1,174 từ
Khoa Chấn thương chỉnh hình của Bệnh viện Số 1 thành phố chưa bao giờ là nơi yên tĩnh, ngay cả khi đồng hồ trên tường đã điểm sang con số 5 giờ chiều. Mùi thuốc sát trùng gay mũi hòa lẫn với mùi mồ hôi, tiếng bước chân vội vã và tiếng bánh xe băng ca ma sát chói tai xuống nền gạch.
Trong phòng khám số 3, không khí lại như ngưng đọng ở một thái cực khác: Lạnh lẽo và tĩnh lặng.
Lục Thanh Hàn day day huyệt thái dương, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại sau gọng kính kim loại màu vàng. Cô vừa kết thúc một ca phẫu thuật nối gân kéo dài bốn tiếng đồng hồ. Đôi bàn tay thon dài, trắng xanh đến mức nhìn thấy rõ cả mạch máu dưới da đang lướt nhanh trên bàn phím máy tính.
"Mời số 309."
Giọng cô vang lên đều đều, không mang theo chút cảm xúc nào, giống như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Cánh cửa phòng khám hé mở. Một bóng đen to lớn đổ ập xuống, che khuất luồng ánh sáng từ hành lang hắt vào, bao trùm lên chiếc bàn làm việc nhỏ bé của cô.
Lục Thanh Hàn không ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào màn hình: "Họ tên, tuổi, lý do đến khám."
"Giang... Giang Hạo. 22 tuổi. Đau cơ khép đùi."
Giọng nói của người đến vang lên. Đó là một chất giọng nam trầm, rất trong và vang, nhưng lại mang theo vài phần run rẩy căng thẳng, hoàn toàn lạc quẻ với hình thể to lớn đang đứng chắn trước mặt cô.
Lúc này, Lục Thanh Hàn mới ngừng gõ phím. Cô đẩy gọng kính, ngước mắt lên.
Đập vào mắt cô đầu tiên không phải là gương mặt bệnh nhân, mà là một lồng ngực rộng lớn đang phập phồng sau lớp áo thun thể thao mỏng tang màu trắng. Chiếc áo dường như quá chật so với khổ người của cậu ta, từng thớ cơ ngực săn chắc hằn lên rõ mồn một theo mỗi nhịp thở.
Cô nheo mắt, ánh nhìn trượt dần lên cao. Một gương mặt trẻ măng, ngũ quan tuấn tú nhưng hai vành tai đã đỏ bừng như tôm luộc. Tóc cậu ta hơi ướt, không phải mồ hôi, mà mang theo mùi hương thanh mát đặc trưng của nước hồ bơi và sữa tắm bạc hà.
Một luồng khí tức thanh xuân tươi mới, hừng hực sức sống xâm chiếm không gian đầy mùi thuốc của cô.
"Vận động viên?" Lục Thanh Hàn liếc nhìn dòng chữ "Tuyển bơi lội quốc gia" trên hồ sơ bệnh án điện tử, thầm đánh giá trong lòng.
"Dạ vâng... thưa bác sĩ." Giang Hạo lí nhí đáp, hai tay xoắn vào nhau đầy bối rối. Cậu cảm thấy ánh mắt của vị nữ bác sĩ này sắc bén như dao mổ, dường như có thể lột trần cậu ngay tại chỗ.
Lục Thanh Hàn chỉ tay về phía chiếc giường khám bệnh trải ga trắng toát bên cạnh: "Lên giường nằm. Cởi quần ra."
Giang Hạo khựng lại, đôi mắt mở to: "Cởi... cởi hết sao ạ?"
"Cậu đau ở đùi trong, không cởi quần thì tôi khám kiểu gì?" Lục Thanh Hàn nhíu mày, giọng điệu bắt đầu mất kiên nhẫn, "Cởi quần dài, giữ lại quần trong. Nhanh lên, tôi không có cả ngày đâu."
Giang Hạo luống cuống gật đầu, vội vàng leo lên giường. Tiếng sột soạt vang lên khi cậu kéo chiếc quần thể thao dài xuống.
Khoảnh khắc lớp vải biến mất, Lục Thanh Hàn thoáng sững sờ trong tích tắc.
Là một bác sĩ chấn thương chỉnh hình, cô đã nhìn qua hàng nghìn cơ thể đàn ông. Nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một cấu trúc cơ thể hoàn hảo đến vậy.
Cặp chân dài thẳng tắp, những thớ cơ đùi cuồn cuộn nhưng thon gọn, không thô kệch như dân tập thể hình mà mượt mà, uyển chuyển như dòng nước. Làn da màu lúa mạch khỏe khoắn tương phản gay gắt với tấm ga trải giường trắng muốt. Đây chính là "cặp đùi vàng" giúp cậu ta đạp nước và lao đi như tên bắn, cặp đùi được giới truyền thông ca tụng là trị giá triệu đô.
Lục Thanh Hàn đeo găng tay y tế, tiến lại gần. Cô không báo trước, đặt thẳng bàn tay lạnh lẽo của mình lên vùng đùi trong của Giang Hạo.
"Ưm..."
Giang Hạo không kìm được khẽ rên một tiếng, cả người giật nảy lên như bị điện giật. Cơ bắp dưới tay Lục Thanh Hàn lập tức căng cứng như đá.
"Thả lỏng." Lục Thanh Hàn ra lệnh, nhưng bàn tay cô vẫn không dừng lại, ấn nhẹ vào nhóm cơ khép đang sưng tấy, "Đau ở đây à?"
"Vâng... a... đau... đau lắm..." Giang Hạo cắn môi, gương mặt đỏ bừng lan xuống tận cổ.
Cậu không dám nói thật với cô rằng, cái đau chỉ là một phần. Phần còn lại là sự kích thích kỳ lạ khi những ngón tay thon dài, lạnh toát của cô di chuyển trên vùng da nhạy cảm sát bẹn. Sự đối lập giữa nóng và lạnh, giữa mềm mại và thô ráp khiến hơi thở cậu bắt đầu rối loạn.
Lục Thanh Hàn cúi thấp người kiểm tra, lọn tóc mai rủ xuống quệt nhẹ vào đầu gối cậu. Cô ngửi thấy mùi hormone nam tính nồng nàn tỏa ra từ cơ thể nóng rực này.
"Chỗ này có đau không?" Cô ấn mạnh ngón cái vào một điểm huyệt.
"Á... Chị nhẹ... nhẹ tay chút..." Giang Hạo bật thốt lên, đôi mắt ầng ậc nước nhìn cô đầy cầu khẩn.
Lục Thanh Hàn ngẩng đầu, bốn mắt chạm nhau. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Cô nhìn thấy sự ngượng ngùng xen lẫn một tia lửa lạ lẫm trong mắt chàng trai trẻ.
Cô tháo găng tay, ném vào thùng rác với vẻ mặt dửng dưng, nhưng nhịp tim trong lồng ngực lại vô thức hẫng đi một nhịp.
"Căng cơ khép mức độ 1. Không quá nghiêm trọng, nhưng cần nghỉ ngơi và vật lý trị liệu."
Cô quay trở lại bàn làm việc, tiếng gõ phím lại vang lên lạch cạch, cố gắng xua đi cái không khí ám muội vừa nhen nhóm: "Hai tuần tới cấm xuống nước. Ngày mai quay lại đây làm trị liệu."
Giang Hạo lồm cồm kéo quần lên, bước xuống giường. Cậu cầm lấy tờ đơn thuốc từ tay cô, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay lạnh lẽo của Lục Thanh Hàn.
"Cảm ơn... chị bác sĩ."
Cậu cúi đầu chào rồi nhanh chóng rời khỏi phòng như chạy trốn.
Cánh cửa khép lại. Lục Thanh Hàn ngồi thẫn thờ nhìn vào lòng bàn tay mình. Cái nóng hầm hập từ làn da của chàng trai trẻ kia dường như vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay cô, bỏng rát.
"Bệnh nhân số 309..." Cô lẩm bẩm, khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười nhạt, "Cơ bắp cũng đàn hồi tốt đấy chứ."