1,036 từ
12 giờ 45 phút trưa.
Lục Thanh Hàn bước ra khỏi phòng phẫu thuật, bước chân loạng choạng suýt ngã. Ca mổ cấp cứu đa chấn thương kéo dài sáu tiếng đồng hồ đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cô. Dạ dày cô bắt đầu quặn lên từng cơn đau âm ỉ – căn bệnh nghề nghiệp mãn tính của giới bác sĩ ngoại khoa.
Căn tin bệnh viện giờ này chắc chỉ còn lại nước canh nguội lạnh. Lục Thanh Hàn thở dài, định bụng về phòng làm việc uống tạm gói ngũ cốc cầm hơi.
Nhưng khi vừa rẽ vào hành lang khu điều trị, bước chân cô khựng lại.
Trên băng ghế chờ bằng kim loại lạnh lẽo trước cửa phòng làm việc của cô, có một "khối núi" đang ngồi thu lu.
Giang Hạo mặc một chiếc áo phông đen ôm sát, tôn lên bờ vai rộng và bắp tay cuồn cuộn. Cậu ngồi cúi gầm mặt, hai chân dài quá khổ phải gập lại một cách gượng gạo dưới gầm ghế chật hẹp. Trong lòng cậu đang ôm khư khư một chiếc túi giữ nhiệt màu hồng phấn – thứ hoàn toàn lệch tông với vẻ ngoài nam tính, bụi bặm của cậu.
Nghe thấy tiếng bước chân, Giang Hạo ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt đang lim dim buồn ngủ lập tức sáng rực lên như đèn pha ô tô.
"Chị... Bác sĩ Lục! Chị xong việc rồi ạ?"
Cậu đứng bật dậy, cao lớn lừng lững che khuất cả tầm nhìn của cô.
Lục Thanh Hàn nhíu mày, nhìn đồng hồ: "Giờ này cậu còn ở đây làm gì? Buổi trị liệu kết thúc từ 10 giờ sáng rồi mà?"
Giang Hạo gãi đầu, cười hì hì để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng: "Em... em ngồi đợi chị. Em đoán bác sĩ bận rộn chắc chắn sẽ bỏ bữa trưa, mà dạ dày rỗng thì không tốt đâu ạ."
Nói rồi, cậu dúi chiếc túi giữ nhiệt màu hồng vào tay cô, động tác nhanh gọn như sợ cô từ chối.
"Đây là cơm em tự nấu. Em làm theo chế độ dinh dưỡng của đội tuyển, nhưng mà... em có nêm nếm lại cho dễ ăn rồi. Chị ăn thử đi ạ."
Lục Thanh Hàn ngẩn người nhìn chiếc túi trên tay, rồi lại nhìn gương mặt đầy mong chờ của chàng trai trẻ. Sự mệt mỏi và cơn đau dạ dày khiến cô mất đi sức đề kháng thường ngày.
"Vào phòng đi." Cô nói ngắn gọn, mở cửa phòng làm việc.
...
Bên trong phòng làm việc nồng mùi giấy tờ.
Lục Thanh Hàn ngồi xuống ghế, mở hộp cơm ra. Cô hơi sững sờ.
Không phải là những món ăn xào nấu đầy dầu mỡ bên ngoài. Trong hộp cơm chia ngăn gọn gàng là ức gà áp chảo vàng ươm rắc tiêu đen, tôm luộc bóc vỏ đỏ au xếp thành hình trái tim (dù hơi méo mó), súp lơ xanh luộc giữ nguyên màu tươi mát, và một phần cơm gạo lứt trộn đậu đỏ.
Mọi thứ được sắp xếp tỉ mỉ, sạch sẽ đến mức người mắc bệnh sạch sẽ như cô cũng không bắt bẻ được điểm nào.
"Cậu nấu cái này sao?" Lục Thanh Hàn gắp một miếng ức gà đưa lên miệng.
Giang Hạo ngồi đối diện, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, gật đầu liên tục: "Vâng ạ! Vận động viên tụi em phải tự kiểm soát calo nạp vào. Em nấu ăn quen rồi. Chị thấy... có vừa miệng không?"
Thịt gà mềm mọng nước, không hề khô khốc như cô tưởng, gia vị tẩm ướp vừa vặn, thanh đạm nhưng rất thơm. Một dòng nước ấm len lỏi vào dạ dày đang co thắt của cô, xoa dịu cơn đau.
"Cũng được." Lục Thanh Hàn buông một câu nhận xét kiệm lời, nhưng tốc độ gắp đũa của cô rõ ràng nhanh hơn hẳn bình thường.
Giang Hạo thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn. Cậu chống cằm, chăm chú nhìn cô ăn như đang ngắm một kiệt tác nghệ thuật.
"Nhìn cái gì?" Lục Thanh Hàn cảm thấy ánh mắt nóng rực đối diện, ngẩng đầu lên trừng mắt.
"Chị ăn cơm trông... ngoan lắm." Giang Hạo buột miệng, rồi vội vàng bịt miệng mình lại, tai đỏ lựng, "Ý em là... nhìn chị ăn ngon miệng, em vui lắm."
Lục Thanh Hàn khựng lại một chút, vành tai hơi nóng lên. Cô hắng giọng, cố tình chuyển chủ đề để lấy lại phong thái bề trên:
"Cậu rảnh rỗi quá nhỉ? Không phải tập luyện sao mà đi nấu cơm cho bác sĩ?"
Giang Hạo bĩu môi, giọng điệu có chút tủi thân giả vờ: "Chân em đau mà, HLV cấm xuống nước một tuần. Em ở ký túc xá chán lắm, chỉ muốn đến đây... trị liệu thôi."
Lục Thanh Hàn nhìn xuống đôi chân dài dưới gầm bàn của cậu, rồi lại nhìn bắp tay cuồn cuộn đang lộ ra khi cậu chống tay lên bàn. Sự tương phản giữa cơ thể to lớn đầy sức mạnh này với hành động làm cơm hộp tỉ mẩn, kiên nhẫn ngồi đợi cô suốt mấy tiếng đồng hồ khiến trái tim băng giá của cô khẽ rung rinh.
"Lần sau..." Lục Thanh Hàn nói nhỏ, giọng nói lọt thỏm giữa tiếng đũa chạm vào bát.
"Dạ?" Giang Hạo chồm người tới trước, háo hức chờ đợi.
"Lần sau đừng làm cơm gạo lứt. Tôi thích ăn cơm trắng."
Đôi mắt Giang Hạo mở to, rồi cong lên thành hình bán nguyệt. Đó là lời ngầm đồng ý cho phép cậu tiếp tục đưa cơm!
"Rõ! Thưa bác sĩ! Ngày mai sẽ là cơm trắng và sườn xào chua ngọt ạ!"
Cậu nhóc vươn tay ra, theo thói quen định xoa đầu ai đó, nhưng khi bàn tay to lớn sắp chạm vào mái tóc đen mượt của Lục Thanh Hàn, cậu sực nhớ ra thân phận của mình nên vội rụt lại, lúng túng gãi mũi.
Lục Thanh Hàn nhìn thấu hành động đó. Cô không nói gì, cúi đầu tiếp tục ăn miếng tôm cuối cùng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực nhẹ.
Hóa ra, nuôi một chú cún con biết nấu ăn cũng không tệ lắm.