MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMặc Bạch Quy ĐồChương 13: HÀNH TRÌNH ĐÔNG HẢI, CUỘC GẶP GỠ TRÊN TÀU BUÔN

Mặc Bạch Quy Đồ

Chương 13: HÀNH TRÌNH ĐÔNG HẢI, CUỘC GẶP GỠ TRÊN TÀU BUÔN

3,062 từ · ~16 phút đọc

Con đường từ dãy Linh Vân đến bờ biển Đông Hải trải dài qua hàng dặm bình nguyên xanh ngắt và những cánh rừng già rậm rạp. Sau khi rời khỏi Dược Cốc đang chìm trong biển lửa, Thẩm Nguyệt Chi và Vân Triệt đã phải di chuyển liên tục suốt nửa tháng trời. Họ không còn dám vào những thị trấn lớn hay nghỉ lại trong những quán trọ ven đường. Thiên Cơ Viện đã tung ra Huyết Sát Đội – những kẻ được đào tạo chỉ để truy lùng và thủ tiêu, khiến bầu không khí xung quanh họ lúc nào cũng căng thẳng như dây cung đã kéo kịch.

Thẩm Nguyệt Chi dần làm quen với sự thay đổi của cơ thể. Linh lực từ giọt lệ thần không còn cuộn trào như hỏa diệm huyết mạch cũ mà thầm lặng, bền bỉ. Hắn học được cách dùng luồng khí xanh nhạt đó để bao phủ lấy bước chân, giúp cả hai di chuyển nhẹ nhàng trên cỏ mà không để lại dấu vết.

Vân Triệt dạo này trở nên trầm mặc hơn. Y thường xuyên ngồi thiền định vào mỗi đêm, dải lụa trắng che mắt đôi khi thấm ra những giọt nước trong vắt nhưng lạnh lẽo. Y biết mình đang bước vào một cuộc chạy đua với thời gian. Hư Vô Nhãn đang đòi lại cái giá của nó, và nếu không sớm đến được Vô Ảnh Tự ở Đông Hải, bóng tối sẽ vĩnh viễn nuốt chửng linh hồn y.

"Vân Triệt, phía trước là bến cảng Ba Độ rồi." Thẩm Nguyệt Chi đứng trên một mỏm đá cao, chỉ tay về phía chân trời nơi màu xanh của bầu trời hòa lẫn với màu xanh thẳm của đại dương.

Vân Triệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn mòi của muối biển trong gió. "Tốt lắm. Ở đó chúng ta sẽ tìm tàu để vượt biển. Nhưng phải cẩn thận, bến cảng là nơi tai mắt của Thiên Cơ Viện dày đặc nhất."

Bến cảng Ba Độ là một nơi sầm uất và hỗn tạp. Những con tàu buôn khổng lồ từ khắp nơi đổ về, mang theo lụa là, gia vị và cả những bí mật từ hải ngoại. Tiếng người hò hét, tiếng ròng rọc kéo hàng, tiếng sóng vỗ rì rào tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn.

Thẩm Nguyệt Chi kéo thấp vành nón lá, dẫn Vân Triệt len lỏi qua đám đông. Hắn đã mua hai bộ quần áo vải thô màu nâu sẫm của những kẻ đi làm thuê để ngụy trang. Vân Triệt cũng giấu thanh kiếm gãy vào trong một bọc vải cũ, nhìn y lúc này không khác gì một người thầy thuốc nghèo khổ đang được đứa cháu dẫn đi tìm kế sinh nhai.

"Chúng ta cần một con tàu không thuộc quyền quản lý của các tông môn." Vân Triệt thì thầm. "Hãy tìm tàu của gia tộc họ Kim, họ là những thương nhân chỉ quan tâm đến tiền, không màng đến chuyện tranh chấp của tu chân giới."

Họ dừng lại trước một con tàu gỗ to lớn có treo lá cờ thêu hình đồng tiền vàng. Đó là tàu "Kim Quy", chuẩn bị nhổ neo hướng về các đảo phía Đông.

"Này ông chủ, hai người chúng tôi muốn xin đi nhờ tàu sang phía bên kia đại dương. Chúng tôi có thể làm việc để trả tiền vé." Thẩm Nguyệt Chi tiến lại gần một gã đàn ông béo tròn, mặc áo lụa bóng lộn đang đứng kiểm kê hàng hóa.

Gã đàn ông liếc nhìn Thẩm Nguyệt Chi một cái, rồi nhìn sang Vân Triệt đang đứng im lìm phía sau. "Tàu ta không nhận kẻ mù lòa. Chỉ nhận những kẻ có sức khỏe để khuân vác hàng hóa thôi."

Thẩm Nguyệt Chi không nản lòng, hắn bí mật vận một chút linh lực xanh vào đầu ngón tay, khẽ chạm vào một kiện hàng nặng bằng gỗ mộc lan đang nằm dưới đất. Kiện hàng bỗng nhẹ bẫng như tờ giấy, hắn nhấc bổng nó lên bằng một tay trước sự kinh ngạc của gã béo.

"Ta có sức khỏe, và ta có thể chăm sóc cho người chú này của ta. Ông ấy là thầy thuốc, có thể giúp ích nếu người trên tàu bị bệnh."

Gã béo tròn, tên là Kim Hữu Tài, mắt sáng rực lên khi thấy sức mạnh của thiếu niên. Hắn xoa cằm, tính toán một hồi rồi gật đầu: "Được rồi, vào khoang hạng ba đi. Sáng sớm mai tàu sẽ xuất phát. Nhưng nhớ cho kỹ, trên tàu này không được gây rắc rối."

Khoang hạng ba thực chất là một căn phòng chật hẹp, ẩm thấp nằm sâu dưới đáy tàu, gần kho chứa thực phẩm. Mùi gỗ mục, mùi mắm muối và tiếng nước vỗ vào mạn tàu khiến không gian trở nên ngột ngạt. Nhưng với hai người vừa thoát khỏi sự truy đuổi gắt gao, đây là nơi trú ẩn an toàn nhất.

Vân Triệt ngồi xuống lớp rơm khô, y thở hắt ra một hơi. "Làm tốt lắm, Nguyệt Chi. Ngươi đã biết dùng sức mạnh một cách khôn ngoan."

"Ta chỉ muốn chúng ta sớm rời khỏi đất liền thôi." Thẩm Nguyệt Chi ngồi xuống bên cạnh, hắn lấy ra một chiếc bánh bao nguội ngắt đã mua từ chiều, bẻ đôi đưa cho Vân Triệt. "Ngài ăn đi, ngày mai sẽ là một hành trình dài."

Đêm đó, con tàu Kim Quy lặng lẽ nhổ neo, rời khỏi bến cảng Ba Độ dưới ánh trăng mờ ảo. Khi tàu ra đến hải phận quốc tế, Thẩm Nguyệt Chi mới dám mở cửa sổ nhỏ của khoang tàu để đón chút gió biển. Hắn nhìn những con sóng bạc đầu xô vào nhau, lòng cảm thấy một sự bình yên ngắn ngủi.

Sáng hôm sau, Thẩm Nguyệt Chi bắt đầu công việc khuân vác trên boong tàu. Hắn làm việc chăm chỉ, không nề hà gian khổ, nhờ vậy mà được lòng những thủy thủ khác. Vân Triệt thì ngồi trong khoang, đôi khi y được gọi lên để xem bệnh cho vài người bị say sóng hoặc bị thương nhẹ do va đập. Với kiến thức y thuật học được từ thành Vô Vọng và Dược Cốc, y dễ dàng chiếm được sự kính trọng của mọi người trên tàu.

Vào ngày thứ ba của hành trình, một sự việc bất ngờ xảy ra.

Khi Thẩm Nguyệt Chi đang vác những thùng rượu lên boong trên, hắn bắt gặp một nhóm người mặc áo choàng tím đang ngồi ở khu vực hạng sang. Một cô gái trẻ, khoảng chừng mười tám tuổi, gương mặt xinh đẹp nhưng kiêu kỳ, đang cầm một chiếc gương đồng nhỏ để soi lại mái tóc.

Đột nhiên, con tàu rung lắc mạnh do va phải một luồng sóng ngầm. Cô gái trượt chân, chiếc gương đồng rơi khỏi tay và bay thẳng về phía mạn tàu, chuẩn bị rơi xuống biển.

Thẩm Nguyệt Chi nhanh như cắt, hắn buông thùng rượu, lộn một vòng trên không trung và bắt lấy chiếc gương ngay khi nó vừa chạm vào mép tàu. Hắn nhẹ nhàng hạ cánh, đưa chiếc gương lại cho cô gái.

"Của cô nương đây."

Cô gái nhìn Thẩm Nguyệt Chi với ánh mắt kinh ngạc. Nàng không nhìn vào chiếc gương, mà nhìn sâu vào đôi mắt đen huyền bí của hắn. Khác với những người bình thường, nàng cảm nhận được một luồng linh lực vô cùng đặc biệt tỏa ra từ thiếu niên này – nó thanh khiết đến mức khó tin.

"Ngươi... ngươi là thủy thủ trên tàu này sao?" Cô gái hỏi, giọng nói có chút run rẩy.

"Ta chỉ là người đi làm thuê thôi." Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu, định rời đi thì bị một nam nhân đứng sau cô gái ngăn lại.

Nam nhân này có vóc dáng cao lớn, khí thế uy nghiêm, trên ngực áo thêu hình một đóa sen trắng. "Khoan đã. Linh lực trong người ngươi từ đâu mà có? Ta cảm nhận được nó không thuộc về bất kỳ môn phái nào ở Trung Nguyên."

Thẩm Nguyệt Chi thầm kinh hãi. Hắn không ngờ trên tàu này lại có cao thủ tu vi cao đến thế. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh: "Vị tiền bối này nói gì ta không hiểu. Ta chỉ có chút sức khỏe thiên bẩm mà thôi."

"Đừng nói dối." Nam nhân kia bước lại gần, một áp lực vô hình đè nặng lên vai Thẩm Nguyệt Chi. "Ngươi mang theo hơi thở của 'Lệ của Thần'. Ngươi là ai?"

Đúng lúc đó, một tiếng gõ gậy xuống mặt sàn gỗ vang lên đều đặn. Vân Triệt từ từ bước lên boong tàu, dải lụa trắng che mắt tung bay trong gió biển.

"Tiểu tử này là đồ đệ của ta. Nếu hắn có mạo phạm đến các vị của Tịnh Liên Giáo, mong các vị lượng thứ." Vân Triệt cất lời, giọng y thanh thoát nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng khiến nam nhân kia phải lùi lại một bước để đề phòng.

"Tịnh Liên Giáo?" Thẩm Nguyệt Chi kinh ngạc. Đây là một trong ba tông môn lớn nhất Đông Hải, vốn nổi tiếng với lối tu hành thanh tịnh và không can thiệp vào chuyện thế sự của đại lục.

Nam nhân mặc áo tím nhìn Vân Triệt, đôi mắt hắn híp lại: "Hóa ra là một vị cao nhân ẩn dật. Ta là trưởng lão Thanh Vân của Tịnh Liên Giáo. Đây là thánh nữ của chúng ta – Tô Manh."

Tô Manh tiến lại gần Vân Triệt, nàng cúi chào một cách lễ phép: "Xin lỗi vì sự thất lễ của trưởng lão chúng ta. Ông ấy vốn nhạy cảm với những loại linh khí quý hiếm. Chúng ta không có ý xấu."

Vân Triệt gật đầu nhẹ: "Thánh nữ quá bộ. Chúng ta chỉ là những kẻ lữ hành muốn sang Đông Hải tìm người thân. Không muốn gây rắc rối với quý giáo."

Cuộc gặp gỡ tình cờ đó đã khiến vị thế của Thẩm Nguyệt Chi và Vân Triệt trên tàu thay đổi hoàn toàn. Kim Hữu Tài thấy người của Tịnh Liên Giáo tôn trọng họ, liền lập tức chuyển họ từ khoang hạng ba lên khoang hạng nhất, đối xử vô cùng hậu đãi.

Những ngày tiếp theo trên tàu, Tô Manh thường tìm đến để trò chuyện với Thẩm Nguyệt Chi. Nàng tò mò về thế giới đại lục, và đặc biệt là về linh lực kỳ lạ trong người hắn. Thẩm Nguyệt Chi vốn là người đơn giản, hắn kể cho nàng nghe về những cánh đồng hoa hướng dương, về dãy núi Linh Vân, nhưng tuyệt đối không nhắc đến thành Vô Vọng hay Thiên Cơ Viện.

"Nguyệt Chi, ngươi có biết linh lực của ngươi có thể chữa lành vạn vật không?" Tô Manh ngồi bên mạn tàu, nhìn sóng biển. "Tịnh Liên Giáo chúng ta tu luyện bằng cách thanh lọc tâm hồn, nhưng chưa bao giờ thấy ai có linh lực thuần khiết như ngươi. Nếu ngươi đến Đông Hải, chắc chắn các môn phái sẽ tranh giành ngươi cho xem."

Thẩm Nguyệt Chi cười buồn: "Ta không muốn ai tranh giành cả. Ta chỉ muốn chữa khỏi mắt cho sư phụ ta thôi."

Hắn luôn gọi Vân Triệt là sư phụ khi ở trước mặt người khác để che giấu mối quan hệ thực sự. Nhưng trong lòng hắn, y là tất cả.

Vân Triệt thì dành thời gian đàm đạo với trưởng lão Thanh Vân. Qua những cuộc trò chuyện, y biết được tình hình ở Đông Hải hiện nay không hề yên bình. Một thế lực bóng tối đang trỗi dậy từ đáy biển sâu, gọi là "Yêu Hải Minh", chúng liên tục tấn công các đảo nhỏ và đang nhắm vào Vô Ảnh Tự – nơi Vân Triệt định đến.

"Vân đạo hữu, nếu ngài định đến Vô Ảnh Tự, ta khuyên ngài nên suy nghĩ lại." Thanh Vân thở dài. "Nơi đó giờ đây đang bị phong tỏa bởi oán khí của biển cả. Ngay cả chúng ta cũng không dám bén mảng tới."

Vân Triệt siết chặt thanh kiếm gãy dưới lớp vải: "Cảm ơn lời cảnh báo của ngài. Nhưng có những nơi dù là hố lửa ta cũng phải nhảy vào."

Đến đêm thứ bảy, khi con tàu Kim Quy chỉ còn cách bờ biển Đông Hải một ngày đường, một cơn bão kinh hoàng bất ngờ ập đến. Sóng biển dâng cao như những tòa nhà chọc trời, sấm sét xé toạc bầu trời đen kịt. Nhưng đây không phải là cơn bão tự nhiên.

"Là Yêu Hải Minh! Chúng tấn công!" Tiếng thủy thủ hét lên thất thanh giữa tiếng gió rít.

Từ dưới mặt biển, những con quái vật mang hình hài nửa người nửa cá, làn da xanh xám và đôi mắt phát sáng rợn người nhảy lên boong tàu. Chúng cầm những cây đinh ba sắc nhọn, tấn công điên cuồng vào bất cứ ai chúng thấy.

Kim Hữu Tài và đám thủy thủ hoảng loạn chạy trốn. Trưởng lão Thanh Vân và Tô Manh lập tức rút kiếm chiến đấu. Những đóa sen trắng từ linh lực của họ nở rộ trên boong tàu, cố gắng đẩy lùi lũ yêu quái.

Thẩm Nguyệt Chi lao ra khỏi khoang, hắn thấy một con yêu biển đang định tấn công một đứa trẻ con của một thủy thủ. Không suy nghĩ, hắn vung tay, một luồng ánh sáng xanh bắn ra, đập tan cây đinh ba của con quái vật và hất văng nó xuống biển.

"Nguyệt Chi, đừng dùng linh lực quá đà!" Vân Triệt bước ra, y đứng vững vàng giữa con tàu đang chao đảo dữ dội.

"Vân Triệt, chúng đông quá!"

Vân Triệt không đáp, y đưa tay rút thanh kiếm gãy ra. Dù không mở mắt thần, nhưng y dùng thính giác và cảm nhận linh khí để xác định vị trí kẻ thù. Mỗi đường kiếm của y đi qua đều để lại một vệt sáng trắng, chém đôi những con yêu biển hung hãn nhất.

Tuy nhiên, từ dưới lòng đại dương, một bóng đen khổng lồ trỗi dậy. Đó là một con Yêu Long dài hàng chục trượng, thân hình phủ đầy vảy cứng và phát ra mùi hôi thối nồng nặc. Nó há miệng, phun ra một luồng nước mang theo độc tố cực mạnh hướng về phía tàu Kim Quy.

"Tránh ra!" Thanh Vân hét lớn, ông định dùng hết linh lực để tạo màng chắn nhưng đã quá muộn.

Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy một sức mạnh từ giọt lệ thần trong lồng ngực mình đang bùng nổ. Hắn nhớ lại lời cha dặn về việc bảo hộ linh mạch. Hắn lao lên phía trước, hai tay dang rộng, toàn thân phát ra ánh sáng xanh rực rỡ đến mức xua tan cả màn đêm.

Oàng!

Luồng nước độc đâm sầm vào màng chắn ánh sáng xanh của Thẩm Nguyệt Chi. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Thẩm Nguyệt Chi nghiến răng, máu từ khóe môi chảy ra, nhưng hắn không lùi bước. Ánh sáng xanh bắt đầu lan tỏa ra khắp con tàu, không chỉ bảo vệ mọi người mà còn thanh lọc cả độc tố trong không khí.

Con Yêu Long gầm lên đau đớn khi chạm phải linh lực thanh khiết này. Nó dường như rất sợ ánh sáng của giọt lệ thần. Sau một hồi giằng co, nó lặn sâu xuống đáy biển, kéo theo đám yêu biển đang rút chạy.

Cơn bão cũng dần tan biến. Mặt biển trở lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn lại con tàu Kim Quy tơi tả giữa đại dương mênh mông.

Thẩm Nguyệt Chi ngã quỵ xuống boong tàu, hơi thở dồn dập. Hắn đã kiệt sức. Vân Triệt nhanh chóng đến bên cạnh, truyền linh lực sưởi ấm cho hắn.

Trưởng lão Thanh Vân và Tô Manh tiến lại gần, ánh mắt họ nhìn Thẩm Nguyệt Chi giờ đây đầy vẻ kính sợ và biết ơn.

"Ngươi... ngươi thực sự đã cứu tất cả chúng ta." Tô Manh thầm thì, nàng quỳ xuống bên cạnh thiếu niên.

Thanh Vân vuốt râu, giọng nghiêm trang: "Vân đạo hữu, linh lực của đồ đệ ngài... nó có khả năng trấn áp yêu ma biển cả. Có lẽ, các vị thực sự là người mà Vô Ảnh Tự đang chờ đợi."

Vân Triệt không nói gì, y chỉ khẽ vuốt mái tóc đẫm nước biển của Thẩm Nguyệt Chi. Y biết, hành trình Đông Hải này sẽ còn nhiều gian nan hơn y tưởng, nhưng sức mạnh của Thẩm Nguyệt Chi đang thức tỉnh một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Sáng sớm hôm sau, bến cảng Đông Hải hiện ra trong sương sớm. Những ngọn tháp nhọn của các tông môn lấp lánh dưới ánh nắng. Thẩm Nguyệt Chi tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên boong tàu, đầu gối lên đùi Vân Triệt.

"Chúng ta đến nơi rồi sao?"

"Ừ, chúng ta đã đến Đông Hải." Vân Triệt mỉm cười. "Nguyệt Chi, cảm ơn ngươi vì đêm qua."

Thẩm Nguyệt Chi ngồi dậy, nhìn về phía đất liền xa lạ. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ từ phía xa đang gọi mời. Đó chính là Vô Ảnh Tự.

Cuộc gặp gỡ trên tàu buôn không chỉ mang lại cho họ những người bạn mới, mà còn hé mở về sứ mệnh mà Thẩm Nguyệt Chi đang gánh vác. Hắn không còn là kẻ chạy trốn, mà đang dần trở thành một tia sáng giữa đại dương đen tối.

Hành trình Đông Hải chính thức bắt đầu, nơi mà những bí mật về giọt lệ thần và đôi mắt của Vân Triệt sẽ dần được đưa ra ánh sáng. Thiên Cơ Viện có thể vẫn đang bám đuổi, nhưng giữa đại dương bao la này, Thẩm Nguyệt Chi và Vân Triệt đã tìm thấy sức mạnh mới từ chính sự gắn kết của mình.

"Vân Triệt, đi thôi. Chúng ta sẽ tìm thấy cách chữa trị cho ngài."

Hai bóng người bước xuống tàu, hòa vào dòng người tấp nập của bến cảng Đông Hải, để lại sau lưng những con sóng và những hồi ức kinh hoàng của đêm bão. Một chương mới rực rỡ và đầy thử thách đang mở ra trước mắt họ.