím đang rung rinh trong gió sớm. Thẩm Nguyệt Chi hít một hơi thật sâu, cảm giác lồng ngực mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Đây là lần đầu tiên sau mười năm, hắn không còn cảm thấy sự nóng nảy của huyết mạch cấm kỵ thôi thúc mình giết chóc. Linh lực mới từ giọt lệ thần chảy trong kinh mạch hắn ôn hòa như một dòng suối nhỏ, chảy đến đâu xoa dịu đến đó.

"Vân Triệt, ngài có ngửi thấy không? Mùi của hoa cỏ nhân gian đấy." Thẩm Nguyệt Chi dắt tay Vân Triệt, bước đi thật chậm để y có thể cảm nhận mặt đất dưới chân.

Vân Triệt khẽ mỉm cười, dải lụa trắng trên mắt y khẽ bay lướt qua gò má. "Ta cảm nhận được. Gió ở đây mang theo hơi ấm, không giống như cơn gió buốt giá ở thành Vô Vọng."

Y đi lại có chút khó khăn vì đôi mắt vừa mới trải qua một đợt phản phệ nặng nề. Mỗi bước đi, Vân Triệt đều dựa dẫm hoàn toàn vào sự dẫn dắt của Thẩm Nguyệt Chi. Cánh tay thiếu niên giờ đây đã trở nên rắn rỏi hơn, là điểm tựa vững chãi nhất mà y có thể tin tưởng.

Họ đi theo con đường mòn dẫn xuống chân núi, hướng về một thị trấn nhỏ nằm khuất sau những rặng tre xanh. Khi nắng bắt đầu lên cao, sương mù biến mất hoàn toàn, để lộ ra một bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Thẩm Nguyệt Chi dừng lại, hắn nhìn ngắm khung cảnh rực rỡ trước mắt mà lòng trào dâng một cảm giác khó tả.

"Đẹp quá... Vân Triệt, thực sự rất đẹp."

Vân Triệt khẽ nghiêng đầu: "Ngươi hãy tả cho ta nghe, nhân gian lúc này trông như thế nào?"

Thẩm Nguyệt Chi nắm lấy tay y, giọng hắn trở nên dịu dàng và đầy cảm xúc: "Trước mặt chúng ta là một thung lũng rộng lớn. Những cánh đồng lúa chín vàng óng ả giống như một tấm thảm lụa khổng lồ đang dập dềnh theo gió. Xa xa có một dòng sông uốn lượn, lấp lánh dưới nắng như vảy rồng bạc. Và bầu trời... nó xanh thẳm, cao vút, có những chú chim đang chao liệng tự do."

Vân Triệt lắng nghe, y nhắm mắt lại bên dưới dải lụa, cố gắng hình dung ra những gì thiếu niên đang mô tả. Trong tâm trí y, những mảng màu rời rạc bắt đầu kết nối lại. Y không nhìn thấy bằng mắt, nhưng y cảm thấy sự sống đang bừng nở xung quanh qua từng lời nói của Thẩm Nguyệt Chi.

"Cảm ơn ngươi, Nguyệt Chi." Vân Triệt khẽ nói. "Nhờ có ngươi, ta mới thực sự thấy được nhân gian."

Họ bước vào thị trấn tên là Thanh Bình. Nơi đây khác xa với sự tĩnh lặng chết chóc của thành Vô Vọng. Tiếng rao của những người bán hàng rong, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng lạch cạch của những cỗ xe ngựa tạo nên một bản nhạc náo nhiệt và sống động. Thẩm Nguyệt Chi dẫn Vân Triệt vào một quán trọ nhỏ bên đường.

"Tiểu nhị, cho hai bát mì nóng và một ấm trà nhài." Thẩm Nguyệt Chi chọn một cái bàn ở góc khuất, tránh sự chú ý của mọi người.

Vân Triệt ngồi xuống, y có chút không quen với sự ồn ào xung quanh. Đôi tay y khẽ bám vào mép bàn gỗ đã cũ mòn. Thẩm Nguyệt Chi nhận thấy sự bất an của y, liền đặt bàn tay mình lên tay y, khẽ siết nhẹ.

"Đừng sợ, có ta ở đây."

Bữa ăn đầu tiên ở nhân gian đơn giản nhưng lại vô cùng ấm áp. Vị ngọt của nước dùng, hương thơm của hành lá và hơi nóng bốc lên khiến cả hai cảm thấy mình thực sự đã trở về với thế giới của người sống. Thế nhưng, giữa sự náo nhiệt ấy, những hiểm họa vẫn âm thầm hiện hữu.

Ở cái bàn phía đối diện, ba gã đàn ông mặc trang phục của những kẻ săn tiền thưởng đang thì thầm bàn tán. Một gã có vết sẹo dài trên mặt lấy ra một tờ giấy cuộn tròn, mở ra trên bàn.

"Nghe nói Thiên Cơ Viện vừa phát lệnh truy nã đặc biệt. Một người mù bạch y và một thiếu niên mắt đỏ. Phần thưởng là một vạn linh thạch."

Gã còn lại nhấp ngụm rượu, mắt lấm lét nhìn xung quanh: "Nhưng ta nghe nói tên thiếu niên kia mang huyết mạch cấm, cực kỳ nguy hiểm. Còn người mù kia là cao thủ của thành Vô Vọng. Tiền nhiều thật nhưng mạng cũng quan trọng."

"Sợ gì? Thiên Cơ Viện nói tên thiếu niên đã bị phế đi sức mạnh, giờ chỉ là một người thường. Còn người mù kia đang bị thương nặng sau trận chiến ở cổng thành. Đây là cơ hội nghìn năm có một."

Thẩm Nguyệt Chi nghe hết không sót một lời. Hắn khẽ nheo mắt, tay nắm chặt lấy đôi đũa tre. Đôi mắt đen của hắn giờ đây không còn sát khí bùng nổ, nhưng sự nhạy bén và lạnh lùng vẫn còn đó. Hắn nhìn sang Vân Triệt, thấy y vẫn thản nhiên uống trà như không nghe thấy gì.

Vân Triệt khẽ lên tiếng, âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe: "Ăn nhanh đi, chúng ta không thể ở lại đây lâu."

Sau khi rời khỏi quán trọ, Thẩm Nguyệt Chi không dắt Vân Triệt đi đường chính nữa. Hắn chọn những con hẻm nhỏ vòng vèo để ra khỏi thị trấn. Tuy nhiên, khi họ vừa đến bìa rừng phía Tây, một luồng kiếm khí xé toạc không gian, cắm thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi giày của Thẩm Nguyệt Chi.

"Định đi đâu mà vội vàng thế, hai vị?"

Gã đàn ông có vết sẹo cùng hai đồng bọn từ trên ngọn cây nhảy xuống, bao vây lấy hai người. Hắn nhìn Thẩm Nguyệt Chi bằng ánh mắt khinh miệt, rồi nhìn sang dải lụa trắng của Vân Triệt với vẻ tham lam.

"Hóa ra là một đôi phu thê mù và phế nhân sao? Thiên Cơ Viện thật hào phóng khi trả một vạn linh thạch cho hai kẻ này."

Thẩm Nguyệt Chi bước lên một bước, chắn trước mặt Vân Triệt. Hắn không có đoản đao, chỉ có một cành trúc nhặt được bên đường, nhưng tư thế của hắn lại vô cùng vững vàng. "Cút ngay nếu các ngươi còn muốn giữ mạng."

"Ha ha! Nghe kìa, một tên phế nhân không còn linh lực lại đang đe dọa chúng ta!" Gã sẹo cười ngặt nghẽo, hắn rút thanh đại đao ra, lướt tới tấn công.

Thẩm Nguyệt Chi không hề hoảng loạn. Hắn nhớ lại những gì Vân Triệt đã dạy: Sức mạnh không nằm ở linh lực cuồn cuộn, mà nằm ở sự kiểm soát và cảm nhận. Hắn nhắm mắt lại một nhịp, cảm nhận dòng chảy ôn hòa của giọt lệ thần trong kinh mạch. Một luồng ánh sáng xanh nhạt bao phủ lấy cành trúc.

Cạch!

Một tiếng động khô khốc vang lên. Cành trúc mỏng manh của Thẩm Nguyệt Chi chặn đứng lưỡi đại đao nặng nề. Không chỉ vậy, luồng khí xanh từ cành trúc lan sang, làm thanh đại đao của gã sẹo đóng một lớp băng mỏng, khiến tay hắn tê dại đi vì lạnh.

"Cái gì thế này?" Gã sẹo kinh hoàng lùi lại.

Hai tên đồng bọn thấy vậy cũng lao vào. Thẩm Nguyệt Chi di chuyển linh hoạt như một bóng ma giữa những tán cây. Hắn không dùng những chiêu thức sát thủ tàn độc như trước, mà mỗi đòn đánh của hắn đều nhắm vào những huyệt đạo làm tê liệt đối phương. Ánh sáng xanh từ giọt lệ thần dường như có khả năng cộng hưởng với thiên nhiên xung quanh, khiến những lá cây, ngọn cỏ cũng trở thành vũ khí hỗ trợ hắn.

Trong khi Thẩm Nguyệt Chi chiến đấu, Vân Triệt đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ. Y không ra tay, vì y muốn Thẩm Nguyệt Chi tự làm quen với sức mạnh mới của mình. Nhưng tai y luôn lắng nghe từng chuyển động nhỏ nhất. Đột ngột, y cảm nhận được một luồng khí tức khác, mạnh hơn và nguy hiểm hơn rất nhiều, đang ẩn nấp trong lùm cây phía sau.

"Nguyệt Chi, phía sau!"

Thẩm Nguyệt Chi lập tức xoay người, vung cành trúc tạo thành một vòng bảo vệ. Một mũi tên mang theo hỏa diệm bùng nổ ngay trước mặt hắn.

Từ trong bóng tối, một nam nhân mặc đạo bào xám, trên tay cầm một chiếc cung bằng xương trắng bước ra. Hắn nhìn Thẩm Nguyệt Chi với ánh mắt đầy hứng thú: "Sức mạnh của 'Lệ của Thần' quả nhiên danh bất hư truyền. Một kẻ mất hết huyết mạch lại có thể sử dụng linh lực thanh tẩy đến mức này."

Đây không phải là những kẻ săn tiền thưởng hạng xoàng, đây là một chấp sự của Thiên Cơ Viện – tên là Liễu Phong.

Liễu Phong không nói nhiều, hắn liên tục bắn ra những mũi tên mang theo pháp thuật phong tỏa. Thẩm Nguyệt Chi bắt đầu cảm thấy áp lực. Linh lực mới của hắn tuy thanh khiết nhưng chưa đủ dồi dào để đối đầu với một cao thủ dày dạn kinh nghiệm. Mỗi mũi tên bắn xuống đều tạo thành một vòng tròn linh lực trói buộc, thu hẹp khoảng không gian hoạt động của hắn.

"Vân Triệt, ngài mau đi đi!" Thẩm Nguyệt Chi hét lên, hắn dùng hết sức vung cành trúc, tạo ra một làn sóng xanh để đẩy lùi một mũi tên lửa.

Vân Triệt thở dài. Y biết mình không thể đứng nhìn thêm nữa. Dù đôi mắt còn đau, nhưng y không thể để Thẩm Nguyệt Chi gặp nguy hiểm. Y từ từ rút thanh kiếm gãy ra khỏi vỏ.

"Nguyệt Chi, hãy nhìn cho kỹ."

Vân Triệt bước ra khỏi bóng râm của gốc cây. Dù không mở mắt thần, nhưng uy áp của y vẫn khiến Liễu Phong phải khựng lại. Vân Triệt không vung kiếm mạnh bạo, y chỉ khẽ gõ mũi kiếm xuống mặt đất.

Ầm!

Một chấn động nhẹ lan tỏa, làm sụp đổ hoàn toàn trận pháp của Liễu Phong. Vân Triệt lướt đi, thanh kiếm gãy trong tay y vẽ nên những đường nét thanh thoát trong không trung. Y không tấn công vào thể xác của Liễu Phong, mà tấn công vào dòng chảy linh lực của hắn.

Chỉ trong ba chiêu, chiếc cung bằng xương trắng trên tay Liễu Phong vỡ vụn. Hắn bị một luồng kiếm khí hất văng vào vách đá, kinh mạch toàn thân bị chấn động mạnh, không thể vận công trong thời gian ngắn.

"Mang lời về cho Thiên Cơ Viện." Vân Triệt đứng giữa khu rừng, giọng y thanh lãnh nhưng đầy đe dọa. "Nếu còn tiếp tục quấy rầy sự bình yên của chúng ta, ta sẽ để Thiên Cơ Viện biến thành một thành Vô Vọng thứ hai."

Liễu Phong sợ hãi nhìn người nam nhân bạch y, hắn không ngờ dù bị thương nặng, Vân Triệt vẫn mạnh mẽ đến thế. Hắn cùng đám thợ săn tiền thưởng vội vàng tháo chạy, biến mất vào sâu trong rừng.

Khu rừng trở lại vẻ yên tĩnh. Thẩm Nguyệt Chi buông cành trúc xuống, hắn chạy lại bên cạnh Vân Triệt, lo lắng đỡ lấy y.

"Vân Triệt, ngài không sao chứ? Vết thương lại tái phát rồi phải không?"

Vân Triệt khẽ ho một tiếng, y dựa vào người thiếu niên, nụ cười trên môi có chút mệt mỏi nhưng cũng đầy an lòng. "Ta không sao. Linh lực của ngươi vừa rồi thực sự đã giúp ta rất nhiều. Ánh sáng xanh đó đã chữa lành một phần linh đài bị tổn thương của ta ngay khi ngươi chiến đấu."

Thẩm Nguyệt Chi ngẩn người: "Ta... ta đã cứu ngài sao?"

"Phải. 'Lệ của Thần' không chỉ là thuốc giải, nó là sợi dây liên kết giữa hai ta. Ngươi mạnh lên, ta cũng sẽ được hồi phục." Vân Triệt xoa đầu hắn. "Nhân gian rực rỡ nhưng cũng đầy cạm bẫy. Nguyệt Chi, từ giờ chúng ta không thể đi đường mòn được nữa. Chúng ta cần tìm một nơi để ngươi luyện tập cách làm chủ sức mạnh này."

"Ta biết một nơi." Thẩm Nguyệt Chi nói, ánh mắt hắn nhìn về phía những ngọn núi xa xăm đang mờ ảo trong sương chiều. "Phía sau dãy núi Linh Vân có một thung lũng được gọi là Dược Cốc. Cha ta từng nói nơi đó có những bậc thầy ẩn dật và linh khí vô cùng dồi dào. Nếu chúng ta đến đó, Thiên Cơ Viện sẽ khó lòng tìm thấy."

Vân Triệt gật đầu: "Được, vậy chúng ta sẽ đi Dược Cốc."

Họ tiếp tục hành trình khi ráng chiều đỏ rực bao trùm lên vạn vật. Dưới ánh hoàng hôn, bóng của hai người kéo dài trên thảm cỏ, một cao một thấp, nương tựa vào nhau.

Thẩm Nguyệt Chi dắt tay Vân Triệt bước qua một dòng suối nhỏ. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim về tổ tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ kỳ. Hắn nhìn dải lụa trắng của Vân Triệt, rồi nhìn đôi bàn tay mình đã không còn vấy máu đen của hận thù.

Nhân gian thực sự rất đẹp, đẹp hơn cả những gì hắn từng mơ ước trong những đêm dài ở thành Vô Vọng. Dù phía trước vẫn còn Thiên Cơ Viện, vẫn còn những kẻ thù ẩn mình trong bóng tối, nhưng chỉ cần có Vân Triệt bên cạnh, Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy mình có thể đối mặt với tất cả.

Hắn chợt nhận ra, "Bình minh giả tạo" ở thành Vô Vọng đã qua đi, và đây mới thực sự là khởi đầu của một ngày mới. Một ngày mà hắn không còn là một quân cờ của định mệnh, mà là người cầm kiếm bảo vệ cho ánh sáng duy nhất của đời mình.

"Vân Triệt," Thẩm Nguyệt Chi lên tiếng, giọng hắn vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. "Dù đường đi có gian nan đến mấy, ta cũng sẽ không bao giờ buông tay ngài."

Vân Triệt không đáp bằng lời, y chỉ siết chặt lấy bàn tay của thiếu niên. Trong sự im lặng đó, một lời hứa vô hình đã được khắc sâu vào linh hồn của cả hai.

Họ bước đi, hướng về phía dãy núi Linh Vân, nơi những bí mật mới và những thử thách mới đang chờ đợi. Gió nhân gian thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây và cả hơi thở của một cuộc đời mới mà họ đã phải đánh đổi bằng quá nhiều nước mắt để có được.

Những hiểm họa vẫn còn đó, ẩn giấu sau những rặng núi, dưới những thung lũng sâu, nhưng khi hai trái tim đã hòa cùng một nhịp đập, bóng tối dường như không còn đáng sợ nữa.

Hành trình rời bỏ nấm mồ quá khứ để tìm về sự sống thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng bước chân của họ đã không còn sự do dự. Mỗi bước đi là một lần họ khẳng định sự hiện diện của mình trên thế gian này, không phải như những bóng ma, mà như những con người thực thụ, biết đau, biết yêu và biết chiến đấu cho những gì mình trân trọng.

Thung lũng Dược Cốc đang chờ đợi họ, và cùng với nó là những hồi ức cũ, những vết sẹo chưa lành và cả những hy vọng mới cho đôi mắt của người kiếm sư mù.