1,060 từ
Ngày hôm sau, Giang Hạo đến sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút.
Cậu không mặc đồ tập như hôm qua, mà thay bằng một chiếc áo hoodie màu xám tro rộng thùng thình và quần short ngang gối. Dù cố tình ăn mặc kín đáo hơn, nhưng bờ vai rộng như Thái Bình Dương và bắp chân săn chắc lộ ra ngoài vẫn khiến mấy cô y tá trực ban phải liếc nhìn trộm rồi thì thầm to nhỏ.
Lục Thanh Hàn bước vào phòng vật lý trị liệu, trên tay cầm theo một tập hồ sơ và một tuýp gel y tế. Cô liếc nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang chàng trai đang ngồi ngoan ngoãn trên mép giường như học sinh tiểu học chờ cô giáo.
"Đến sớm vậy?" Cô hỏi, giọng vẫn đều đều, lạnh nhạt.
"Em... em sợ kẹt xe ạ." Giang Hạo đứng phắt dậy, gãi gãi đầu. Thực ra cậu đã đến từ 30 phút trước, chỉ dám đi loanh quanh ở cổng bệnh viện vì sợ làm phiền cô.
Lục Thanh Hàn gật đầu, không vạch trần lời nói dối vụng về ấy. Cô chỉ vào giường: "Nằm xuống đi. Hôm nay sẽ chạy máy siêu âm trị liệu và massage giãn cơ."
Giang Hạo ngoan ngoãn nằm xuống, thuần thục kéo ống quần lên cao, để lộ vùng đùi trong vẫn còn hơi sưng đỏ.
Lục Thanh Hàn kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Cô nặn một ít gel dẫn truyền lạnh ngắt ra lòng bàn tay, xoa nhẹ rồi áp lên đùi cậu.
"A..."
Ngay khi chất gel lạnh buốt chạm vào làn da nóng hổi, Giang Hạo giật thót người, cơ bụng thắt lại.
"Lạnh sao?" Lục Thanh Hàn dừng tay, ngước mắt nhìn cậu qua lớp kính.
"Dạ... hơi hơi... Nhưng mà tay chị mát lắm." Giang Hạo lắp bắp, hai tay cậu bám chặt vào mép ga trải giường đến mức các khớp xương trắng bệch.
Lục Thanh Hàn không nói gì, bắt đầu di chuyển đầu máy siêu âm trên vùng cơ bị tổn thương. Tiếng máy chạy rè rè vang lên trong không gian tĩnh lặng. Căn phòng trị liệu đóng kín cửa, chỉ có hai người.
Sau 15 phút chạy máy, cô tắt thiết bị, lấy khăn giấy lau sạch lớp gel, rồi bắt đầu công đoạn massage bằng tay.
Đây mới là lúc "tra tấn" tinh thần của Giang Hạo thực sự bắt đầu.
Bàn tay Lục Thanh Hàn rất đẹp, ngón tay thon dài, móng tay cắt ngắn sạch sẽ, nhưng nhiệt độ cơ thể cô bẩm sinh đã thấp. Khi cô dùng lực ấn vào các thớ cơ cứng ngắc của cậu, Giang Hạo cảm thấy như có một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng lạ thay, nơi cô chạm vào lại bùng lên một ngọn lửa thiêu đốt.
"Thả lỏng." Lục Thanh Hàn vỗ nhẹ lên bắp đùi cậu, "Cậu gồng cứng thế này làm sao tôi đẩy cơ được?"
"Em... em đang cố..." Trán Giang Hạo lấm tấm mồ hôi. Cậu nhắm nghiền mắt, cố gắng tưởng tượng mình đang bơi sải 1500m để phân tán tư tưởng. Nhưng mùi hương nhàn nhạt trên người cô – mùi của nước khử trùng pha lẫn chút hương hoa lài lạnh lẽo – cứ vờn quanh mũi cậu.
Lục Thanh Hàn nhận ra sự bất thường của bệnh nhân. Nhiệt độ cơ thể cậu ta cao một cách vô lý. Làn da dưới tay cô nóng rực như lò lửa, mỗi lần cô miết ngón tay dọc theo đường gân cơ đùi, cô có thể cảm nhận rõ mạch máu của cậu đang đập dồn dập dưới lớp da.
Một ý nghĩ trêu chọc hiếm hoi nảy ra trong đầu vị bác sĩ luôn nghiêm túc.
Bàn tay cô đang xoa bóp ở mặt ngoài đùi, bỗng nhiên trượt nhẹ vào mặt trong – vùng da non mềm và nhạy cảm nhất, rất gần "khu vực cấm địa".
"Ưm!..."
Giang Hạo bật ra tiếng rên nghẹn ngào trong cổ họng, cả người cong lên như con tôm. Cậu theo phản xạ đưa tay chộp lấy cổ tay mảnh khảnh của Lục Thanh Hàn, ngăn cô tiến sâu hơn.
Không gian chìm vào tĩnh lặng chết chóc trong vài giây.
Giang Hạo mở bừng mắt, nhìn thấy ánh mắt bình thản (và có chút giễu cợt) của Lục Thanh Hàn, cậu hoảng hốt buông tay cô ra như phải bỏng.
"Em... em xin lỗi! Em phản xạ tự nhiên thôi... Em không cố ý nắm tay chị..." Cậu luống cuống giải thích, mặt đỏ đến mức sắp bốc khói.
Lục Thanh Hàn xoa xoa cổ tay bị cậu nắm chặt – sức lực của vận động viên quả nhiên không đùa được, cổ tay cô đã hằn lên vết đỏ.
"Phản xạ tốt đấy." Cô nhàn nhạt nói, không hề tức giận, "Nhưng vùng cơ khép nằm ở đó, tôi không chạm vào thì làm sao chữa?"
"Vâng... em sai rồi. Chị... chị làm tiếp đi ạ." Giang Hạo nằm vật xuống gối, chán nản che mắt, chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống.
Lục Thanh Hàn tiếp tục công việc. Lần này, cô cảm nhận được người dưới tay đã ngoan ngoãn hơn, dù cơ thể vẫn run rẩy nhè nhẹ mỗi khi ngón tay cái lạnh lẽo của cô ấn sâu vào thớ thịt.
Cô vừa làm vừa lơ đãng hỏi: "Nhiệt độ cơ thể cậu lúc nào cũng cao thế này à?"
Giang Hạo lí nhí đáp, giọng khàn đi vài phần: "Không ạ... Chỉ khi nào... hồi hộp quá mới thế thôi."
"Khám bệnh thôi mà, có gì mà hồi hộp?"
"Tại vì... bác sĩ đẹp quá."
Câu nói buột miệng thốt ra xong, cả hai người đều sững sờ.
Giang Hạo nín thở, tim đập như trống bỏi, sợ bị cô mắng là sàm sỡ. Nhưng Lục Thanh Hàn chỉ khẽ ngừng tay một nhịp, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong rất nhỏ, nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy.
"Miệng lưỡi trơn tru đấy. Lần sau đến mang theo phim chụp X-quang cũ, tôi muốn kiểm tra lại khung xương."
Cô tháo găng tay, đứng dậy, kết thúc buổi trị liệu với vẻ mặt "công sự công bàn" như cũ. Nhưng khi quay lưng bước ra cửa, Lục Thanh Hàn vô thức đưa tay lên chạm vào vành tai hơi nóng của mình.
Hình như, cái nóng của tên nhóc đó có tính lây lan thì phải.