Dãy núi Linh Vân sừng sững giữa trời xanh như một bức tường thành tự nhiên ngăn cách thế tục ồn ào với những bí mật của giới tu chân. Càng lên cao, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo, nhưng linh khí lại nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được những tia sáng li ti nhảy nhót trên đầu ngón tay. Thẩm Nguyệt Chi dẫn Vân Triệt đi dọc theo một lối mòn nhỏ hẹp, hai bên là những vách đá dựng đứng phủ đầy rêu phong và những loài thảo dược tỏa ra mùi hương thanh mát.
Sau khi đi qua một khe hẹp chỉ vừa đủ một người chui lọt, khung cảnh bỗng nhiên mở rộng ra. Một thung lũng xanh mướt hiện ra dưới ánh nắng chiều tà, nằm lọt thỏm giữa lòng núi như một viên ngọc bích. Đó chính là Dược Cốc, nơi từng được cha của Thẩm Nguyệt Chi nhắc đến trong những câu chuyện kể đêm khuya mười năm về trước.
"Vân Triệt, chúng ta đến nơi rồi." Thẩm Nguyệt Chi khẽ thốt lên, giọng hắn mang theo sự nhẹ nhõm vô ngần.
Vân Triệt dừng bước, y khẽ hít một hơi thật sâu. Mùi của nơi này rất lạ, nó không chỉ là mùi cỏ cây, mà còn là mùi của những lò luyện đan cũ kỹ, mùi của cuộc sống bình lặng và thanh thản. Y cảm nhận được linh đài của mình đang rung động nhè nhẹ trước nguồn linh khí ôn hòa ở đây.
"Nơi này quả thực là một nơi tốt để tịnh dưỡng." Vân Triệt gật đầu, dải lụa trắng khẽ bay trong gió.
Họ đi xuống thung lũng, nơi có vài nếp nhà tranh đơn sơ nằm rải rác bên cạnh một dòng suối nhỏ chảy róc rách. Giữa thung lũng là một vườn dược liệu bát ngát với đủ loại kỳ hoa dị thảo. Một ông lão tóc trắng xóa, dáng vẻ gầy gò nhưng tinh anh, đang lom khom tưới nước cho những gốc cây.
Thấy có người lạ, ông lão ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông dừng lại trên gương mặt của Thẩm Nguyệt Chi rất lâu, rồi chuyển sang đôi mắt bị bịt kín của Vân Triệt.
"Mười năm rồi... cuối cùng cũng có người của nhà họ Thẩm quay lại đây." Ông lão buông gáo nước xuống, giọng khàn khàn nhưng chứa chan cảm xúc.
Thẩm Nguyệt Chi bàng hoàng: "Tiền bối... ngài biết thân phận của ta?"
"Ta là Dược Lão, từng là bằng hữu chí cốt với cha ngươi – Thẩm Trường phong. Nhìn đôi mắt đen và khí chất kia của ngươi, ta biết ngươi đã thoát khỏi xiềng xích của huyết mạch cũ." Dược Lão bước lại gần, thở dài một tiếng. "Vào nhà đi, ngoài trời bắt đầu lạnh rồi."
Bên trong gian nhà tranh thơm nồng mùi thuốc, một ngọn lửa nhỏ được đốt lên giữa sàn. Dược Lão pha một ấm trà thảo mộc, hương vị đắng nhẹ nhưng hậu vị ngọt thanh. Ông nhìn Vân Triệt bằng ánh mắt dò xét nhưng đầy tôn trọng.
"Vị đạo hữu này khí tức phi phàm, lại mang theo hơi thở của thành Vô Vọng. Nếu ta đoán không lầm, chính là Thành Chủ đương nhiệm?"
Vân Triệt khẽ cúi đầu: "Tiền bối quá khen, vãn bối chỉ là người gác cổng mù lòa mà thôi."
"Hư Vô Nhãn mà nói là mù lòa sao?" Dược Lão cười ha hả, nhưng rồi giọng ông trầm xuống. "Nguyệt Chi, cha ngươi trước khi mất đã gửi gắm cho ta một phong thư, nói rằng nếu một ngày con trai ông ấy tìm đến đây, hãy giao lại cho nó một vật."
Ông lão đứng dậy, lấy từ trong hốc tường một chiếc hộp gỗ đã cũ mòn vì thời gian. Bên trong là một mảnh ngọc giản màu huyết dụ và một cuốn sổ tay nhỏ.
Thẩm Nguyệt Chi nhận lấy chiếc hộp, đôi bàn tay hắn run rẩy. Hắn mở cuốn sổ tay ra, những dòng chữ quen thuộc của cha hiện lên trước mắt. Ký ức mười năm trước bỗng chốc ùa về như một cơn thác đổ.
Hắn nhớ lại những đêm đông lạnh giá, cha hắn thường ngồi bên cửa sổ, tay mân mê thanh kiếm gỗ, đôi mắt buồn rười rượi nhìn về phía dãy núi Linh Vân. Cha từng nói: "Nguyệt nhi, nếu một ngày hận thù thiêu cháy con, hãy tìm đến Dược Cốc. Ở đó có sự thật về huyết mạch của chúng ta, và có cả cách để con tìm thấy hòa bình."
Trong cuốn sổ, Thẩm Trường Phong viết về nguồn gốc thực sự của nhà họ Thẩm. Họ vốn không phải là những kẻ mang huyết mạch quỷ dữ như tu chân giới vẫn đồn đại. Tổ tiên họ vốn là những người bảo hộ linh mạch của đại lục, nhưng vì một biến cố phản bội nghìn năm trước, linh mạch bị ô nhiễm, khiến sức mạnh của họ biến chất thành hỏa hệ cuồng bạo.
Cha hắn đã dành cả đời để tìm cách thanh lọc dòng máu ấy, và ông đã tìm ra manh mối về "Lệ của Thần". Ông viết: "Ta không thể tìm thấy giọt lệ ấy cho con, nhưng ta tin rằng, nếu con gặp được một người có tâm hồn thanh khiết như tuyết trắng, người đó sẽ dẫn lối cho con."
Thẩm Nguyệt Chi ngước nhìn Vân Triệt. Hóa ra, cuộc gặp gỡ giữa hắn và người kiếm sư mù không phải là ngẫu nhiên, mà dường như đã được định mệnh an bài từ thế hệ trước.
"Vân Triệt... cha ta đã biết về sự tồn tại của ngài." Thẩm Nguyệt Chi thầm thì, giọng hắn nghẹn lại.
Vân Triệt im lặng lắng nghe. Y cảm nhận được nỗi đau và sự nhẹ nhõm trong lòng thiếu niên. Y biết rằng, những mảnh ghép về quá khứ đang dần được lấp đầy, và nó mang lại cho Thẩm Nguyệt Chi một sức mạnh tinh thần to lớn.
Dược Lão nhìn hai người, rồi thở dài: "Thiên Cơ Viện mười lăm năm qua vẫn luôn săn tìm nhà họ Thẩm vì họ muốn dùng linh mạch bị biến chất của các ngươi để làm chất dẫn cho một đại trận kinh thiên động địa. Việc ngươi mất đi huyết mạch cũ và có được linh lực thanh tẩy là một kỳ tích. Nhưng nó cũng khiến ngươi trở thành cái gai trong mắt chúng hơn bao giờ hết."
"Ta không sợ chúng." Thẩm Nguyệt Chi nắm chặt mảnh ngọc giản. "Ta muốn mạnh hơn, không phải để giết chóc, mà để bảo vệ sự thật này."
Những ngày sau đó, Dược Cốc trở thành nơi rèn luyện của Thẩm Nguyệt Chi. Dưới sự chỉ dẫn của Dược Lão và sự giám sát của Vân Triệt, hắn bắt đầu học cách vận hành linh lực mới. Không còn sự bùng nổ tàn bạo, hắn học cách điều khiển khí tức như cách người ta điều khiển dòng nước. Hắn học cách nhận biết hàng ngàn loại thảo dược, học cách dùng linh lực thanh khiết để chữa lành những vết thương cho thú rừng trong thung lũng.
Vân Triệt cũng dành thời gian để trị thương. Dược Lão dùng những loại linh dược quý giá nhất để đắp lên mắt cho y. Mỗi ngày, y ngồi thiền định bên dòng suối, lắng nghe tiếng nói của cỏ cây, hoa lá. Tâm hồn y dần trở nên tĩnh lặng, những vết sẹo cũ không còn nhói đau mỗi khi y nghĩ về quá khứ nữa.
Một buổi chiều, khi Thẩm Nguyệt Chi đang luyện kiếm bên dòng suối, hắn chợt dừng lại nhìn bóng dáng Vân Triệt ngồi bất động dưới gốc cây đào già. Những cánh hoa đào hồng nhạt rơi lác đác trên vai y, trên dải lụa trắng. Khung cảnh ấy đẹp đến mức hắn muốn thời gian ngừng trôi mãi mãi.
Hắn bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh y.
"Vân Triệt, ngài có cảm thấy khỏe hơn không?"
Vân Triệt mở mắt bên dưới lớp lụa, y khẽ mỉm cười: "Rất tốt. Linh đài của ta đã ổn định hơn nhiều. Linh lực của ngươi tỏa ra trong không khí rất dễ chịu, Nguyệt Chi."
Thẩm Nguyệt Chi ngập ngừng một lát, rồi hắn hỏi: "Trong cuốn sổ của cha ta có nhắc đến một điều... Ông ấy nói rằng, nếu một người mù gánh vác nhân quả quá lâu, linh hồn của họ sẽ dần mòn mỏi. Vân Triệt, có phải ngài đang rất mệt mỏi không?"
Vân Triệt hơi khựng lại, y thở dài, giọng nói trở nên trầm tư: "Gánh vác thành Vô Vọng giống như đứng giữa một cơn bão tuyết không bao giờ dứt. Ngươi phải gồng mình lên để không bị cuốn đi. Nhưng từ khi rời khỏi đó, từ khi có ngươi bên cạnh, ta bắt đầu thấy hơi ấm."
Y đưa tay ra, Thẩm Nguyệt Chi nhanh chóng nắm lấy. Đôi bàn tay của thiếu niên giờ đây không còn sự nóng bỏng cực đoan, mà mang một hơi ấm dịu dàng, bao dung.
"Cha ta đã mất vì bảo vệ bí mật này. Ta không muốn ngài cũng phải hy sinh vì bất cứ điều gì nữa." Thẩm Nguyệt Chi áp bàn tay Vân Triệt lên má mình. "Vân Triệt, nếu một ngày đôi mắt ngài hoàn toàn bình phục, ngài muốn làm gì đầu tiên?"
Vân Triệt im lặng rất lâu, dường như y đang lục tìm một khao khát sâu thẳm nhất trong lòng mình.
"Ta muốn nhìn thấy gương mặt ngươi lúc này." Y thốt ra một câu nói khiến Thẩm Nguyệt Chi sững sờ. "Ta muốn biết thiếu niên đã vì ta mà đánh đổi tất cả, giờ đây trông như thế nào. Ta muốn biết ánh mắt của ngươi khi nhìn ta có còn đượm buồn như tiếng nói của ngươi không."
Trái tim Thẩm Nguyệt Chi đập liên hồi. Hắn không ngờ đó lại là điều y mong muốn. Hắn cứ ngỡ y sẽ muốn thấy lại núi sông, thấy lại sư môn, hay thấy lại người bạn cũ Vân Nhược.
"Ta... ta không có gì đặc biệt đâu." Thẩm Nguyệt Chi đỏ mặt, giọng hắn nhỏ lại. "Nhưng nếu ngài muốn thấy, ta sẽ cố gắng hết sức để ngày đó đến nhanh hơn."
Tuy nhiên, sự yên bình của Dược Cốc không thể kéo dài mãi mãi.
Một buổi sáng sớm, khi sương mù còn chưa tan hẳn, Dược Lão vội vã chạy vào nhà, gương mặt lộ rõ vẻ lo âu.
"Chúng đã tìm thấy dấu vết rồi. Thiên Cơ Viện đã phái 'Huyết Sát Đội' đến đây. Chúng đang bao vây chân núi Linh Vân."
Vân Triệt lập tức đứng dậy, khí thế sắc lạnh trở lại trong tích tắc. Y nắm lấy thanh kiếm gãy: "Dược Lão, cảm ơn ngài đã che chở. Chúng ta phải đi thôi, không thể để nơi này bị hủy hoại vì chúng ta."
"Đi đâu? Các ngươi định đi đâu giữa vòng vây này?" Dược Lão nắm lấy vai Thẩm Nguyệt Chi. "Nguyệt Chi, hãy nghe ta. Phía sau thác nước ở cuối thung lũng có một đường hầm cổ xưa dẫn thẳng sang phía bên kia dãy núi. Đó là lối thoát duy nhất."
Thẩm Nguyệt Chi nhìn vườn dược liệu mà Dược Lão đã dốc lòng chăm sóc cả đời, rồi nhìn ông lão tóc bạc. Hắn biết nếu họ đi, Dược Lão sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt của Thiên Cơ Viện.
"Ngài đi cùng chúng ta đi!" Thẩm Nguyệt Chi khẩn thiết.
Dược Lão cười buồn, lắc đầu: "Ta đã quá già để chạy trốn rồi. Hơn nữa, những cái cây này cần ta. Chúng sẽ không giết một lão già luyện đan đâu. Mau đi đi!"
Tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa vào thung lũng. Những cột khói đen bốc lên, báo hiệu kẻ thù đã phá vỡ kết giới bên ngoài.
Vân Triệt nắm lấy tay Thẩm Nguyệt Chi: "Nguyệt Chi, chúng ta phải đi ngay!"
Họ chạy về phía thác nước. Tiếng nước đổ ầm ầm như tiếng gầm của mãnh thú. Thẩm Nguyệt Chi ngoảnh lại nhìn lần cuối, thấy bóng dáng Dược Lão vẫn đứng hiên ngang giữa vườn thuốc, đôi tay ông chắp sau lưng, bình thản nhìn quân đoàn giáp đen đang tràn vào.
Nỗi hận thù một lần nữa nhen nhóm trong lòng Thẩm Nguyệt Chi, nhưng lần này, nó bị áp chế bởi lời dặn của cha và sự ấm áp từ bàn tay Vân Triệt. Hắn không thể quay lại để giết chóc, hắn phải sống để bảo vệ người đang đi bên cạnh mình.
Họ lao vào sau màn nước trắng xóa. Đường hầm tối tăm và ẩm ướt, nhưng Thẩm Nguyệt Chi không còn thấy sợ bóng tối nữa. Hắn tỏa ra một luồng ánh sáng xanh nhạt để dẫn đường cho Vân Triệt.
"Vân Triệt, ngài ổn chứ?"
"Ta ổn. Đừng dừng lại."
Họ chạy suốt nhiều giờ đồng hồ cho đến khi ánh sáng ở cuối đường hầm hiện ra. Khi bước ra ngoài, họ thấy mình đang đứng trên một sườn núi dốc đứng, nhìn xuống là một vùng bình nguyên rộng lớn mênh mông.
Sau lưng họ, dãy núi Linh Vân chìm trong lửa đỏ. Dược Cốc, nơi từng là bến đỗ bình yên ngắn ngủi, giờ đây đã trở thành một phần của quá khứ.
Thẩm Nguyệt Chi quỳ xuống lớp cỏ khô, hắn nắm chặt mảnh ngọc giản của cha. Hồi ức về người cha quá cố không còn là gánh nặng khiến hắn đau khổ, mà đã trở thành kim chỉ nam cho hành trình phía trước. Hắn nhận ra rằng, thế giới này rộng lớn vô cùng, và Thiên Cơ Viện dù mạnh đến đâu cũng không thể che mờ ánh sáng của sự thật.
"Cha... con sẽ đi tiếp." Hắn thầm hứa.
Vân Triệt đứng bên cạnh hắn, y hướng đôi mắt bị bịt kín về phía chân trời xa xăm. Y cảm nhận được hơi thở của nhân gian đang trỗi dậy, một hành trình dài dằng dặc đang chờ đợi họ ở phía trước.
"Nguyệt Chi, đừng buồn." Vân Triệt nói, giọng y dịu dàng nhưng kiên định. "Những gì quý giá nhất của Dược Cốc, của cha ngươi, đều đã nằm trong tim ngươi rồi. Chúng ta sẽ không chạy trốn mãi. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ quay lại để đòi lại tất cả."
Thẩm Nguyệt Chi đứng dậy, lau đi giọt nước mắt trên khóe mi. Đôi mắt đen của hắn giờ đây rực sáng ý chí. Hắn không còn là thiếu niên cần được bảo vệ nữa, hắn đã thực sự trưởng thành từ những mất mát.
"Vân Triệt, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?"
Vân Triệt suy nghĩ một lát, rồi y khẽ nói: "Đến Đông Hải. Ở đó có một nơi gọi là 'Vô Ảnh Tự', trụ trì nơi đó là một vị cao tăng có thể giúp ta khôi phục hoàn toàn đôi mắt, và cũng có thể giúp ngươi làm chủ hoàn toàn linh lực từ giọt lệ thần."
"Được, chúng ta đi Đông Hải!"
Họ bắt đầu bước đi trên vùng bình nguyên mênh mông, bóng của họ đổ dài dưới ánh nắng ban mai mới bắt đầu ló dạng. Bình minh thực sự đang đến, dẫu cho con đường còn đầy chông gai, nhưng trái tim họ đã không còn cô độc.
Hành trình đi tìm ánh sáng chỉ mới đi qua một phần ba chặng đường, nhưng mỗi bước chân của họ giờ đây đều mang theo sức mạnh của quá khứ và niềm hy vọng của tương lai. Thiên Cơ Viện có thể có vạn quân, nhưng họ có nhau, có sự chân thành và một ý chí không gì lay chuyển được.
Con đường nhân gian rực rỡ và đầy hiểm họa vẫn đang mở ra trước mắt. Những bí mật về Hư Vô Nhãn và huyết mạch nhà họ Thẩm vẫn còn nhiều điều chưa được hé lộ. Nhưng trên vùng bình nguyên ấy, tiếng cười nói của thiếu niên và bước chân ung dung của người kiếm sư mù hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản nhạc của sự sống mãnh liệt.