MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 4: SỰ CỐ TRONG PHÒNG VẬT LÝ TRỊ LIỆU

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 4: SỰ CỐ TRONG PHÒNG VẬT LÝ TRỊ LIỆU

1,140 từ

Ba ngày sau.

Lục Thanh Hàn vừa bước ra khỏi phòng họp giao ban với vẻ mặt mệt mỏi. Cơn đau vai gáy tái phát dữ dội hơn thường lệ. Đây là cái giá phải trả cho ca phẫu thuật kéo dài 8 tiếng hôm qua, cộng với việc phải ngồi cúi đầu xem báo cáo suốt buổi sáng.

Cô đưa tay lên day day vùng cổ cứng đờ, khẽ nhăn mặt mỗi khi cử động. Cảm giác như có hàng nghìn mũi kim đang châm chích vào các bó cơ thang.

"Bác sĩ Lục, chị đau cổ sao?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Lục Thanh Hàn quay lại, thấy Giang Hạo đang đứng dựa lưng vào tường hành lang khu phục hồi chức năng. Hôm nay cậu mặc áo tank-top (áo ba lỗ thể thao) khoét sâu, để lộ toàn bộ bắp tay vạm vỡ và bờ vai rộng thênh thang. Mồ hôi lấm tấm trên trán và xương quai xanh cho thấy cậu vừa tập xong bài trị liệu.

"Bệnh nghề nghiệp thôi." Lục Thanh Hàn đáp qua loa, định đi thẳng về phòng nghỉ.

Nhưng Giang Hạo đã sải bước dài chắn trước mặt cô. Cái bóng to lớn của cậu bao trùm lấy cô.

"Chị vào phòng đi, để em giúp cho." Cậu nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hõm cổ trắng ngần đang lộ ra sau cổ áo blouse của cô.

"Cậu?" Lục Thanh Hàn nhướng mày nghi hoặc.

"Đừng coi thường em. VĐV bọn em ngày nào cũng phải massage giãn cơ, kỹ thuật của em còn tốt hơn mấy kỹ thuật viên ở đây đấy." Giang Hạo vỗ ngực tự tin, rồi giọng cậu hạ thấp xuống, mang theo chút nài nỉ, "Chị chữa chân cho em, để em chữa vai cho chị. Coi như trả tiền cơm hộp đi."

Cơn đau nhức nhối khiến Lục Thanh Hàn không còn sức để từ chối. Cô gật đầu: "Được rồi. 15 phút thôi đấy."

...

Phòng vật lý trị liệu số 1. Cửa đã được khóa trái. Rèm cửa kéo kín.

Lục Thanh Hàn cởi bỏ áo blouse trắng, chỉ mặc chiếc áo sơ mi lụa mỏng bên trong. Cô ngồi trên mép giường, quay lưng lại với Giang Hạo, hơi cúi đầu xuống để lộ vùng gáy mảnh mai.

"Em bắt đầu nhé."

Giang Hạo đứng ngay sau lưng cô. Hơi nóng hừng hực từ cơ thể cậu phả vào lưng áo cô, dù chưa chạm vào cũng đã thấy áp lực.

Bàn tay to lớn của Giang Hạo đặt lên vai cô.

Nóng quá.

Đó là suy nghĩ đầu tiên của Lục Thanh Hàn. Bàn tay cậu ta to bè, các khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay thô ráp do cầm nắm dụng cụ tập luyện, hoàn toàn bao trọn lấy bờ vai gầy guộc của cô.

"Ưm..."

Giang Hạo bắt đầu dùng lực. Ngón cái của cậu ấn mạnh vào điểm thắt cơ (trigger point) ngay trên bả vai. Lực đạo vừa mạnh mẽ, vừa dứt khoát, khác hẳn với vẻ ngoài hay xấu hổ thường ngày.

"Chỗ này cứng quá." Giang Hạo thì thầm, giọng nói trầm thấp vang lên ngay trên đỉnh đầu cô, "Bác sĩ Lục, chị không biết thương cơ thể mình chút nào cả."

Lục Thanh Hàn cắn môi, cố kìm nén tiếng rên rỉ vì vừa đau vừa sướng. Kỹ thuật của cậu ta quả thực rất tốt, từng ngón tay như có mắt, tìm chính xác những điểm đau nhất để day ấn. Cảm giác tê dại lan tỏa từ cổ xuống sống lưng khiến cô rùng mình.

Để tạo lực tốt hơn, Giang Hạo vô thức tiến sát lại gần. Đùi của cậu chạm nhẹ vào lưng ghế cô ngồi. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn là một lớp áo mỏng.

Cậu cúi thấp người, tập trung vào việc massage vùng cổ. Hơi thở nóng rực của cậu phả trực tiếp vào vùng da nhạy cảm sau tai Lục Thanh Hàn.

Không gian trong phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng máy điều hòa chạy vo vo và nhịp thở ngày càng dồn dập của cả hai.

"Giang Hạo..." Lục Thanh Hàn cảm thấy không ổn. Bầu không khí này quá mờ ám. Cô định bảo cậu dừng lại.

Nhưng Giang Hạo dường như không nghe thấy. Bàn tay cậu trượt từ vai xuống dọc theo sống lưng cô, rồi lại vuốt ngược lên gáy, ngón tay cái miết nhẹ vào dái tai cô.

Động tác này... không giống massage trị liệu chút nào. Nó giống vuốt ve hơn.

"Da chị thơm quá."

Câu nói buột ra khỏi miệng Giang Hạo như một lời mê sảng. Cậu cúi xuống, chóp mũi cao thẳng gần như chạm vào làn da trắng sứ ở cổ cô, hít hà mùi hương hoa lài thoang thoảng.

Lục Thanh Hàn giật mình, quay phắt người lại: "Cậu làm cái gì..."

Hành động xoay người đột ngột của cô khiến khoảng cách vốn đã gần nay lại càng gần hơn.

Gương mặt hai người chỉ cách nhau vài centimet. Lục Thanh Hàn có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông mi dài của cậu, và cả ánh lửa cháy rực trong đôi mắt đen láy kia – ánh mắt của một con thú săn mồi đang nhìn thấy miếng mồi ngon.

Bàn tay Giang Hạo vẫn đang đặt trên vai cô, nhưng giờ đây nó giống như đang kìm giữ cô lại.

Cậu nhóc "trai ngoan" biến mất. Trước mặt cô là một người đàn ông trưởng thành với dục vọng trần trụi.

Giang Hạo nuốt nước bọt, hầu kết trượt lên trượt xuống. Ánh mắt cậu trượt từ đôi mắt lạnh lùng của cô xuống đôi môi đang hé mở vì kinh ngạc.

"Bác sĩ Lục..." Giọng cậu khàn đặc, "Em... em có thể..."

Cốc cốc cốc!

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên như tiếng sấm nổ, phá tan bầu không khí đặc quánh dục vọng trong phòng.

"Bác sĩ Lục? Chị có ở trong đó không? Có ca cấp cứu!" Tiếng y tá trực ban gọi thất thanh.

Giang Hạo giật nảy mình như vừa tỉnh mộng. Cậu vội vàng buông tay ra, lùi lại hai bước, mặt mũi đỏ bừng lên như say rượu. Cậu cúi gằm mặt xuống, hai tay nắm chặt lấy vạt áo, trở về dáng vẻ luống cuống thường ngày.

"Em... em xin lỗi! Em ra ngoài trước!"

Cậu lắp bắp rồi lao nhanh ra cửa, suýt nữa thì đâm sầm vào cô y tá đang đứng bên ngoài.

Lục Thanh Hàn ngồi lại một mình trong phòng. Cô đưa tay lên sờ vào vùng cổ vẫn còn nóng rát nơi bàn tay cậu vừa chạm vào. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh hơn bất kỳ ca phẫu thuật căng thẳng nào cô từng thực hiện.

Cô cầm lấy chiếc áo blouse trắng mặc lại vào người, cố gắng che đi sự bối rối hiếm hoi.

"Vừa rồi... nó định hôn mình sao?"